“Suy nghĩ kỹ lại, lý do căn bản khiến mình căng thẳng như vậy chính là sợ bị quân đội phát hiện ra những điểm kỳ dị trên người mình...”
Theo suy luận của Trần Thích, muốn giữ kín bí mật của bản thân thì cách tốt nhất chính là khiến mình giống như người bình thường, nghĩa là phải đảm bảo mình luôn ở trong trạng thái “bình thường”!
Ngược lại, một khi bộc lộ trạng thái “phi thường” giữa một đám người bình thường, bản thân sẽ trở nên vô cùng nổi bật.
“Nhưng mà...”
Trần Thích gãi đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng tỏ.
“...Hiện tại mình đâu có ở cùng một đám người bình thường!”
Lúc này, những người vây quanh Trần Thích đều là các thí sinh tham gia cuộc thi tuyển chọn, mà những người này không ai khác đều là những nhân vật kiệt xuất của học viện nơi họ xuất thân!
Họ hoặc là có khả năng vượt trội trong một lĩnh vực nào đó, hoặc là sở hữu tu vi cá nhân vượt xa bạn đồng lứa, hoặc là có bối cảnh thế lực kinh người, tóm lại là...
“Những người này đều là những ‘kẻ kiệt xuất’ thực thụ, hơn nữa mình tin rằng trên người họ chắc chắn cũng có những mức độ ‘bất thường’ khác nhau, trái lại mình...”
Trần Thích thở dài.
“Trái lại mình, đứng trong một đám người như vậy, bản thân lại trở thành ‘kẻ bất thường’ rồi sao?”
Thực ra, mối quan hệ tương ứng giữa “bình thường” và “bất thường” chỉ dựa trên môi trường lớn mà thôi. Khi môi trường thay đổi, mối quan hệ này đôi khi sẽ biến chuyển, thậm chí là đảo ngược vị trí.
Một con cá khi ở dưới sông biển sẽ rất bình thường, vì cá phải sống trong nước, nhưng khi một con cá còn sống nhảy tưng tưng xuất hiện giữa sa mạc, nó sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng quái dị.
“Mình bây giờ chính là con cá đang nhảy tưng tưng giữa sa mạc đó. Nếu không phải vừa rồi liên tưởng đến vấn đề hệ thống giám sát, e là mình vẫn chưa nhận ra điểm này. Mặc dù trước đó mình đã làm theo kế hoạch, tiết lộ một chút cho thiếu úy Diệp Kỳ, nhưng mà...”
Trần Thích trầm tư, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười nhạt.
“...Chừng đó vẫn chưa đủ! Mình cần một lý do đầy đủ hơn!” Lúc này, ánh mắt Trần Thích chậm rãi hạ thấp xuống, cuối cùng...
“Ơ? Gâu-stơ, mày bị sao thế? Tại sao lại trợn trắng mắt!”
Một tiếng kêu thất thanh, Trần Thích buông hai tay đang nắm chặt con mèo đen ra.
“Hộc~ hộc~ hộc~”
Mèo đen Gâu-stơ vừa thoát khỏi sự kiềm tỏa liền thở dốc dữ dội, sau đó trừng mắt nhìn Trần Thích đầy giận dữ.
“Ngươi còn dám hỏi tại sao ta trợn mắt à meo! Ta suýt chút nữa là nghẹt thở mà chết rồi!” Nó gầm lên, âm thanh vang như tiếng chiêng đồng!
“AI cũng có thể chết sao?” Trần Thích hoàn toàn phớt lờ cơn giận của con mèo, khẽ nói.
Ngay sau đó, Trần Thích bất ngờ ngẩng đầu, cười nói: “Được rồi Gâu-stơ, kiếp trước của mày chẳng phải là một cao thủ tầng Luyện Khí sao? Đừng có nhỏ nhen như thế!” Âm thanh của hắn cũng rất lớn.
“Ngươi đang nói cái gì thế?” Biểu cảm giận dữ trên mặt mèo đen Gâu-stơ đông cứng lại, “Ta vốn là...”
“Tao biết rồi, mày lại sắp bắt đầu quảng cáo về lịch sử oai hùng kiếp trước của mình chứ gì, tao nghe chán tai rồi!” Trần Thích cười với con mèo, nhưng trong lòng hắn không hề thoải mái như vẻ ngoài.
“Chết tiệt, vấn đề lớn nhất hiện tại là không thể truyền đạt suy nghĩ của mình cho Gâu-stơ! Bây giờ mình đang ở trên địa bàn của quân đội, nơi này rõ ràng là dùng để tiếp đón các thí sinh dự thi, nghĩa là mình có khả năng bị giám sát bất cứ lúc nào. Vì vậy, những lời lộ tẩy không thể nói trực tiếp, vậy còn cách nào để thông báo cho Gâu-stơ đây...?”
Trong lúc phiền não, Trần Thích bất chợt nhớ lại một số chuyện xảy ra không lâu trước đây, khi Gâu-stơ vẫn chưa biến thành mèo đen.
Và ở một phía khác.
“Tên này rốt cuộc đang nói cái gì thế nhỉ?”
Mèo đen Gâu-stơ đầy vẻ u uất, nhưng với tư cách là một “AI”, nó rõ ràng có khả năng phân tích và phán đoán rất cao. Vì vậy, nó dễ dàng nhận ra Trần Thích chắc chắn đang có ý đồ gì đó, nên đối mặt với hàng loạt hành động kỳ quái của Trần Thích, Gâu-stơ cuối cùng quyết định, lặng lẽ—
Phối hợp!
Dù sao thứ nó quan tâm nhất hiện tại vẫn đang được ôm trong lòng, vậy thì mọi chuyện đều dễ nói.
Ý nghĩ này của nó còn chưa dứt, Trần Thích đã bất ngờ vươn tay, chộp lấy cái hũ mà nó đang ôm chặt trong lòng.
Lần này, Gâu-stơ không chịu nổi nữa.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Hửm?”
Đúng lúc Gâu-stơ định nổi giận, trong đầu nó bất chợt vang lên một giọng nói, một giọng nói vô cùng quen thuộc, chỉ vài giây trước nó còn nghe thấy.
Giọng của Trần Thích!
“Gâu-stơ, có nghe thấy tiếng tao không?”
Nó ngẩng đầu mèo nhìn về phía Trần Thích, lập tức kinh ngạc phát hiện, Trần Thích đang nhìn nó với vẻ mặt mỉm cười.
Hắn không hề mở miệng nói chuyện!
“Chuyện gì thế này? Tại sao giọng của Trần Thích lại xuất hiện trong đầu ta? Chẳng lẽ tên này đã học được cộng hưởng tinh thần lực? Không thể nào, dù có như vậy, ta đã không còn tinh thần lực, hắn... ừm? Hóa ra là vậy!”
Bất ngờ nghe thấy giọng Trần Thích khiến Gâu-stơ không khỏi suy đoán, nhưng sau khi cảm nhận kỹ, nó mới phát hiện ra, việc Trần Thích có thể liên lạc với nó mà không cần mở miệng, dựa vào—
Vẫn là Anh Linh Chiến Giáp!
“Thì ra là thông qua ‘hệ thống quản lý cộng sinh’ của Anh Linh Chiến Giáp để đối thoại với ta! Chẳng lẽ Trần Thích đã phát hiện ra...”
Mặc dù trong lòng dấy lên đủ loại nghi hoặc, nhưng Gâu-stơ vẫn phản hồi ngay lập tức.
“Nghe thấy rồi!”
Phù~
Nghe thấy câu trả lời này, Trần Thích cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
“Tốt quá, chiến giáp này quả nhiên có hệ thống có thể trực tiếp giao tiếp với mày.” Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Vừa nãy, ngay lúc đang phiền não vì không thể trực tiếp mở miệng nói chuyện với Gâu-stơ, Trần Thích bất chợt nhớ lại cảnh tượng không lâu trước đây, khi Gâu-stơ vẫn còn là “AI hỗ trợ”, đã trực tiếp đối thoại với hắn trong tâm trí.
Lúc đó, hắn đã nghĩ, Gâu-stơ này tuy đã tách khỏi chiến giáp, nhưng dù sao cũng từng là AI bên trong chiến giáp, nên biết đâu giữa nó và chiến giáp vẫn còn tồn tại mối liên hệ nào đó.
Vì vậy, dưới sự dẫn dắt của suy nghĩ này, Trần Thích trực tiếp ra lệnh trong lòng cho chiến giáp thực hiện đối thoại tâm linh với Gâu-stơ.
Sau hai giây chờ đợi đầy bất an, cùng với âm thanh tổng hợp của hệ thống: “Đang kết nối với cộng sinh thể để thực hiện liên lạc tinh thần”, mục đích của hắn cuối cùng đã đạt được.
Còn Gâu-stơ sau khi nghe thấy sự cảm thán của Trần Thích cũng hiểu ra nguyên do.
“Hóa ra là vô tình mà được, xem ra hắn chỉ coi đây là hệ thống liên lạc thông thường.”
Trong lòng đã định, Gâu-stơ lập tức hỏi Trần Thích về lý do.
Tiếp đó, Trần Thích trực tiếp thông qua kiểu giao tiếp không tiếng động này mà nói ra những nghi hoặc và suy đoán của mình.
Vài phút sau.
“Ừm, ngươi nói cũng có lý, xem ra không cần vội vàng chiết xuất mảnh vỡ sinh mệnh ra. Chỉ có điều, cái thân phận cao thủ chuyển thế mà ngươi sắp đặt cho ta nghe có vẻ hơi vô lý quá rồi đấy!”
“Xin lỗi, vừa nãy trong đầu bất chợt nhớ đến cốt truyện của mấy cuốn tiểu thuyết đã đọc, vì đầu óc hơi rối nên...” Trần Thích đáp.
“Thôi bỏ đi, dù sao cũng đã như vậy rồi, sau này nếu có di chứng gì thì người đau đầu cũng là ngươi thôi. Còn một điểm nữa, tên này đúng là chuyện lớn thì tinh tường, chuyện nhỏ lại hồ đồ. Ngươi muốn biết ở đây có thiết bị giám sát hay không, chẳng phải rất đơn giản sao?”
Sau khi nghe xong lời trần thuật của Trần Thích, Gâu-stơ nói như vậy.
“Rất đơn giản? Ý của mày tao không hiểu lắm...” Trần Thích bề ngoài không chút biểu cảm, nhưng trong lòng lại truyền câu hỏi qua hệ thống chiến giáp.
“Meo~ thôi bỏ đi, chắc là do ngươi chưa quen thôi.” Mèo đen giơ móng vuốt, có chút bất lực gãi gãi đầu (đương nhiên là gãi lông trên đầu), “Ngươi đừng quên, những công cụ giám sát này chẳng qua chỉ là vài thiết bị ghi hình ảnh âm thanh, mà thiết bị ghi hình suy cho cùng cũng chỉ là thiết bị thông tin mà thôi. Thế nào, đã nhớ ra ưu thế của ngươi đối với thiết bị thông tin chưa?”
“Ừm? Hệ thống chiến giáp!” Trần Thích chợt tỉnh ngộ.
“Đúng rồi! Ta đã từng nói với ngươi, đối tượng mà hệ thống chiến giáp có thể điều khiển chính là thiết bị thông tin, nhưng xem ra từ trước đến nay, ngươi cứ tự giới hạn suy nghĩ của mình vào vài loại thiết bị cố định.”
“Thì ra là vậy.” Mặt Trần Thích hơi đỏ lên, sau đó trong đôi mắt hắn lóe lên ánh lam nhạt, đồng thời trong đầu ra lệnh cho hệ thống chiến giáp ẩn giấu trong tay trái.
“Kết nối với tất cả thiết bị thông tin trong căn phòng này!”
Ầm!
Ngũ quan rung chuyển!
Tiếp đó, dưới ánh nhìn của Trần Thích, vô số ký hiệu màu trắng xuất hiện giữa không trung, ngay sau đó...
Những ký hiệu này đều tan biến!
Tuy nhiên, sau khi những ký hiệu này tan biến, vài gợn sóng màu trắng từ trong những ký hiệu tan rã xuyên ra, và nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh.
“Chuyện này là sao? Tại sao ký hiệu mã lại biến mất?”
Trong mắt Trần Thích lộ ra vẻ khó hiểu, hắn biết những ký hiệu màu trắng xuất hiện ban đầu thực chất chính là ký hiệu mã. Theo quy trình bình thường, những ký hiệu này sau đó sẽ kết hợp thành từng vòng tròn mã có chức năng khác nhau, thế nhưng...
“Đừng ngạc nhiên nữa, ngươi đừng quên ở đây không tồn tại mạng quang tử, nên ký hiệu mã dựa vào mạng quang tử đương nhiên không thể tồn tại.” Trong đầu đột nhiên vang lên giọng của Gâu-stơ.
“Hóa ra là vậy.” Trần Thích gật đầu, sau đó hệ thống chiến giáp ở tay trái đột nhiên có phản hồi—
“Đã kết nối thành công với chín thiết bị thông tin trong phòng này.”
“Ừm? Hóa ra ngoài thông tin mã, hệ thống chiến giáp này còn có thể điều khiển các thiết bị thông tin khác thông qua tín hiệu điện từ! Hơn nữa, chiếc vòng tay sát hạch trên cổ tay mình quả nhiên có thiết bị ghi hình siêu nhỏ!”
Theo sự kết nối thành công của hệ thống chiến giáp, một lượng lớn thông tin về các thiết bị giám sát và liên lạc trong phòng được truyền trực tiếp vào đầu Trần Thích, giúp hắn có cái nhìn tổng quát về môi trường hiện tại.
“Quân đội đúng là dám làm thật, một căn phòng nhỏ thế này mà lại sắp đặt phương tiện giám sát đầy đủ đến vậy, xem ra cuộc thi tuyển chọn lần này chắc chắn khác biệt hoàn toàn với những cuộc thi thông thường.”
Trần Thích nghĩ vậy, đứng dậy nằm lên giường.
“Nhưng như vậy cũng tốt, ngược lại khiến mình vô tình phát hiện ra có thể giao tiếp tâm linh với Gâu-stơ. Đã vậy thì...”
“Gâu-stơ, bây giờ mày hãy thông qua giao tiếp tâm linh, kể chi tiết cho tao nghe về chuyện thiền định tinh thần lực đi!”