Một họa tiết màu xanh lam, cấu thành từ những đường nét giản đơn, đang nhấp nháy trên trán Trần Thích. Trong khoảnh khắc, từng đợt dao động huyền ảo vô cùng, khó lòng nắm bắt từ đó tỏa ra, rồi trong trạng thái mà người thường khó lòng cảm nhận, phát giác, nhìn thấy hay ngửi thấy, nó lập tức lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng!
Chớp mắt, những dao động này đã đi qua mọi ngóc ngách trên sao Diêm Vương, rồi bắt đầu lao thẳng vào bên trong hành tinh.
Tuy nhiên, những dao động này thực chất chỉ lướt qua chứ không dừng lại, nên ảnh hưởng của nó cũng chỉ kéo dài trong một sát na.
Thế nhưng, dù chỉ là một sát na ngắn ngủi ấy cũng đủ để thu hút sự chú ý của một số sinh vật hoặc thực thể ý thức.
"Meo ngao?"
Trong thành phố số 27, con mèo đen vốn đang nằm phủ phục trên giường bỗng dựng đứng hết lông mao trên người!
Nó bật dậy khỏi giường!
"Ngày này đã đến rồi sao? Nhưng, sao lại nhanh thế này? Rõ ràng hôm nay hắn nói là đi thực hiện kế hoạch chém đầu bắt sống mà!"
Trong đôi mắt màu vàng sẫm của con mèo đen đã tràn ngập những tia sáng xanh lạnh lẽo.
Đột nhiên, sau khi sững sờ, con mèo đen dường như nghĩ đến điều gì đó.
"Đúng rồi, cái gọi là kế hoạch chém đầu bắt sống kia, e rằng cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của hắn. Kế hoạch này của Trần Thích một nửa là nhắm vào kẻ địch, một nửa là nhắm vào chính bản thân mình! Tâm tính này, quả thực mạnh hơn nhiều so với thiên chi kiêu tử, đứa con cưng của vũ trụ mà ta đã chọn ban đầu!"
---❊ ❖ ❊---
Dưới lòng đất của căn cứ quân sự Tu La, trong một mật thất tối tăm, đen kịt cách mặt đất gần nghìn mét, một người đàn ông với tứ chi bị xiềng xích khóa chặt, khuôn mặt rậm rạp râu tóc bỗng mở bừng mắt.
Trong chớp mắt, trong mật thất vốn tối tăm này, một luồng tinh quang lóe lên!
Tựa như sấm sét!
Đồng thời, trán của người đàn ông cũng bắt đầu tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo, ban đầu rất yếu ớt, sau đó dần trở nên rõ ràng.
Đây là một họa tiết kỳ lạ với những đường nét đơn giản, họa tiết tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.
"Người thứ hai của nhân loại Trái Đất chúng ta cuối cùng đã xuất hiện! Chỉ là khí tức của người này ta không quen, là hậu bối mới nổi sao! Hắn đạt được sự giao thoa văn minh trên sao Diêm Vương này, vậy chỉ cần bị người khác tìm thấy, ngày ta thoát khốn không còn xa nữa! Người tinh cầu Tu La! Người tinh cầu Xà Lân! Các ngươi muốn kiềm chế nhân loại Trái Đất chúng ta! Nhưng nhân loại chúng ta tự cường không ngừng nghỉ, sao có thể cam tâm bị các ngươi diễn biến hòa bình, từ đó trở thành nô bộc! Ha ha ha ha ha!"
Âm thanh nhẹ nhàng, tựa như tiếng thì thầm vang lên trong mật thất u ám, tĩnh mịch.
Sau đó âm thanh dần trở nên cao vút, biến thành một chuỗi tiếng cười cuồng dại.
Tiếng cười này đầy nội lực, dường như ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp nào đó, phát ra từ miệng người này, truyền qua không khí, va đập vào các bức tường xung quanh.
Bức tường rung chuyển!
Sự rung động lấy vật chất, nham thạch làm môi trường, lan tỏa ra xung quanh!
Tức thì, trăm dặm mặt đất khẽ run rẩy theo, truyền thẳng đến bề mặt!
---❊ ❖ ❊---
Biển băng vô tận trên sao Diêm Vương.
Dưới đáy biển vô tận, ba con mắt to bằng cả một chiếc ô tô bỗng mở ra.
Đồng tử đỏ như máu, tỏa ra hơi thở sát phạt vô biên.
Trong hư không cách quỹ đạo sao Diêm Vương gần mười triệu km.
Một thiên thạch nhỏ đang lao đi nhanh chóng.
Đột nhiên, một bóng trắng vốn đang ngồi xếp bằng trên thiên thạch mở đôi mắt nhắm nghiền.
Người này toàn thân được bao bọc trong chiếc áo choàng trắng rộng thùng thình, mái tóc đen dài tự động bay dù không có gió, đôi mắt đen như mực.
Điều đặc biệt nhất là trên trán hắn, một họa tiết màu vàng nhạt, đường nét đơn giản đang ẩn hiện.
Lúc này, trên khuôn mặt dường như vạn năm không đổi của người này, đang hiện lên một nụ cười.
"Người thứ hai..."
---❊ ❖ ❊---
Rắc! Rắc! Rắc!
Từng chiếc xe bọc thép va chạm vào nhau, tại điểm va chạm, áp lực mạnh mẽ khiến kim loại biến dạng, cả chiếc chiến xa bắt đầu vặn vẹo.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên một chiếc chiến xa.
Đây là một bàn tay bằng xương bằng thịt.
Bàn tay này đặt nhẹ nhàng lên chiếc chiến xa kim loại, dường như không dùng chút sức lực nào.
"Phương hướng, khối lượng bản thân..." Âm thanh nhẹ nhàng vang lên.
Giây tiếp theo...
Nơi bàn tay tiếp xúc với bề mặt chiến xa, ánh xanh lóe lên, một đường mũi tên cấu thành từ tia sáng xanh lóe lên rồi biến mất.
Bùm!
Chiếc chiến xa kim loại bị chạm vào dường như đột nhiên bị đoàn tàu đang lao nhanh đâm trúng, trong nháy mắt từ trạng thái tĩnh tương đối, bỏ qua quá trình gia tốc, trực tiếp lao vút đi theo một phương hướng với tốc độ siêu cao!
Bùm! Bùm! Bùm!
Chiếc chiến xa kim loại đột ngột lao đi tựa như đạn pháo, đâm sầm vào từng chiếc chiến xa, pháo tự hành chắn phía trước khiến chúng tan tác, hỗn loạn. Nơi nó đi qua, các loại binh khí cơ giới bị quét sạch, tạo thành một lối đi không vật cản.
Tuy nhiên, lối đi này cũng chỉ là tạm thời, lúc này, các binh khí cơ giới từ bốn phương tám hướng đang va chạm và chen chúc vào nhau, rất nhanh sẽ lấp đầy lối đi này, còn chiếc chiến xa kim loại đang lao đi kia cũng vì va chạm liên tục mà hoàn toàn vặn vẹo, biến dạng, nhưng tốc độ lao đi của nó lại không giảm đi bao nhiêu.
"Bên này đủ rồi."
Một giọng nói vang lên, bóng dáng Trần Thích như ảo ảnh, cả người hóa thành một cái bóng lao thẳng về phía trước, trong chớp mắt lướt qua lối đi vừa được dọn dẹp tạm thời.
Đột nhiên!
Một chiếc xe bọc thép lao qua từ bên cạnh, ánh mắt Trần Thích khẽ chuyển động, khuôn mặt không đổi, giơ tay phải lên chạm nhẹ vào chiếc xe bọc thép đó.
Bùm!
Chiếc xe bọc thép đó dường như đột nhiên được nạp năng lượng đến cực hạn, chớp mắt từ lao về phía trước chuyển thành di chuyển ngang, hoàn toàn không màng đến hướng truyền động của xích xe, lao đi với tốc độ cực nhanh sang bên cạnh! — phương hướng đó, chính là phương hướng Trần Thích đang lao tới.
Thế là, chiếc xe bọc thép mới gia nhập cuộc lao đi này cũng bắt đầu dọn dẹp chướng ngại vật phía trước cho Trần Thích.
Do va chạm lẫn nhau lúc nãy, cơ giáp đen của Trần Thích đã bị phá hủy hoàn toàn, biến lại thành từng hạt kim loại nhỏ quay trở về Anh Linh Văn, vì vậy, hắn lộ ra hình dáng ban đầu, nhưng trong không gian chật hẹp như thế này, di chuyển bằng hình dáng ban đầu lại chiếm ưu thế.
Đồng thời, mắt phân tích của Trần Thích vẫn duy trì, trên trán xuất hiện một ký hiệu kỳ lạ, ký hiệu này khiến cơ thể hắn linh hoạt hơn hẳn, tinh lực vận chuyển trôi chảy hơn!
Xung quanh cơ thể, các loại xe kim loại hết chiếc này đến chiếc khác chen chúc, nghiền ép, dường như giây tiếp theo sẽ nghiền Trần Thích thành thịt vụn!
Đột ngột!
Trên một chiếc chiến xa lơ lửng, ánh sáng lóe lên, chùm sáng bắn ra!
Trần Thích đảo mắt, mà chùm sáng đã đến sát khuôn mặt.
Giây tiếp theo, bóng dáng Trần Thích dừng lại đột ngột, từ chạy tốc độ cao chuyển sang đứng thẳng tắp! Cả quá trình này hoàn toàn không có chút quán tính nào!
Chùm sáng bay thẳng qua trước mặt hắn.
Vút!
Khoảnh khắc chùm sáng đi qua, Trần Thích lại lao đi, và không có quá trình gia tốc, trực tiếp đạt đến một tốc độ siêu cao!
Lao đi, dừng lại, rồi lại lao đi!
Tốc độ vẫn không đổi, dường như ở giữa chưa từng có sự dừng lại nào!
Tất cả những điều này đều được thiết bị ghi hình của các chiến xa xung quanh ghi lại trung thực, và truyền về trung tâm chỉ huy!
"Quái vật! Quái vật!"
Đa Luân run rẩy lẩm bẩm, sau đó, cơ thể hắn bỗng run lên!
Bởi vì phía trước, Trần Thích trong màn hình đang dùng một bàn tay phải liên tục vỗ vào các binh khí cơ giới trên đường đi, mà những binh khí này lại bị bàn tay trông có vẻ mềm yếu không chút sức lực này vỗ cho bắn ra tứ phía!
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!
Trong chớp mắt, từng cỗ máy chiến tranh khổng lồ bên cạnh Trần Thích dường như biến thành từng quả bóng tennis đầy đàn hồi, động năng dồi dào, tốc độ kinh người, bị vỗ cho bắn ra khắp bốn phương tám hướng, va chạm lẫn nhau, dần dần thay đổi môi trường vốn đang chật chội!
"Đây là quái vật gì! Sau khi cơ giáp bị hủy diệt, trực tiếp đối mặt với binh khí chiến tranh bằng thân thể con người, thế mà, nhìn bộ dạng hiện tại của hắn, thực lực vỗ bay cỗ máy chiến tranh khổng lồ chỉ bằng một chưởng đó, dường như còn mạnh hơn gấp trăm lần so với khi sử dụng cơ giáp! Chẳng lẽ nói, cơ giáp này thực chất là bảo cụ phong ấn ác ma? Hắn thực ra là kẻ sát ác ma sao!"
Bên cạnh Đa Luân, một vài tham mưu tác chiến cũng đang sững sờ nhìn màn trình diễn của Trần Thích trên màn hình, không khỏi nhớ đến một số truyền thuyết thần thoại trong văn minh của mình!
Rất nhanh, họ dồn ánh mắt về phía chỉ huy đang đứng ở vị trí cao nhất, Đa Luân.
Đa Luân đương nhiên biết tại sao những người khác lại nhìn mình.
"Ta nghĩ, đây chính là lý do thượng tộc bắt chúng ta phải chém giết hắn bằng mọi giá, vậy thì, trong khi chuyển dời trung tâm chỉ huy, chúng ta cũng không được từ bỏ nhiệm vụ này! Ra lệnh cho các đơn vị tác chiến gần đó, tiếp tục giáp lá cà!"
Những người khác sau khi nghe mệnh lệnh này, rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm, chỉ là, không biết họ cảm thấy an tâm vì mệnh lệnh "tiếp tục giáp lá cà", hay là vì mệnh lệnh "chuyển dời trung tâm chỉ huy".
Ở phía bên kia, Đa Luân sau khi đưa ra mệnh lệnh, rõ ràng cũng trút bỏ được một gánh nặng, nhìn về phía màn hình phía trước lần nữa, nhưng cái nhìn này lập tức khiến hắn cảm thấy rợn tóc gáy —
Trên màn hình, tốc độ lao đi của Trần Thích vẫn nhanh chóng, hơn nữa là lao thẳng về phía chiếc chiến xa đang thực hiện ghi hình này, đôi mắt tỏa ra ánh sáng xanh nồng đậm của hắn nhìn chằm chằm vào camera, mang lại cho Đa Luân một ảo giác — đối phương dường như đang nhìn chằm chằm vào mình!
"Không thể nào, mình đang tự dọa mình thôi!"
Đúng lúc Đa Luân cố gắng an ủi bản thân, xung quanh, tiếng kêu kinh ngạc của các tham mưu lại vang lên, ép buộc hắn phải dồn sự chú ý vào màn hình lần nữa, sau đó, vị tổng chỉ huy đã bị dọa liên tiếp này hít một hơi lạnh —
Trong hình ảnh, bàn tay trái vốn luôn rũ xuống của Trần Thích bỗng giơ lên, mà lưỡi đao kim loại kéo dài ra từ bàn tay trái được bao bọc bởi kim loại của hắn đang không ngừng dài ra.
Chớp mắt, đã dài đến gần năm mét!
"Phá cho ta!!!"
Sau đó là một tiếng quát lớn, cánh tay trái của Trần Thích vung mạnh lên!
Vù!
Hình ảnh nhòe đi, sau đó mất tín hiệu!
Trung tâm chỉ huy im lặng, mỗi người đều cảm thấy trong lòng có chút nặng nề.
"Tăng cường cường độ tấn công, tốc độ chuyển dời của chúng ta cũng phải nhanh hơn, dời hết tất cả các chiến xa hộ vệ đang bố trí trên lộ trình rút lui gây ảnh hưởng đến gia tốc, trung tâm chỉ huy rời đi với tốc độ tối đa!"
"Rõ! Lập tức triển khai điều phối chiến thuật số 111, 'Để số Lãnh đạo đi trước'!"
Số Lãnh đạo, chính là tên của chiếc chiến xa mà Đa Luân và những người khác đang ngồi.
---❊ ❖ ❊---
"Kết thúc rồi, Trần Thích đáng thương."
Trên không trung, trên phi thuyền mà các tân binh đang ngồi, một bầu không khí hả hê đang lan rộng.
Lý Hiền và những người khác lần lượt bày tỏ sự thương tiếc đối với Trần Thích ở phía dưới, trong mắt họ, bị vô số chùm sáng bắn trúng, lại bị lượng lớn chiến xa "chồng chất", không chết thì thật là vô lý.
Đương nhiên, đối với một kẻ cướp mất ánh hào quang của họ như vậy, mọi người không cảm thấy "thỏ tử hồ bi" (thương xót cho kẻ chết), ngược lại là một cảm giác nhẹ nhõm.
"Ta có một ý tưởng." Lúc này, Lý Hiền bỗng lên tiếng, "Vì lúc nãy tinh cầu Phỉ Tân biểu hiện quyết liệt như vậy, điều đó có nghĩa là cơ giáp mà Trần Thích lái rất gần với một nơi quan trọng trong quân đội của họ, nếu chúng ta có thể..."
Lời của hắn còn chưa nói hết, đã bị một tiếng cười nhạo cắt ngang.
"Ngươi điên rồi sao? Hoặc là muốn lập công đến phát điên rồi." Tề Lạc Bắc cười khẩy, "Chúng ta hiện tại có thể an toàn xem cuộc chiến, nguyên nhân không phải vì sức chiến đấu mạnh bao nhiêu, mà là vì dấu hiệu trung lập của chiếc phi thuyền này, nếu như theo lời các ngươi, chúng ta đi vào bụng địch để phát động tấn công, thì kết cục sẽ thế nào? Ngươi tưởng ngươi là Trần Thích sao?"
"Ngươi!" Lời nói của Tề Lạc Bắc khiến Lý Hiền có chút tức giận, trên mặt hắn ánh vàng nhạt lóe lên rồi biến mất, cuối cùng bình tĩnh lại, "Ta đương nhiên không phải loại người như Trần Thích, vì lập công mà bất chấp tất cả, cuối cùng..."
Lời của hắn lại bị cắt ngang, cắt ngang hắn là một chuỗi tiếng kêu kinh ngạc.
"Mau nhìn kìa! Đó là..."
Lý Hiền đang khó chịu nghe tiếng liền nhìn xuống phía dưới, giây tiếp theo, sắc mặt hắn "xoẹt" một cái, trở nên tái nhợt.
"Không! Không! Đùa kiểu gì vậy! Cái này..."
Trong tầm nhìn kéo dài của hắn, nơi vốn bị lượng lớn binh khí chiến tranh "chôn vùi" cơ giáp đen, bỗng chốc như có vụ nổ bên trong, từng cỗ binh khí cơ giới bắn tung tóe, bay đi rất xa!
Sau đó, một bóng dáng nhỏ bé hơn nhiều so với binh khí chiến tranh chui ra từ đó!
Đó chính là Trần Thích.
Tiếp theo, dưới sự chứng kiến của mọi người, Trần Thích với tốc độ lao đi cực nhanh trong chớp mắt lướt qua mặt đất, tiến sâu hơn vào trận tuyến của quân đội tinh cầu Phỉ Tân!
Trên đường đi, bất cứ nơi nào hắn đi qua, chỉ cần là binh khí, cơ giới chạm vào, dường như đều bị một lực cực lớn vỗ vào, từ tĩnh chuyển sang lao đi nhanh chóng, đâm về phía các đơn vị tác chiến của tinh cầu Phỉ Tân xung quanh!
"Điều này không khoa học!!!" Lý Hiền há hốc mồm, cuối cùng gào lên!