Bế Phi nương nương vừa mừng vừa sợ, tiến lên đón rồi nói: "Thật tốt quá, Ngọc Khê Tử cũng ở đây! Ngọc Khê Tử, ngươi dùng Hỗn Độn đại đạo thử một lần, không chừng có thể thức tỉnh ý thức của Đạo Tôn!"
Mọi người lộ vẻ chờ mong.
Ngọc Khê Tử liếc nhìn Cung Tiệp Huyên một cái, không hề nhúc nhích.
Bế Phi nương nương nhìn ra không đúng, vội vàng nói: "Các ngươi còn do dự cái gì? Ngọc Khê Tử, không chừng còn có thể cứu được Đạo Tôn!"
Cung Tiệp Huyên nói: "Nương nương, mục đích chúng ta tới đây, chỉ là bảo vệ an toàn hco Thiên Cảnh chứ không phải là đánh thức Đạo Tôn. Đạo Tôn lâm trong tịch diệt là tốt nhất, tránh cho chúng ta phải ra tay! Chư vị, chúng ta đi!"
Cô suất lĩnh đám người Động Huyền, Sầm Khê đi xa, chỉ còn lại đám người Bế Phi nương nương sững sờ tại chỗ, không biết phải làm sao.
Thiên địa đại đạo ầm ầm chấn động, đạo lực trong Thiên Cảnh cũng đang khuấy động bành trướng, nhưng nhiều lần bị chữ "Thập" chặt đứt.
Mỗi khi tiếng chấn động vang lên, lại có hào quang loá mắt bắn ra từ vết kiếm, đợi đến khi âm thanh ù ù truyền qua, hào quang cũng tự biến mất.
Cảnh Ninh Tử khẽ nhíu mày rồi nói: "Đại đạo Thiên Cảnh khôi phục càng ngày càng mạnh, chắc vết kiếm của Thông Thiên Đạo Chủcũng không thể cắt đứt thiên địa đại đạo quá lâu."
Bọn họ đợi mấy năm, mắt thấy vết kiếm sắp không chịu được, Thông Thiên Đạo Chủ lại khoan thai đi đến, kiếm quang tuyệt thế nổi lên, hai kiếm giao nhau, xuyên qua trời đất, chặt đứt đại đạo.
Đám người Bế Phi nương nương giận không kiềm được, giao thủ với Thông Thiên hưng không địch nổi, đều bỏ lại một ngón tay, lỗ tai, mắt, mắt, đùi gì đó, Thông Thiên Đạo Chủ thong dong rời đi.
Bế Phi nương nương tức giận ngập trời, đến tìm đám người Cung Tốn, cả giận nói: "Thông Thiên ác tặc tới đây, vì sao các ngươi không ra tay? Các ngươi có phụ ơn Đạo Tôn bồi dưỡng, có phụ ơn Thiên Cảnh sinh dưỡng! Các ngươi cũng xứng làm Đạo Chủ? Rõ ràng chính là đạo tặc! Còn ngươi, Tiệp Huyên, ngươi là con gái của Đạo Tôn, chẳng lẽ chỉ thấy chết mà không cứu?"
Cảnh Ninh Tử không nhịn được, cả giận nói: "Chúng ta là Đạo Chủ của Bỉ Ngạn, không phải Đạo Chủ của Thiên Cảnh! Kiếp vận mà chúng ta mang đều là Đạo Tôn ban tặng! Đạo Tôn muốn tiêu diệt chúng ta, dẫn phát triệt để Tịch Diệt Kiếp của Bỉ Ngạn, bây giờ Vu Khê, Giang Ninh đã hoàn toàn ứng kiếp rồi! Tuy bọn họ chết trong tay người khác, nhưng đầu sỏ gây nên chính là Đạo Tôn! Loại tiểu nhân nham hiểm này mà cũng xứng cho chúng ta cứu?"
Bế Phi nương nương ngây ngốc, Động Huyền thấy thế, kể lại đầu đuôi sự tình rồi nói: "Chúng ta đã là người gánh vác kiếp vận của Bỉ Ngạn, vốn không nên tới Thiên Cảnh bảo vệ Thiên Cảnh, nhưng Thiên Cảnh gặp nạn, chúng ta vẫn tới. Đây là đạo nghĩa, nhưng không liên quan gì đến Đạo Tôn. Kính xin nương nương thứ lỗi."
Trong lòng lúc nhất thời Bế Phi nương nươngvẫn không thể tin được, đầu óc hoang mang rồi nói: "Tiệp Huyên cũng trong hàng ngũ hiến tế? Tiệp Huyên là con gái của Đạo Tôn mà..."
"Nguyên bản cô nương nhất định phải chết, chỉ cần Hồng Mông của cô đắc đạo thì sẽ chết ở Bỉ Ngạn. Nhưng cũng may có người đắc đạo trước cô, mà đổi lấy một chút sinh cơ cho cô nương."
Hải Ninh Tử nói: "Cô nương không chứng đạo Hồng Mông ở Bỉ Ngạn, chỉ chứng hai lần chứng đạo ở Bỉ Ngạn, nếu chứng đạo ở Thiên Cảnh như vậy thì kiếp vận không nặng. Còn chúng ta..."
Ánh mắt của hắn đảo qua Động Huyền, Sầm Khê, Ngọc Khê, Cảnh Ninh rồi nói: "Chúng ta là những người nhất định phải hủy trong kiếp này."
Sầm Khê Tử nói: "Động Huyền và Cảnh Ninh còn có cơ hội. Thái Nhất đắc đạo, Hoa Thịnh Thịnh, đã chết."
Bế Phi nương nương lắc đầu nói: "Đạo Tôn sẽ không làm như vậy, có phải các ngươi hiểu lầm gì ngài ấy không?"
Cung Tiệp Huyên vẫn luôn trầm mặc, lúc này mở miệng, phá tan tất cả ảo tưởng của cô: "Đạo Tôn đã làm như vậy."
Bế Phi nương nương vội vàng nói: "Ngài ấy cũng là vì Thiên Cảnh!"
Cung Tiệp Huyên nói: "Nương nương, chúng ta cũng sẽ chết vì Thiên Cảnh. Chúng ta đã quyết tâm liều chết. Nếu người nói với ta, nữ nhi, ta cần con chịu chết vì Thiên Cảnh. Ta sẽ không nhíu mày tới một cái. Nhưng ta phải chết minh bạch, chứ không phải lừa gạt chúng ta đi chịu chết!"
Hải Ninh Tử điềm nhiên nói: "Kỳ thật, hắn chuyển dời kiếp vận của Thiên Cảnh sang cho Bỉ Ngạn, Bỉ Ngạn có thể trì hoãn kiếp vận, nhưng hắn bảo chúng ta thành đạo trong Bỉ Ngạn, chính là gia tăng thêm kiếp vận, khiến cho Bỉ Ngạn hoàn toàn tịch diệt. Mục đích của hắn không chỉ đơn thuần là cứu Thiên Cảnh."
Cảnh Ninh Tử nói: "Mục đích của hắn là mượn Bỉ Ngạn tịch diệt, tu thành Tịch Diệt đại đạo hoàn mỹ!"
Bế Phi nương nương yên lặng xoay người rời đi, đột nhiên dừng bước, nghiêng đầu nói: "Ta không tin hắn sẽ làm loại chuyện này."