Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8161 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca.

❊ ❊ ❊

Nhan tẩu nhà Tứ ca gây được ấn tượng sâu sắc với huynh đệ bọn ta, có lẽ là do lần duy nhất tẩu ta đăng đài ở Lan Quế phường. Vốn tới là để xem bà chủ My, người khiến trái tim Thập ca rung động, không ngờ nửa đường tẩu ta xuất hiện. Ta xem bao nhiêu lần ca vũ như thế, nhưng đó là lần đầu tiên gặp cảnh có người bị đẩy ra, tay giữ chặt rèm châu không buông, sau khi biểu diễn xong còn xuất hiện một cảnh rất hỗn loạn nữa. Nhưng sau này, khi đã thân quen với Nhan tẩu rồi mới hiểu, xui xẻo là trạng thái bình thường trong cuộc sống của tẩu ta, không xui xẻo mới không bình thường.

Ví dụ, nói tới lần đầu tiên tẩu ta đăng đài biểu diễn, vừa khéo cả đám bọn ta đều có mặt ở đấy, đến Tứ ca cũng không vắng. Sau đó tẩu ta với thân phận chưa bị bại lộ lại được Đại a ca nhắm trúng. Ta thật thấy mướt mồ hôi hột thay cho tẩu ta, một người phụ nữ ngốc như thế, chẳng chút phong tình như thế, Đại a ca sẽ không trân trọng. Vì vậy mới nói tẩu ta xui xẻo, khi Đại a ca không đi thì tẩu ta lại không đăng đài.

Ví dụ như khi tẩu ta cùng My Liễm Diễm vào cung, lại gặp huynh đệ bọn ta, nghĩ ra vài câu nói dối vớ vẩn để lừa Cửu ca, kết quả lại bị Cửu ca dùng việc này “chỉnh” lại. Thế mới nói tẩu ta xui xẻo, cung rộng thế đi đường nào chẳng đi!

Ví dụ như việc tẩu ta biết mình thường tự chuốc họa vào thân nên ngoan ngoãn tự động cấm túc ở biệt viện, vừa khéo đúng hôm Hoàng a ma đến biệt viện, tẩu ta lại đi gội đầu, đưa theo con gái ra xích đu ngồi hong tóc rồi ngủ gật, kết quả bị ép hiện nguyên hình. Toàn bộ thân phận của tẩu ta như Bạch La, Cát Tường, Nhan Tử La đều bị lộ hết. Thế mới nói tẩu ta xui xẻo, gội sớm hơn không gội, muộn hơn không gội, lại gội đúng hôm ấy.

Ví dụ như việc tẩu ta dẫn con gái đi gây chuyện, sớm một chút, muộn một chút thì không sao, lại đúng hôm Tứ ca đến, thử nghĩ mà xem, một người đàn ông, khi thấy thê thiếp của mình nhìn chẳng ra bộ dạng đàn bà thì có tức giận không?

Ví dụ như rằm tháng Tám, không ngoan ngoãn ở nhà mà ăn bánh nướng lại cứ phải uống rượu, ai biết được hôm đó dây thần kinh nào của lão Thập tứ bị chập lại đòi đến biệt viện của Tứ ca bằng được, nói nhăng nói cuội bị bọn ta nghe hết từ đầu tới cuối. Lần này tẩu ta xui xẻo hơn cả, vì bị Tứ ca nghe được, tẩu ta vì không muốn gặp mặt Tứ ca mà tự mình nhảy xuống nước, thêm cả lần trước tẩu ta nói Tứ ca là ma khi vào cung, nghĩ chắc Tứ ca không thể vui nổi. Tứ ca ta mặc dù không... như Cửu ca, ừm, dùng lời của Nhan Tử La thì là, không mời ong gọi bướm như Cửu ca... nhưng Tứ ca cũng vô cùng anh tuấn, thế mà tẩu ta lại chẳng thèm. Lòng tự tôn của Tứ ca nhất định bị tổn thương nghiêm trọng, vì vậy mới nói tẩu ta xui xẻo, nói năng linh tinh, nói gì không nói, dù nói sau này muốn đá Tứ ca cũng được, lại cứ khăng khăng phải nhắc lại chuyện cũ là sao?

Ví dụ nói tẩu ta đi chơi cùng Mẫn tỷ tỷ, suýt nữa thì mất cả mạng.

Ví dụ nói tẩu ta kể chuyện cười cho các Cách cách nghe, đã bảo tẩu ta xui xẻo mà lại, nếu như Quân Chỉ ngỗ nghịch và to mồm không có mặt ở đấy thì tẩu ta kể cũng không sao, nhưng tẩu ta lại chọn đúng lúc có mặt Quân Chỉ mà kể, kết quả bị đám A ca bọn ta cười. Lại bị Hoàng a ma chế giễu.

Ví dụ như khi ra tái ngoại, mọi người xuống nước đều vô sự, chỉ có tẩu ta là bị đỉa cắn! Có lẽ đỉa cũng chỉ chọn những người xui xẻo để cắn thôi.

Nhưng tất cả những chuyện này đều không phải là chuyện xui xẻo nhất của Nhan tẩu. Chuyện xui xẻo nhất, chuyện xui xẻo khiến cả đời này tẩu ta muốn khóc cũng không có nước mắt chính là bị Kỳ Mộc Cách xô vào làm gẫy chân. Nghĩ mà xem, trời lạnh cắt da cắt thịt thế, ở trong phòng mà sưởi ấm chẳng tốt hay sao? Tẩu ta lại chạy ra ngoài xem sóc, kết quả bị xô gẫy chân, thực ra việc bị gẫy chân này bản thân nó không phải là việc xui xẻo gì, con người ta trong cuộc đời ai chẳng có lúc hậu đậu, nhưng tẩu ta bị gẫy chân sai thời cơ, nên đành đổ cho xui xẻo mà thôi. Nghĩ cũng phải, bị xô gẫy chân đã đủ buồn bực rồi, còn bị khuếch đại lên, bị nói sai sự thật, bị người ta tuyên truyền là chính tẩu ta nhảy lầu gẫy chân, ai mà không tức chết chứ? Hậu quả, tiếng xấu truyền khắp kinh thành, trở thành đố phụ nổi danh bị khắp các phủ đem ra làm chuyện cười. Đến a ma cũng tới xem náo nhiệt. Dù tẩu ta có tức tới mức mất đi lý trí, thì vẫn được coi là việc bình thường.

Có lẽ chuyện đã đến bước này rồi, Nhan tẩu cảm thấy mình đã không thoát khỏi số mệnh xui xẻo, nên khảng khái giậu đổ bìm leo, tự hủy hoại hình tượng luôn, bôi mặt đen sì, địa vị đố phụ của tẩu ta đã được thăng thêm một cấp thành hãn phụ.

Thực ra những lúc tẩu ta gặp xui xẻo, nếu không có mặt Tứ ca ở đấy, thì tẩu ta cũng sẽ không xui xẻo đến thế, nổi tiếng đến thế. Nhưng cũng được coi là tái ông mất ngựa[1], từ sau khi tẩu ta tự thăng cấp cho mình lên làm hãn phụ, cuối cùng tẩu ta cũng có thể ngang nhiên bắt nạt Tứ ca ta rồi. Nhìn bộ dạng của tẩu ta giống như muốn trả lại hết cho Tứ ca những việc xui xẻo mà tẩu ta gặp phải. Ngoài vô cùng lo lắng cho Tứ ca ra, ta cũng thấy bất lực với huynh ấy. Nghĩ xem, một người phụ nữ xui xẻo như thế, còn động vào tẩu ta làm gì? Cứ để tẩu ta ở lại biệt viện tự sinh tự diệt chẳng phải là xong sao, vừa hợp ý tẩu ta mà Tứ ca cũng không phải lo lắng. Giờ thì hay rồi, cả ngày chẳng có lúc nào được yên thân. Rằm tháng Giêng mọi người vui vui vẻ vẻ chạy đi chơi khắp nơi, còn huynh ấy phải xin Hoàng a ma nghỉ phép để chạy đi tìm tẩu ta. Khi cao hứng tẩu ta muốn làm nông dân, đòi phá hoa viên của huynh ấy, huynh ấy còn cuốc đất cho tẩu ta, đứng nhìn hoa viên đẹp đẽ của mình bị đào xới tứ tung. Người ta vui vẻ cùng bọn a hoàn làm lễ cúng bà Ngâu vào ngày Thất tịch, huynh ấy lại phải đội mưa tới đứng dưới hành lang nói chuyện Ngưu Lang Chức Nữ với tẩu ta. Người ta muốn làm nông dân, huynh ấy lại vội vội vàng vàng kéo ta đi tìm đất, mặc dù ta cũng nhàn rỗi không có việc gì, nhưng không tán thành một Trắc phúc tấn nhiều đòi hỏi như thế.

[1] Tái ông mất ngựa: Ý nghĩa câu chuyện này là muốn nói họa phúc khôn lường, việc tưởng may hóa rủi, việc tưởng rủi hóa may.

Nhưng nói những chuyện này còn có tác dụng gì đây? Số mệnh xui xẻo của hai người bọn họ đã đi đến tận cùng rồi, nếu không tại sao kẻ xui xẻo tiếp theo lại là ta chứ? Vì mấy quả dưa chuột cà chua mà danh dự của ta bị tổn hại, đấy chẳng phải chuyện xui xẻo nhất sao? Quả nhiên gần mực thì đen, làm hàng xóm với người xui xẻo nên bản thân mình cũng dần trở nên xui xẻo, không được, ngày mai phải tìm đạo sĩ đến trừ tà khí mới được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang