Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Lượt đọc: 4108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »
Chương 224
không phải em thì không được!.

❊ ❊ ❊

Trong phòng tổng thống. Mạc Tử Hiên thận trọng đem Vũ Vi đang hôn mê đặt lên giường, sau đó xoay người, muốn rời đi.

Lúc này cổ tay của anh bị người trên giường níu lại, "Đừng đi. . ." Vũ Vi nhắm mắt lẩm bẩm.

Lúc Vũ Vi chạm vào chỗ cổ tay của anh, anh cảm thấy rất rõ ràng ‘ nơi đó ’ của mình đã bốn năm không có một chút phản ứng trong nháy mắt lại bành trướng!

Mạc Tử Hiên sửng sốt, đăm chiêu nhìn Vũ Vi ngủ say trên giường, nhiều năm như vậy, có rất nhiều mỹ nữ lượn lờ ở bên cạnh anh, anh cũng không có một chút phản ứng, thậm chí lúc Tề Mỹ Linh muốn chạm vào anh, anh đều cảm giác rất ghê tởm, anh tự ình bị liệt rồi, trở thành một tên thái giám Trung Quốc cuối cùng, nhưng mà, mới vừa rồi, một động tác đơn giản của Đồng Vũ Vi, chỉ là bắt lấy cổ tay của anh thôi, mà hạ thân của anh lại bành trướng!

Một tay của anh nắm chặt lạnh lùng nhìn Vũ Vi, cắn răng nghiến lợi, "Đồng Vũ Vi, em cho tôi uống thuốc gì, để cho Mạc Tử Hiên tôi không phải em thì không được!" Anh lạnh lùng nhìn Vũ Vi đang ngủ say một cái, xoay người rời đi.

~đây là dòng phân cách sâu lười bò bò bò

~Khi Vũ Vi tỉnh lại, phát hiện mình bị đưa vào một căn phòng lạ, trong phòng một người cũng không có, cô từ trên giường ngồi dậy, lắc lắc đầu có chút choáng váng, mới hồi tưởng lại, những chuyện xảy ra trước khi cô hôn mê.

Cô lập tức vén chăn lên kiểm tra cẩn thận một chút, phát hiện mình không bị cường bạo, cô mới phóng tâm thâu xuất (Sâu: yên tâm thở phào) một hơi .

Cô dựa vào đầu giường, trong đầu nghĩ tới mọi chuyện vừa xảy ra, khi cô đã hôn mê, dường như đã ngửi thấy được một mùi hương quen thuộc, mùi hương này, chỉ có Mạc Tử Hiên. Trong lòng tầng cơn sóng cứ gợn lên, Mạc Tử Hiên. . . .

Sau đó, cô nhịn không được cười lên một tiếng, sau đó lại vỗ vỗ đầu của mình, "Đồng Vũ Vi, mày đang nhớ cái gì? Làm sao có thể là Mạc Tử Hiên? Anh ấy hận mày như vậy, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện cứu mày chứ!"

Vũ Vi xuống giường, ở trong phòng tổng thống tìm người, ít nhất cô phải biết là ai cứu cô mới được, nhưng, tìm khắp cả căn phòng, cũng không có thấy một người.

Lúc này, đầu của cô càng ngày càng choáng, càng ngày càng váng, Vũ Vi vỗ nhẹ đầu mình, không được rồi, rượu mời lên tới (Sâu: ý là hơi rượu xông lên xây xẩm mặt mày ý mừ/ tửu kính thượng lai). Cô chạy đến bên giường, ném mình lại trên giường, gối lên gối mềm ngủ tiếp.

Vũ Vi lần nữa mở mắt ra, là do chuông điện thoại đánh thức .

Cô xem số gọi đến, là Khương Dĩ Hằng, cô biết Hai Đậu lo lắng cho cô, cô lập tức nghe điện thoại.

"Vũ Vi, em không sao chứ?" Giọng nói quan tâm của Khương Dĩ Hằng truyền vào trong tai Vũ Vi.

Vũ Vi vui vẻ cười một tiếng, Khương Dĩ Hằng như người thân quan tâm đến cô, "Yên tâm, Khương đại ca, em không sao đâu."

"Đậu Đậu đâu rồi?" Vũ Vi vừa chỉnh lại y phục của mình vừa hỏi Khương Dĩ Hằng.

"Đang chơi." Khương Dĩ Hằng liếc mắt nhìn Hai Đậu đang vọc máy tính.

"Khương đại ca, lại làm phiền anh nữa rồi." Vũ Vi cảm kích nói với Khương Dĩ Hằng, bắt đầu từ bốn năm trước, Khương Dĩ Hằng liền chăm sóc cô, hiện tại anh ấy lại giúp cô chăm sóc Hai Đậu, cô rất cảm kích Khương Dĩ Hằng.

"Vũ Vi, Hạo Hạo đi học rồi, anh cũng phải đi làm, sợ rằng không đợi em về được. Anh muốn mang Đậu Đậu đến bệnh viện." Khương Dĩ Hằng nói với Vũ Vi đầu dây bên kia.

Vũ Vi không suy nghĩ liền cự tuyệt đề nghị của Khương Dĩ Hằng, "Không được, để Đậu Đậu ở trong phòng đi, em sẽ về sớm mà." Bệnh viện người nhiều, cũng rất phức tạp, ngộ nhỡ bị người ta phát hiện Hai Đậu tồn tại sẽ nguy to.

Khương Dĩ Hằng không khỏi nhìn Đậu Đậu một cái, thằng bé này chẳng những thông minh, mà còn trưởng thành nữa, nên mới có thể tự chăm sóc mình được, "Vậy cũng được, anh để Hai Đậu ở trong phòng, em phải trở về sớm chút đấy."

Khương Dĩ Hằng dặn dò Đậu Đậu phải chăm sóc mình thật tốt, hơn nữa trừ khi mẹ về, tuyệt đối không được mở cửa cho người lạ.

Đậu Đậu hớn hở đồng ý.

Nhưng mà, Khương Dĩ Hằng rời đi chưa tới năm phút đồng hồ, chuông cửa vang lên.

Đậu Đậu chạy đến cửa vừa nhìn, lại là. . . .

đoán xem ai nè,...bùn ngủ quá, mai tiếp nhé nhưng ko biết mấy h đâu nha

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »