Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 6926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 8
đây không phải là muốn phá hủy cô sao?.

❊ ❊ ❊

Không biết mình ngủ bao lâu, Tần Lạc mở mắt ra liền nhìn thấy trần nhà trắng bóng, cùng với hoàn cảnh xa lạ, cô chống tay chuẩn bị ngồi dậy, lại phát hiện mình đang bị truyền nước.

Hoảng hốt, Bùi Tử Ninh đẩy cửa vào.

"Lạc Lạc, cậu đã tỉnh rồi!"

"Mình ngủ bao lâu?"

"Những gì cậu nhớ đều là truyện của ngày hôm qua."

"Hả... Lâu như thế sao?"

Bùi Tử Ninh rửa cho cô một quả táo, "Trước lót bụng đã,

đợi tí nữa mình xuống căn tin mua cháo cho cậu."

Tần Lạc ngồi dậy, "Tử Ninh, ngày hôm qua đám phóng viên kia..."

Vẻ mặt Bùi Tử Ninh tức giận, "Nghĩ tới đám phóng viên kia đều cảm thấy tức, quả thực chính là vu oan giá họa! Lạc Lạc, vài ngày này cậu cứ ở nhà mình đi."

Tần Lạc lắc đầu, "Không có việc gì, đi quấy rầy chú dì cũng không tốt, hơn nữa năm nay em trai cậu thi vào trường cao đẳng, cần môi trường yên tĩnh

Bùi Tử Ninh thở dài, "Lạc Lạc cậu chỉ biết sợ phiền đến người khác, không phải là ba mẹ mình không biết cậu."

Tần Lạc vô ý thức kéo chăn đơn, "Mẹ mình còn một phòng nhỏ, mình có thể rời qua ở."

Bùi Tử Ninh giữ chặt cô, "Chuyển cái lông! Cậu đã quên phòng ở bây giờ của cậu làm sao có ư? Nếu không phải là học trưởng giúp chúng ta đánh thắng vụ kiện, thì mẹ kế kia đã ước gì cậu lưu lạc đầu đường."

Tần Lạc mím môi không nói gì, suy nghĩ dần dần bay xa, năm ấy mười lăm tuổi sau khi mẹ bị tai nạn xe cộ ngoài ý muốn qua đời, ba liền mang về một phụ nữ và một cô gái nhỏ hơn mình bốn tuổi, còn nói là mẹ mới cùng với em gái.

Ha ha!

Ông ta lại có thể bỏ mẹ ở ngoài vụng trộm nuôi phụ nữ và đứa trẻ, đây chính là điều mình cho rằng hạnh phúc gia đình sao? Thì ra đã sớm bị phá thành từng mảnh!

Kể từ sau khi mẹ mới vào cửa, cô từ công chúa biến thành đầy tớ.

Mấy năm qua này, công ty ông ngoại để lại cho mẹ cũng bị người cha ở rể nuốt đi toàn bộ, nếu không phải mẹ đã sớm sang tên một căn phòng nhỏ cho mình, chỉ sợ cái gì cô cũng không chiếm được.

Chiếc xe Jazz mà cô đang dùng hiện giờ vẫn đang còn phải trả góp, rõ ràng là thiên kim tiểu thư, cuộc sống rôi qua lạ vừa bình dân khó khăn...

"Trong khoảng thời gian này mình hôn mê có người gọi điện thoại cho mình không?"

"Không có."

Nhìn thấy bạn tốt lắc đầu, Tần Lạc liền biết hy vọng mình tìm được việc là rất mong manh, cô chưa từ bỏ ý định cầm lấy di động tiến vào hòm thư, ngay cả các công ty nhỏ trước kia chủ động tìm cô cũng gửi thư cự tuyệt cô...

Trong lúc nhất thời, tất cả ủy khuất tuôn về phía cô,

rốt cuộc cô đã làm sai điều gì mà bị tất cả mọi người ghét bỏ? Rõ ràng trước còn có rất nhiều công ty tranh nhau muốn thuê cô làm phiên dịch viên, cô cũng đúng lúc làm việc ở công ty cũ được đầy ba năm chuẩn bị đổi sang công ty lớn hơn, kết quả trong một đêm cô thành chuột chạy qua đường...

Bùi Tử Ninh cũng vì bạn tốt mà cảm thấy khổ sở, vài năm nay Lạc Lạc chăm chỉ liều mạng cô đều nhìn trong mắt, ngay từ năm đầu cô ấy đã nhận tất cả học bổng, còn ở bên ngoài làm chút phiên dịch, sau khi tốt nghiệp thuận lợi tìm được công việc, năng lực và thành tích của cô ở công ty đều đứng số một số hai, thật vất vả tồn mấy vạn đồng để mua góp một chiếc xe jazz.

Lúc này, đúng là thời điểm sự nghiệp của cô lên cao, lại bị gắn cho tội danh "Bắt cóc đứa trẻ", đây không phải là muốn phá hủy cô sao?

Tần Lạc chôn đầu vào giữa hai cánh tay, khóe mắt còn có chất lỏng ấm nóng lướt qua, cho dù lúc bị ba và mẹ kế duổi ra khỏi nhà, cô cũng không có bất lực như vậy...

Ít nhất, khi đó cô có thể dựa vào chính mình để nuôi sống mình, nhưng còn bây giờ thì sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »