Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không (Dịch)

Lượt đọc: 8630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 201
vân giận dữ! viên thiệu bắn tên, bắn tên! (1)

❊ ❊ ❊

"Công Tôn tiểu nhi, quả nhiên lợi khẩu!".

Lời nói của Công Tôn Toản khiến Viên Thiệu phẫn nộ tới cực điểm, gã không ngờ tới kế hoạch thiên tử thân chinh được mình dày công sắp đặt lại bị phá giải dễ dàng như vậy!

Quan trọng là lời Công Tôn Toản nói đều là sự thật, những chuyện đó đều là gã đã làm, đích xác là những vết nhơ trong đời gã, gã muốn phản bác cũng không thể phản bác!

Nhìn thấy không ít tướng sĩ dưới trướng đều hướng ánh mắt về phía mình, Viên Thiệu chỉ cảm thấy mặt nóng như lửa đốt, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ chút nào, lạnh lùng nói: "Loạn thần tặc tử! Dám ở đây ăn nói hàm hồ!".

"Bệ hạ thân chinh, ngươi không chịu phủ phục đầu hàng cũng liền thôi, lại còn dám ăn nói hỗn xược, xuyên tạc thị phi! Bản tướng quân thấy ngươi đã muốn chết!".

"Đã không muốn hàng, vậy thì khai chiến đi!".

Viên Thiệu đã không còn kiên nhẫn đôi co với Công Tôn Toản nữa, Công Tôn Toản đã tìm được điểm yếu và vết nứt của gã, tiếp tục đôi co cũng không chiếm được tiện nghi gì, chỉ có thể sử dụng thủ đoạn khác, hạ thấp sĩ khí đối phương.

Viên Thiệu nói với Văn Xú: "Thúc Ác, ngươi đi khiêu chiến, chèn ép nhuệ khí của bọn chúng!".

"Tuân mệnh!".

Văn Xú rất là hưng phấn, lập tức lĩnh mệnh xuất trận.

Trước khi giao chiến, chủ tướng hai bên đấu trận là thông lệ từ trước đến nay, nếu có thể trận tiền chém tướng, ắt có thể tăng mạnh sĩ khí binh lính bên mình, đánh vào nhuệ khí quân địch.

Viên Thiệu biết rõ dưới trướng Công Tôn Toản có không ít mãnh tướng, bởi vậy vừa lên đã phái ra đại tướng Văn Xú.

"Sẽ xuất hiện danh tràng diện sao?". (cảnh tượng nổi tiếng)

Lưu Hiệp nhất thời nổi lên hứng thú, đây là lần đầu tiên y được chứng kiến cảnh tượng kinh điển đại tướng hai bên trận tiền giao chiến, trong lòng không khỏi tò mò.

Chỉ thấy Văn Xú đơn thương độc mã đến dưới Dịch thành, hướng lên trên tường thành mắng to: "Ta là thượng tướng Văn Xú! Bọn ngươi mưu phản, kẻ nào dám cùng ta đánh một trận?".

Trên lầu cổng thành.

Công Tôn Toản thấy Văn Xú kiêu ngạo như thế, sao có thể nhẫn nhịn?

Lập tức nhìn về phía các võ tướng đứng bên cạnh: "Các ngươi ai nguyện xuất chiến, đi chém tên giặc này?".

"Mạt tướng nguyện đi (x4)!".

Công Tôn Phạm, Nghiêm Cương, Điền Dự, Triệu Vân bốn người đồng thanh ứng tiếng, đều nguyện ý nghênh chiến với Văn Xú uy danh hiển hách!

Ánh mắt Công Tôn Toản đảo qua đảo lại giữa bốn người, cuối cùng dừng lại trên người Triệu Vân trẻ tuổi nhất, hỏi: "Tử Long, ngươi có tự tin không?".

Tuy Triệu Vân còn trẻ, nhưng lại là võ tướng tinh nhuệ nhất trong Bạch Mã Nghĩa Tòng của hắn.

Võ nghệ hắn cũng từng chứng kiến qua, còn mạnh hơn không ít so với Công Tôn Phạm, Nghiêm Cương.

Công Tôn Toản không yên tâm ba người còn lại, có ý để Triệu Vân nghênh chiến Văn Xú.

Triệu Vân sắc mặt kiên định nói: "Mạt tướng nhất định chém tên giặc này, mang đầu hắn về dâng lên tướng quân!".

Nói xong liền xoay người xuống lầu, xuất thành nghênh chiến.

Văn Xú nhìn thấy người xuất thành là một tiểu tướng bạch bào ngân giáp chưa từng gặp qua, lông mày hơi nhướng lên, quát: "Ngươi là người phương nào, bẩm báo danh tính!".

Triệu Vân trường thương chếch xuống đất, thản nhiên nói: "Ta là Thường Sơn Triệu Tử Long!".

Văn Xú nghe vậy liền cười ha hả, hướng về phía Công Tôn Toản trên tường thành nói: "Công Tôn tiểu nhi! Dưới trướng ngươi đã không còn ai dùng được nữa sao? Lại phái một tiểu tốt vô danh tới đây chịu chết!".

"Công Tôn Phạm, Nghiêm Cương đâu? Nhanh chóng để bọn họ tới đây chịu chết! Văn Xú ta, không chém tiểu tốt vô danh!".

Lời nói tràn đầy giễu cợt và khinh thường đối với Triệu Vân.

Dưới trướng Công Tôn Toản có những đại tướng nào, hắn rõ như lòng bàn tay, cái tên tiểu tướng bạch bào trước mắt này, hắn căn bản chưa từng nghe qua, sao lọt được vào mắt hắn?

"Lấy mạng ngươi, còn chưa cần đến hai vị tướng quân ra tay".

"Chịu chết đi!".

Triệu Vân nói xong, thúc ngựa vung thương xông về phía Văn Xú!

"Vậy để bản tướng quân chém ngươi trước!".

Văn Xú cũng rất phẫn nộ, cho rằng bản thân bị khinh thường.

Hắn rung mạnh thiết thương trong tay, cùng Triệu Vân giao chiến kịch liệt!

Phía trước đại quân, Lưu Hiệp không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hai người đang giao chiến, nói chính xác là nhìn chằm chằm vào Triệu Vân.

Mặc dù đã có Trương Cáp và Cao Lãm trong "Hà Bắc Tứ Đình Trụ", nhưng y vẫn thèm muốn Triệu Vân không thôi.

"Một mảnh trung can bình thiên hạ, trong tay trường thương định giang sơn!".

Nói chính là Triệu Vân Triệu Tử Long!

Là một trong những võ tướng đỉnh tiêm thời Tam Quốc, danh tiếng không hề thua kém Lữ Bố, quan trọng nhất là trung thành và tận tâm!

Võ lực, trí tuệ, tình thương, trung thành đều hoàn mỹ, nhìn khắp lịch sử Trung Hoa, cũng không tìm được vài người có thể so sánh.

Tuy nhiên, y có thèm muốn đến mấy cũng chỉ có thể nhìn cho đã mắt mà thôi.

Triệu Vân hiện giờ đang ở dưới trướng Công Tôn Toản, y không có cơ hội chiêu mộ, chỉ có thể đợi sau này hẵng hay.

Trước trận hai quân, khói bụi mù mịt.

Văn Xú và Triệu Vân giao chiến đang hăng, lúc lên lúc xuống, đánh đến nảy lửa.

Tuy hiện tại chưa phân thắng bại, nhưng trong lòng Lưu Hiệp đã sớm có kết quả.

Với thực lực của Triệu Vân, Văn Xú không thể nào là đối thủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »