Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8381 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 107
người phía sau

❊ ❊ ❊

Đến ngày đưa tang, người của phủ Nội vụ đã chuẩn bị sẵn sàng, vương công đại thần cũng bắt đầu lục tục kéo đến, trong linh đường đốt giấy lần cuối cùng, sau đó theo thứ tự đứng yên lặng sang hai bên.

Khi Nhan Tử La nắm tay Thành Cổn Trát Bố xuất hiện ở linh đường, rất nhiều người đều tỏ ra kinh ngạc. Thành Cổn Trát Bố thấy có nhiều người lạ như thế, liền áp sát vào người Nhan Tử La, quay đầu nhìn khắp linh đường một lượt, không thấy ngạch nương của mình đâu, bèn ngẩng đầu hỏi nàng: “Cữu nương, ngạch nương ở đâu?”.

“Ngạch nương ở đây.” Nhan Tử La dắt thằng bé đi đến trước quan tài còn chưa đóng nắp. Nàng ngồi xuống, hai tay túm chặt lấy đôi vai nhỏ của Thành Cổn Trát Bố: “Bố Bố, tới cáo biệt ngạch nương nhé, ngạch nương sắp phải đi rồi”.

Thành Cổn Trát Bố gật gật đầu, để Nhan Tử La bế tới trước quan tài, thấy ngạch nương nằm im bất động bên trong. Thành Cổn Trát Bố nhìn Nhan Tử La: “Cữu nương, tại sao ngạch nương lại ngủ ở đây?”.

“Bởi vì đây là cửa thông lên mặt trăng, khi cửa đóng ngạch nương sẽ quay về với mặt trăng”, Nhan Tử La đáp.

“Ồ!” Thành Cổn Trát Bố lúc này mới hiểu, cúi đầu nhìn ngạch nương: “Ngạch nương, nếu Bố Bố thật ngoan, người quay về chơi với Bố Bố được không? Bố Bố không muốn xa ngạch nương, nhưng Bố Bố không muốn ngạch nương biến thành người xấu xí, không muốn ngạch nương buồn”, chớp chớp mắt, “Bố Bố không khóc, ngạch nương cũng đừng khóc”. Nói thì nói vậy, nhưng cái mũi nhỏ vẫn khụt khịt. Thằng bé quay người lại ôm chặt cổ Nhan Tử La: “Cữu nương, Bố Bố muốn khóc”.

“Bố Bố dũng cảm nhất, Bố Bố không khóc.” Nhan Tử La vỗ nhè nhẹ vào lưng thằng bé, ôm nó đứng xa nơi đặt quan tài một chút. Người của phủ Nội vụ hành lễ, đóng nắp quan tài.

Sau khi quan tài được đưa vào địa cung, và cửa địa cung được đóng lại. Thành Cổn Trát Bố như mập mờ hiểu ra điều gì, nước mắt ầng ậng gọi Nhan Tử La: “Mẹ”.

Trên đường về thành, Thành Cổn Trát Bố ngủ mà khuôn mặt nhỏ cau lại, Khuynh Thành dựa vào người Nhan Tử La nhìn Thành Cổn Trát Bố.

“Ngạch nương, Bố Bố thật đáng thương. Đệ ấy nhất định sẽ rất nhớ cô cô”, Khuynh Thành khẽ nói.

“Qua một thời gian sẽ ổn thôi.” Nhan Tử La thở dài, rút tay phải ra ôm chặt Khuynh Thành.

“Ngạch nương, con biết người chết rồi sẽ không thể biến thành đom đóm, nhưng, năm đó người đã nói với Thập bát thúc như thế, sao người không nói như vậy với Bố Bố nữa? Như thế, ít nhất đệ ấy còn có cảm giác cô cô sẽ quay lại?”, Khuynh Thành nghiêng đầu hỏi.

Nhan Tử La mãi không trả lời.

“Bảo bối, ngạch nương nói thế, là bởi vì Thập bát thúc phải đến thế giới bên kia. Nhưng Bố Bố thì khác, Bố Bố phải ở lại thế giới này. Với người phải đến một thế giới khác thì hãy gieo hi vọng cho họ, họ mới không cảm thấy sợ hãi. Đối với người ở lại thế giới này phải để họ đối mặt với hiện thực, họ mới có thể dũng cảm được. Ngạch nương cũng không muốn nói với Bố Bố rằng cô cô vĩnh viễn không bao giờ quay về nữa, nhưng rồi Bố Bố cũng sẽ trưởng thành, nếu đến khi ấy nó biết rằng mình bị lừa, nhất định sẽ rất buồn. Còn nữa, Bố Bố là con trai của cô cô, nó tất phải kiêu ngạo và dũng cảm, hiểu không hả?” Nhan Tử La khẽ trả lời.

Khuynh Thành gật gật đầu, “Con hiểu rồi, ngạch nương”.

Thành Cổn Trát Bố buồn bã rất lâu, ngày nào cũng nhệch miệng ra, nhưng không khóc. Một hôm nó đột nhiên nói nhớ a ma, Nhan Tử La bèn cùng Khuynh Thành đưa nó về phủ Công chúa.

Trong phủ Công chúa, chỗ nào cũng toàn vãn trướng, trắng tới nhức mắt đau lòng. Hỏi bọn người dưới, họ nói Ngạch phụ vẫn đang uống rượu.

Vẫn? Nhan Tử La nghe thấy từ này bèn cau mày, lắc lắc đầu.

Đến cửa viện tử nơi Mẫn Chỉ ở lúc sinh thời liền nghe thấy những tiếng choang choang bộp bộp vọng ra, Thành Cổn Trát Bố có chút sợ hãi, ôm chặt Nhan Tử La, Khuynh Thành lại ngẩng đầu lên nhìn nàng: “Ngạch nương, cô phụ có phải đang đập đồ đạc không!”.

“Ừm, có lẽ cô phụ uống nhiều quá, va vào đồ đạc.” Nhan Tử La bước lên thềm, cửa mở, cái bàn đối diện với cửa ra vào bày đầy rượu, mùi rượu cay nồng xộc thẳng vào mũi.

“Ngạch nương, chúng ta đừng vào nữa.” Khuynh Thành chun chun cái mũi nhỏ.

Có tiếng a hoàn vang lên từ phía sau: “Công chúa cát tường! Nhan chủ nhân cát tường!”.

“Ngày nào! Ngạch phụ cũng thế này sao?”, Nhan Tử La hỏi.

“Bẩm Nhan chủ nhân, tâm trạng của Ngạch phụ không tốt, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, lại không cho bọn nô tỳ vào hầu hạ. Mấy vị A ca có đến, nhưng Ngạch phụ vẫn thế”, a hoàn đáp.

Nhan Tử La gật đầu, bế Thành Cổn Trát Bố đi vào trong.

Tìm quanh khắp nơi, mãi mới thấy Sách Lăng đang say bí tỉ nằm bẹp trong một góc nhà, hắn ôm vò rượu, bất động.

Nhan Tử La đi tới trước mặt hắn, lạnh lùng hỏi một câu: “Còn chưa chết?”.

Sách Lăng hé mắt nhìn: “Cút, ta đã nói không ai được đến đây!”.

“Bố Bố, con nhìn cho rõ đi, con nhìn xem đây có phải a ma con không?”, Nhan Tử La khẽ hỏi Thành Cổn Trát Bố. Thành Cổn Trát Bố chớp chớp mắt không trả lời.

Sách Lăng như tỉnh táo hơn một chút, trợn mắt lên: “Tỷ mang nó đến đây làm gì? Đi, ra ngoài!”.

“Không phải ta muốn đưa nó tới, là nó nhớ a ma nó”, Nhan Tử La đáp, sau đó lại nói với Thành Cổn Trát Bố, “Bố Bố, đây là a ma con phải không? Không phải thì chúng ta về thôi”.

“Là a ma”, Thành Cổn Trát Bố khẽ nói.

“Bố Bố, a ma con sâu rượu thế này sao? A ma con xấu thế này à? A ma con yếu đuối vậy à?”, Nhan Tử La hỏi Thành Cổn Trát Bố nhưng mắt lại nhìn Sách Lăng.

“Ra ngoài”, giọng Sách Lăng lạnh lùng, “Mang nó đi”.

“Bảo bối, đi tìm cho ngạch nương con dao”, Nhan Tử La đột nhiên quay sang nói với Khuynh Thành.

“Dạ, vâng”, Khuynh Thành vâng lời, sau đó mới ngẩng đầu mở to mắt nhìn ngạch nương mình, “Ngạch nương, người cần dao làm gì?”

“Đi lấy lại đây”, Nhan Tử La nói. Khuynh Thành bèn chạy đi tìm bọn a hoàn lấy dao. Không lâu sau, dao được đưa tới, Khuynh Thành đưa dao cho Nhan Tử La trong trạng thái bất an. Tận mắt chứng kiến Nhan Tử La ném con dao tới trước mặt Sách Lăng.

“Rút dao chém xuống nước nước càng chảy mạnh, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm. Muốn gọn một lần cho xong, ta dạy ngươi một cách hay, cầm con dao này nhắm thẳng vào tim, đâm mạnh xuống, thế là sầu nào cũng tan hết”, Nhan Tử La nói.

Sách Lăng không nhúc nhích, chỉ nhìn nàng.

“Không dám hay là không muốn?” Nhan Tử La hỏi, giọng có chút khinh miệt. “Nếu ngươi không muốn sống nữa thì chết luôn đi, đừng ở đây diễn tình sâu nghĩa nặng nữa. Chết rồi biết đâu lại được đầu thai cùng lúc với Mẫn Mẫn, hai mươi năm sau lại kết tóc thành vợ thành chồng. Nhưng tương lai con ngươi sau này không ai biết, có điều ngươi cũng chẳng phải lo. Cho dù nó có thành lưu manh ăn cắp giết người gì gì đó, cùng lắm là bị chặt đầu tru di chứ gì, dù sao hai vợ chồng ngươi đều chết cả rồi cũng không cần phải đau lòng, cả nhà lại được đoàn tụ, vui biết bao. Nhưng, ta lo, Mẫn Mẫn liệu có tha thứ cho ngươi không?”

Sách Lăng vẫn im lặng, Nhan Tử La nói tiếp: “Nếu ngươi lo làm vậy khiến Bố Bố sợ, ngươi có thể đợi chúng ta đi rồi hãy ra tay. Sau này khi nó trưởng thành, ta sẽ nói với nó, a ma con là một người rất si tình, để nó tự hào về ngươi. Thế nào?”.

“Cút hết đi!” Sách Lăng không cầm con dao đó, nhưng lại nhắm chặt mắt, khóe mắt từ từ lăn xuống một giọt nước.

“Thực ra ngươi sẽ không lựa chọn cái chết, ngươi không nỡ rời xa Mẫn Mẫn nhưng ngươi càng không nỡ vứt bỏ tính mạng mình, ngươi cũng không cam tâm tình nguyện chết khi còn chưa thấy hết thế giới này. Đã vậy thì, không cần phải làm bộ tình sâu nghĩa nặng nữa đâu, làm vậy chỉ khiến người ta nhìn vào mà buồn nôn và khinh miệt mà thôi. Hơn nữa, sau này khi ngươi lại lấy vợ sinh con, nhớ tới quãng thời gian này, ngươi có cảm thấy buồn cười không?”, Nhan Tử La nói, “Nếu đã không chọn cái chết, thì hãy sống cho thật tốt, vì Mẫn Mẫn, cũng là vì con trai ngươi. Cho dù có chết, cũng nên chết ở chiến trường, khiến Mẫn Mẫn và Bố Bố tự hào về ngươi, cũng là mở đường cho tương lai của Bố Bố, coi như nó không uổng phí khi gọi ngươi một tiếng a ma”.

“Cút đi!”, Sách Lăng hét.

“Một nơi bẩn thỉu lộn xộn thế này ngươi có mời ta cũng không thèm tới, tự mình ở lại mà hưởng thụ đi!” Nhan Tử La nhìn Thành Cổn Trát Bố, “Bố Bố, con xem hình như a ma ốm rồi, đợi bao giờ a ma con khỏi, chúng ta lại đến thăm được không?”.

Thành Cổn Trát Bố gật gật đầu. Khuynh Thành lập tức túm lấy vạt áo Nhan Tử La, mắt lại nhìn con dao kia, lo lắng đi theo ngạch nương mình ra khỏi cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »