Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không (Dịch)

Lượt đọc: 8657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 226
đại kiều tiểu kiều tỷ muội hoa, lựa chọn của hứa du (3)

❊ ❊ ❊

Thiên tử lúc đó, thủ đoạn lôi kéo lòng người cực kỳ thô thiển, chỉ có thể lừa gạt mấy tên võ phu. Trong lòng cũng không có mưu lược gì, ưu điểm lớn nhất chính là biết nghe lời khuyên.

Mà nay lại có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra được tầm quan trọng của Ích Châu, thậm chí còn phái Lưu Bị - người được chọn thích hợp nhất âm thầm đi Ích Châu, hơn nữa còn đưa ra kế hoạch tỉ mỉ như vậy.

Sự trưởng thành như thế, khiến Quách Gia chấn động trong lòng.

Giả Hủ cũng vuốt râu tán thưởng: “Bệ hạ lo trước khỏi họa, ánh mắt nhìn xa trông rộng, ngược lại là chúng thần đã lo lắng quá nhiều.”

Lưu Hiệp an bài vô cùng thỏa đáng.

Cho dù là để cho bọn họ nghĩ cũng nghĩ không ra an bài nào tốt hơn cái này.

Công chiếm Dương Châu, một mình Lữ Bố là đủ rồi, Lưu Bị lưu lại cũng không thể phát huy tác dụng quá lớn.

Thế nhưng để hắn đi Ích Châu thì lại khác.

Vừa có thể đề phòng Cao Cán ở Ích Châu lớn mạnh, lại có thể âm thầm mưu đồ Ích Châu.

Cho dù ngày sau kế hoạch ở Nghiệp Thành bại lộ, cũng có thể đi Ích Châu, lấy Ích Châu làm căn cơ, xây dựng lại triều đình.

Nghe được Quách Gia và Giả Hủ đều tán thành, Lưu Hiệp có chút ngẩn ngơ.

Bản thân y cũng không có ý thức được, hiện tại y đã trưởng thành hơn biết bao nhiêu so với lúc vừa xuyên việt tới đây, chỉ có thể ôm chặt lấy đùi Quách Gia run lẩy bẩy.

Biết được Viên Thiệu phái Cao Cán đi Ích Châu, y không cần hỏi Quách Gia và Giả Hủ, liền có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra mục đích của Viên Thiệu, hơn nữa còn đưa ra đối sách tương ứng.

Tất cả những điều này đều là bởi vì, trong khoảng thời gian này, y vẫn luôn không từ bỏ việc đọc sách.

Bách gia chư tử, binh pháp, dựa vào năng lực sau khi xuyên việt là có thể quét mắt nhớ được, cơ bản đều đọc thuộc lòng.

Không nói là đọc vạn quyển sách, nhưng cũng gần như vậy. Gọi là học phú ngũ xa cũng không quá đáng.

Thêm vào đó là tầm nhìn vượt qua cả thời đại này, dần dần đã hình thành một bộ phương thức tư duy logic độc đáo thuộc về chính y.

Nhìn Quách Gia và Giả Hủ vẻ mặt vui mừng, trên mặt Lưu Hiệp cũng hiện lên một nụ cười.

……

Phủ đệ Hứa Du.

Sau khi được Lưu Hiệp cho phép, tối hôm đó Giả Hủ liền đi bái kiến Hứa Du.

“Văn Hòa, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?” Hứa Du thấy Giả Hủ đến cửa, trong lòng mừng rỡ, nắm lấy tay hắn nói: “Ta đã sớm nói với ngươi rồi, Viên Thiệu không phải minh chủ. Với tài năng của ngươi, Mạnh Đức nhất định sẽ trọng dụng.”

“Trận Uyển Thành, tuy ngươi bày kế giết chết con trai trưởng, cháu trai và một viên đại tướng của Mạnh Đức, nhưng chỉ cần ta dẫn ngươi đến đầu quân, hắn bất kể là nể mặt ta hay là muốn thể hiện tấm lòng, đều tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”

“Viên Thiệu quả thật không phải minh chủ.

” Nhìn Hứa Du thần sắc kích động, trong mắt Giả Hủ lóe lên tia sáng, hỏi: “Tuy nhiên ta có một nghi vấn… Tử Viễn vì sao nhất quyết muốn đầu phục Tào Tháo?”

“Văn Hòa ngươi không hiểu.” Thấy Giả Hủ có hi vọng đi cùng mình đầu phục Tào Tháo, tâm tình Hứa Du rất tốt, cười nói: “Ta và Tào Mạnh Đức là bằng hữu nhiều năm, con người hắn thế nào, ta là người rõ ràng nhất.”

“Ban đầu ta còn tưởng rằng Viên Thiệu mạnh hơn hắn, bởi vậy mới đi theo Viên Thiệu mưu đoạt Ký Châu, mong muốn làm nên nghiệp lớn. Nhưng hiện tại Viên Thiệu ngoài mặt rộng lượng, trong lòng lại hẹp hòi, lại thiên vị trọng dụng phe cánh Ký Châu, dung túng thuộc hạ hãm hại lẫn nhau. Cho nên Viên Thiệu hiện giờ tuy mạnh, nhưng sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục giống như Viên Thuật.”

“Tào Mạnh Đức làm người trượng nghĩa, dùng người không câu nệ tiểu tiết, huyện Hứa còn có một vị thiên tử, chiếm giữ đại nghĩa. Đầu phục Mạnh Đức, sau này cũng rất có thể làm nên chuyện lớn.”

Hứa Du quyết định đầu phục Tào Tháo, là sau một phen suy nghĩ thấu đáo.

Đầu tiên là bởi vì đối với Viên Thiệu thất vọng lại thêm oán hận, tiếp theo hắn và Tào Tháo cũng là bằng hữu nhiều năm, cuối cùng là so sánh phẩm hạnh của Tào Tháo và Viên Thiệu.

Trong mắt hắn tuy Tào Tháo âm hiểm đa nghi, nhưng lại là người trọng dụng người tài.

Với tài năng của hắn, đầu phục Tào Tháo nhất định có thể được trọng dụng.

Nếu như có thêm Giả Hủ nữa, vậy thì càng tốt hơn.

“Thì ra là thế.” Giả Hủ gật đầu cười.

Hứa Du tiếp tục nói: “Văn Hòa, tiếp theo ta dự định vào cung một chuyến, lấy danh nghĩa của Viên Thiệu lừa gạt lấy truyền quốc ngọc tỷ từ trong tay thiên tử.”

“Đến lúc đó hai ta mang theo ngọc tỷ đi đầu phục Tào Mạnh Đức, há có lý do gì hắn không tin tưởng hai người chúng ta? Đây chính là công lao đầu tiên sau khi chúng ta đầu quân!”

Lúc này Hứa Du coi Giả Hủ là tri kỷ, vì muốn hắn cùng mình đầu phục Tào Tháo, không chút giấu giếm nói ra kế hoạch trong lòng.

Nhưng mà, Giả Hủ nghe xong lại lắc đầu, có chút tiếc nuối nói: “Quả thật là một kế hoạch rất hay… Nhưng mà Tử Viễn, e rằng ta không thể cùng ngươi đầu phục Tào Tháo.”

“Cái gì?” Sắc mặt Hứa Du lập tức thay đổi, đè nén lửa giận nói: “Chẳng lẽ là Văn Hòa đang lấy ta ra đùa giỡn sao, nếu ngươi không cùng ta đầu phục Tào Tháo, hôm nay hà tất phải đến đây?”

“Ta xem Tử Viễn là bằng hữu, sao có thể đem bằng hữu ra làm trò đùa?” Giả Hủ chắp tay về phía hoàng cung, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhưng Giả Văn Hòa ta là thần tử Đại Hán, nguyện ý phò tá thiên tử, khôi phục Hán thất. Sao có thể cùng Tử Viễn mang theo truyền quốc ngọc tỷ của bệ hạ đầu phục Tào Tháo?”

Hứa Du nghe vậy, đồng tử đột nhiên co rút, lửa giận trên mặt trong nháy mắt cứng đờ.

Thần tử… Đại Hán?

“Tử Viễn, nói cho ta biết, lựa chọn hiện tại của ngươi là gì? Đầu phục Tào Tháo, hay là trung thành với bệ hạ?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »