Tạo Hóa Chí Tôn đặt Ngọc Hồ ở trước mặt Hứa Ứng, cười nói: "Bây giờ có thể tính là thiện duyên rồi chứ?"
Sắc mặt của Hứa Ứng dịu đi phần nào, nói: "Miễn cưỡng có thể tính là thiện duyên. Đạo huynh lần này đến tìm ta là có chuyện gì?"
Tạo Hóa Chí Tôn nghiêm mặt nói: "Lần này ta đến là vì cứu mạng của các hạ!"
Hứa Ứng không mảy may rung động.
Tạo Hóa Chí Tôn thấy thế, nói: "Sự tích của Hứa đạo hữu, ta đã mượn Quy Đạo Ngọc Bàn để nghe ngóng đôi điều. Các hạ tu thành thập đại động thiên, kỹ kinh thiên hạ, nhưng kì thực đã rơi vào bẫy của Tiên Đế, hôm nay khó mà giữ mình được! Đương kim Tiên Đế tội ác tày trời, đang chuẩn bị thu hoạch tính mệnh của ngươi bất cứ lúc nào!"
Hứa Ứng sắc mặt không thay đổi, vẫn không tỏ thái độ gì.
Tạo Hóa Chí Tôn nghiêng đầu ngẫm nghĩ, thử hỏi dò: "Đạo hữu đã biết Tiên Đế muốn thu hoạch ngươi rồi ư?"
Hứa Ứng nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Đạo huynh nói chuyện gì mà ta không biết đi."
Tạo Hóa Chí Tôn nghiêm mặt, nói: "Lần này đến là có chuyện muốn nhờ. Trong thời gian ở hắc ám nhân gian, mặc dù ta đã cố gắng bảo toàn bản thân, nhưng cũng khó tránh khỏi bị đạo khóc xâm lấn, bị thiên địa đại đạo nơi đây ô nhiễm. Nghe nói đạo hữu ở chỗ này truyền thụ Táng, khai đàn giảng pháp, hẳn là có thần thông có thể loại trừ ảnh hưởng của đạo khóc và dị đạo đối với thân thể ta."
Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Ngươi muốn nhờ ta giúp ngươi luyện trừ ảnh hưởng của đạo khóc và dị đạo? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta động tay chân trong quá trình này ư?"
Y thản nhiên nói: "Năm đó ta rơi vào Quy Đạo Ngọc Bàn, thân thể bị Tạo Hóa chi khí của các hạ hóa đi, lúc Tạo Hóa chi khí vì ta tái tạo thân thể cũng đã động tay chân. Có qua có lại cũng là chuyện thường thôi nhỉ?"
Y không cho rằng Tạo Hóa Chí Tôn ngồi ở đối diện là người lương thiện gì.
Sau khi Hứa Ứng học được Vô Lậu Kim Thân từ trong tay Ngộ Không đạo nhân đã phát hiện, Tạo Hóa chi khí tái tạo thân thể, hơn phân nửa đều để lại cửa sau, cực kỳ nguy hiểm, rất có thể tài sản và tính mệnh của mình đều nằm trong lòng bàn tay của đối phương!
Chỉ có điều, y không có nhiều nghiên cứu đối với Tạo Hóa chi đạo, cũng không biết suy đoán của mình có phải thật hay không. Y mượn Vô Lậu Kim Thân luyện hóa Tạo Hóa chi khí trong cơ thể này, mới thoát khỏi khả năng bị khống chế.
Hiện tại y nhìn thấy Tạo Hóa Chí Tôn, đương nhiên phải bẫy đối phương rồi.
Tạo Hóa Chí Tôn sắc mặt thản nhiên, cười nói: "Hóa ra đạo hữu vì chuyện này mà trách ta, ta xin tạ lỗi với đạo hữu!"
Hứa Ứng trong lòng nghiêm nghị: "Quả nhiên có giấu cửa sau!"
Tạo Hóa Chí Tôn đứng dậy, quỳ xuống với Hứa Ứng, nói: "Năm đó ta ở tại hắc ám nhân gian, không thể điều khiển thế cục, sau khi phát hiện đạo hữu có tư chất ngộ tính phi phàm, hơn xa Đông Vương, nên có ý định bồi dưỡng đạo hữu. Lại sợ ngươi mất khống chế, cho nên mới để lại cửa sau. May mắn chưa từng gây ra sai lầm lớn, mong đạo hữu tha thứ!"
Sắc mặt của Hứa Ứng dịu đi, đứng lên nói: "Đạo huynh không cần như vậy. Mau đứng lên đi."
Tạo Hóa Chí Tôn thuận thế đứng dậy, hai người lại ngồi xuống một lần nữa. Tạo Hóa Chí Tôn thở dài: "Năm đó mặc dù ta nhìn ra đạo hữu nhất định không phải vật trong ao, nhưng dù ta có mắt nhìn người đi nữa, nhưng sao có thể ngờ tới hôm nay chứ? Ngày đó ta có ý tác động tới nhân sinh của đạo hữu, hôm nay ta lại phải cầu cạnh đạo hữu, đúng là hổ thẹn."
Hắn ngôn từ chân thật, vô cùng thành khẩn.
Nhưng Hứa Ứng chỉ nghe rồi thôi.
Tạo Hóa Chí Tôn là tồn tại Chí Tôn cảnh, loại tồn tại này vô cùng quý hiếm, thực lực trên người cũng không phải thứ mà mình có thể so được. Chẳng qua là hắn có chuyện nhờ mình nên mới nói hay như hát, nếu mình lâng lâng vì lời tán dương của đối phương thì mới là ngu xuẩn.
Hứa Ứng nghi ngờ nói: "Đạo huynh là tồn tại Chí Tôn cảnh, tại sao lại xuất hiện ở hắc ám nhân gian chứ?"
Tạo Hóa Chí Tôn thấy y không đề cập tới đề tài vừa rồi, đành phải dừng lại, nói: "Năm đó sau khi Thanh Huyền đạo huynh qua đời, Tiên Đình chỉ toàn chém chém giết giết, tranh quyền đoạt lợi. Mọi người có thể cùng chung hoạn nạn, lại không thể cùng chia phú quý, huyên náo túi bụi."
Hứa Ứng cười nói: "Ta nghe nói năm đó các ngươi khởi nghĩa là có lý tưởng khát vọng, muốn lật đổ hậu chủ tạo phúc thương sinh, cũng không phải vì cầu phú quý. Vì sao lại là vì phú quý mà đánh đến ngươi sống ta chết được? Chẳng phải rất buồn cười hay sao?"
Tạo Hóa Chí Tôn nghiêm mặt nói: "Đạo hữu nói rất có lý. Ta cũng nhìn không được, cho nên mới bị người xa lánh, những đạo hữu vốn cùng chung quyết tâm thế mà lại đại khai sát giới với bọn ta. Ta hết cách, đành phải giả chết thoát thân, cũng ném cả pháp bảo Quy Đạo Ngọc Bàn của ta đi."