Trong đầu Hứa Ứng nổ vang, rất nhiều nhận thức vững chắc đang dồn dập sụp đổ.
Cường giả đã trở thành Đạo Chủ như y, tuyệt đối không thể dao động đạo tâm, cũng rất khó thay đổi nhận thức, nhưng cảnh tượng mà Nguyên Vị Ương phơi bày lại thực sự chấn động!
Nguyên Vị Ương hưng phấn nhìn y, rất chờ mong y khen ngợi phát hiện của mình.
Mấy năm nay cô một lòng tập trung nghiên cứu hư không, bỏ bê nghiên cứu và lĩnh ngộ đối với các đại đạo khác, rất nhiều người không hiểu vì sao cô lại đi nghiên cứu một môn đại đạo ít được chú ý trong ba ngàn đại đạo, nhưng cô lại cam tâm trầm mê vào trong đó.
Thậm chí ngay cả đám người Hư Hoàng trở về từ Bỉ Ngạn, khai đàn giảng đạo, truyền thụ tuyệt học của Bỉ Ngạn, cô cũng không tiến đến nghe giảng.
Cô không thích giao tiếp, một mình nghiên cứu Hư Không đại đạo lâu như vậy, chỉ có trước mặt Hứa Ứng mới nói nói cười cười, rất chờ mong được người trong lòng khen ngợi.
Qua một lúc lâu, Hứa Ứng lẩm bẩm nói: "Vị Ương, nàng thật quá thần kỳ, có lẽ đây không phải là huyền bí của đại đạo, nhưng nhất định là huyền bí của hư không. Nàng có thể phát hiện ra ngọn nguồn của đại đạo triều tịch! Chuyện này thật quá khó tin..."
"Đại đạo triều tịch?" Nguyên Vị Ương có phần mê mang.
Tinh thần Hứa Ứng phấn chấn, nói một lượt về đại đạo triều tịch phát sinh ở vũ trụ Thiên Cảnh rồi nói: "Ta hoài nghi đại đạo triều tịch, có thể là tác dụng huyền ảo của hư không Hỗn Độn Hải, dẫn đến năng lượng của một vũ trụ nào đó bị rút sạch!"
Ánh mắt của y chớp động rồi nói: "Không phải thiên địa đại đạo tiêu tán, không còn tồn tại, mà là năng lượng của thiên địa đại đạo, bị rút sạch! Thiên địa đại đạo vẫn còn, nhưng đã không còn bất cứ lực lượng nào! Cho nên, thay vì gọi là đại đạo triều tịch, không bằng xưng là hư không triều tịch!"
Nguyên Vị Ương hấp háy mắt rồi nói: "Ý của chàng là, đại đạo xuất hiện trong quá trình hình thành từ vũ trụ, chúng nó vốn không có năng lượng, là do hư không ban cho đại đạo mới có được năng lượng, đúng hay không?"
Hứa Ứng vỗ tay bôm bốp, cười nói: "Chính là đạo lý này!"
Nguyên Vị Ương tiếp tục nói: "Trong Hỗn Độn Hải bồng bềnh từng vũ trụ, năng lượng đại đạo trong mỗi vũ trụ cơ bản là giống nhau, nhiều nhất chỉ là chập chùng, dẫn đến đạo cũng có phân chia mạnh yếu. Nhưng thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một loại hiện tượng, hư không không còn ban năng lượng nữa, mà là đột nhiên năng lượng rút cạn, dẫn đến hiện tượng đại đạo triều tịch này!"
Ánh mắt Hứa Ứng hấp háy rồi nói: "Ta cũng có suy đoán này. Ta cảm thấy hư không triều tịch dẫn đến đại đạo mất năng lượng, xuất hiện năng lượng chân không, cho nên tất cả tu sĩ Thiên Cảnh, kể cả Đạo Chủ, hết thảy đều mất đi lực lượng. Thậm chí ngay cả tồn tại đáng sợ như Đạo Tôn kia cũng không thể làm gì."
"Thế nhưng, triều tịch hư không từ đâu mà đến?" Nguyên Vị Ương dò hỏi.
Hứa Ứng cũng nghĩ mãi không ra, hư không triều tịch là một loại hiện tượng, nhưng nguyên nhân tạo thành loại hiện tượng này là gì?
“Có điều Vị Ương, phát hiện này của nàng giải quyết một vấn đề khó khăn của ta!"
Hứa Ứng hưng phấn khó nhịn nổi, cười nói: "Ta luôn suy tư làm sao mới có thể dung hợp Hư Không đại đạo với Tiên Thiên Cửu Đạo. Trước đây ta luôn nghĩ làm thế nào để có thể gia nhập Hư Không đại đạo gia vào trong chúng, để cho hư không trở thành một bộ phận của thân thể Hồng Nguyên! Hiện tại ta đã hiểu rồi, vì sao ta phải dung nhập vào trong đó? Hư Không không cần dung nhập vào trong đó, hư không ban năng lượng mới là mấu chốt!"
Nan đề quấy nhiễu y mấy trăm năm, đột nhiên sáng tỏ thông suốt, khiến cho Hứa Ứng không nhịn được cất tiếng cười to.
"Đây chính là không tìm mà thấy! Hư không và Cửu Đạo không phải dung hợp mà là sánh ngang cùng nhau, hỗ trợ lẫn nhau! Cuối cùng ta cũng bước ra khỏi Tiên Thiên Cửu Đạo rồi! Vị Ương, bước ra bước này, chính là xưa nay chưa từng có!"
Y kích động vạn phần, đồng thời lại sợ hãi vạn phần.
Đây là một lĩnh vực chưa từng có ai tiếp xúc, mang ý nghĩa thành tựu lớn, đồng thời cũng mang ý nghĩa khó khăn trùng trùng.
Nếu như mình bước lên con đường này, chỉ e sẽ không còn tiền bối nào để tham khảo nữa!
Bởi vì, con đường phía trước không có người.
Mình chính là tiền bối!
Có khả năng tiền bối sẽ đi rất xa, cũng có khả năng đã chết ở nửa đường!
Nguyên Vị Ương cũng không nhịn được vui vẻ cho y, cười nói: "Lâu nay ta vẫn không thể giúp gì được cho chàng, hiện tại rốt cục có thể giúp chàng rồi. Ở chỗ này quá lâu, không tốt cho thân thể chàng, chúng ta trở về rồi hãy nói."
Hứa Ứng cảm thấy được tốc độ mình bị hư hóa càng lúc càng nhanh, cũng khó có thể chịu đựng, vội vàng gật đầu.