Hứa Ứng giận tím mặt. Dốc hết khả năng cố gắng phóng ra khỏi hào quang phi thăng, quát to: "Ta cố gắng tu hành như vậy, không phải là để về Nhân Gian giới biến thành Táng đâu! Cho dù trở lại Địa Tiên giới đi nữa thì ta cũng là phi thăng!"
Hào quang phi thăng kia không thể đâm xuyên qua được, từ đầu chí cuối đều nhốt chặt y ở bên trong hào quang.
Hứa Ứng lập tức tế Sơn Thủy Trượng Thiên Xích lên, tế thước này lên, quát lớn: "Chỉ có điều một luồng hào quang phi thăng mà thôi, ta lại không đánh xuyên qua được ngươi chắc?"
Bên trong Sơn Thủy Trượng Thiên Xích có từng phiến sơn thủy hiện lên, chỉ trong chớp mắt đã nhét kín hào quang phi thăng.
Hứa Ứng cầm lấy Trượng Thiên Xích, một thước quét tới!
“Bốp!”
Hào quang phi thăng nổ tung, Hứa Ứng tay cầm Trượng Thiên Xích, ầm ầm rơi xuống trên mặt biển Thiên Hải, sau đó bắn lên từ trên mặt biển, rơi ra hơn trăm ngàn dặm, cứ nện xuống rồi bắn lên, lặp đi lặp lại như vậy đến mấy lần!
Đợi tới khi lực quán tính do hào quang phi thăng mang tới đã mất hết, y mới dừng thân hình lại được, hai chân đạp trên bọt biển, còn trượt hơn mười dặm, khó khăn lắm mới dừng lại được.
Hứa Ứng sắc mặt tái nhợt, nắm chặt Trượng Thiên Xích trong tay, rất muốn đi tìm kẻ địch đánh một trận.
Giấc mộng Tiên Đế Thiên Tiên giới và ba nữ nhân đã tan tành như thế, khó trách y lại bực bội.
Hơn nữa, lần này cũng không thể phi thăng tới Địa Tiên giới, mà là rơi xuống Thiên Hải, cũng may y kịp thời đánh nổ hào quang phi thăng, nếu không hiện tại người đã đập lên Thúy Nham ở Nhân Gian giới rồi!
Thúy Nham cứng như vậy, không chết cũng phải mất nửa cái mạng.
"Nếu như trở về Nhân Gian giới, Cảnh Minh còn chưa ngồi nóng cái ghế Đạo Tổ đã phải trả lại. Thể nào hắn cũng sẽ cho rằng phẩm hạnh của kẻ làm sư phụ như ta không tốt nên bị Thiên Tiên giới đá trở về."
Hứa Ứng thở phào một hơi, lẩm bẩm nói, "Vừa rồi ta nhìn thấy Tiên giới đã sáp nhật với Chư Thiên Vạn Giới, quy mô Địa Tiên giới đã bước đầu định hình, như vậy ta không cần phi thăng nữa, cứ trực tiếp đi đến Tiên giới là được."
Hai mắt của y dần dần sáng lên, Hứa Tĩnh cha nối nghiệp con, làm Thiên Tôn tại Đẩu bộ, mình cũng là con cái quan lại, chắc chắn sẽ không bị người đòi đánh đòi giết như lúc trước nữa.
Y phi thân lên, bay về phía Địa Tiên giới.
Lúc này y mới phát hiện bến thuyền Thiên Hải ở ngay gần đây, thế là bay ngang qua bến thuyền Thiên Hải, chỉ thấy dòng sông linh quang do thân thể của viễn tổ hóa thành, kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm dặm, đi sâu vào thời không, quy mô vô cùng khủng bố.
Nhưng dòng sông này có nhiều chỗ bị đứt gãy, hẳn là bị đập phá lúc Thúy Nham rơi xuống, vị trí đứt gãy vẫn đang rung chuyển không ngừng, khủng bố vô cùng.
Hứa Ứng nhìn mà kinh hãi không thôi, đột nhiên nhìn thấy có thiên công điều khiển kim thuyền lướt nhanh trên dòng sông linh quang, đi về phía vị trí bị đứt gãy.
Những thiên công kia mang theo xiềng xích do đủ loại kỳ trân dị bảo luyện chế thành, cố gắng nối liền dòng sông linh quang.
Nhưng mà bất kỳ pháp bảo nào bọn họ luyện chế ra ném vào dòng sông linh quang xong, một khắc sau đều nhao nhao nổ tung, hóa thành bột phấn, hoàn toàn không cách nào kiên trì được lâu trên dòng sông linh quang.
Có thiên công nói: "Tiên Đế bệ hạ đi Vũ Trụ Hắc Vực đến nay vẫn chưa về, hiện tại dòng sông đã đứt gãy mất, nếu như không thể nối liền dòng sông lại, chỉ sợ bệ hạ không thể về được!"
"Đâu chỉ có vậy!"
Trên thuyền còn có thiên công khác đang thì thầm bàn tán, người nọ nói, "Ta nghe nói khi đó trên thuyền không chỉ có bệ hạ, còn có trên ba vị đại nhân trên Cửu Thiên Đại La Thiên nữa!"
"Ta cũng có mặt ở đó, ta nhìn thấy! Ba vị kia là ba vị Đại La Diệu Cảnh có tu vi cảnh giới cao nhất, ngoại trừ bọn họ ra, còn có lão già cầm theo một cái chuông xấu xí, tự xưng là Tổ Thần "
"Không thể nối lại dòng sông linh quang, bọn họ và bệ hạ đều không thể quay về được."
"Vũ Trụ Hắc Vực là đất lưu đày, nói cách khác, bệ hạ, ba vị Đại La Diệu Cảnh và Tổ Thần, đều bị lưu đày!"
"Các ngươi nói thử xem, ba vị Đại La Diệu Cảnh không cách nào trở về, bệ hạ cũng không thể trở về, có khi nào Tiên giới sẽ sinh loạn hay không?"
"Đừng có nói mò! Tiên giới ta từ trên xuống dưới ai mà không trung thành tuyệt đối với bệ hạ chứ?"
...
Hứa Ứng bay qua từ trên kim thuyền, trong lòng kinh ngạc thầm nghĩ, "Còn có ba vị tồn tại Đại La Diệu Cảnh đi theo Tiên Đế đến Nhân Gian giới ư? Bọn họ tới đó làm cái gì chứ?"
Y chỉ thấy La Thánh Nhân bụng phệ, không biết là còn có hai vị Đại La Diệu Cảnh khác cũng đến Nhân Gian giới.
Y lại càng không biết, sở dĩ ba vị Đại La Diệu Cảnh kia tới Nhân Gian giới cũng có liên quan tới y, đám người Cửu Cung Đạo Quân nhìn thấy bên trong Hắc Vực có chớp lóe và Thiên đạo khôi phục, còn cho là mấy vị Chí Tôn năm đó đang ẩn thân ở Nhân Gian giới, nên mới tới đó điều tra.