Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Lượt đọc: 5712 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »
Chương 31..

❊ ❊ ❊

Toàn Uyên ma cơ hừ lạnh: "Đáng tiếc mỹ nhân tuyệt thế đã lên thuyền đi xa, sợ là sẽ không quay đầu lại."

Triều Phong đi tới trước mặt nàng, vảy cá trên y phục nàng lập loè, không ngừng chớp tắt. Triều Phong nói: "Từ khi nào ngươi trở nên thiếu tự tin như thế?"

Toàn Uyên ma cơ nghiêng người sang một bên, nói: "Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết là ngươi âm thầm giải vây cho nàng. Triều Phong, nàng chẳng qua chỉ là một phàm nhân nhát gan, không có năng lực. Ma tôn định nàng làm trữ phi, tức là ai làm Thái tử thì người đó có thể cưới nàng. Cũng không phải là ai cưới được nàng thì người đó làm Thái tử. Ngươi nên cảnh giác cao độ, nhìn xem trước mắt người có thể chân chính trợ giúp ngươi là ai!"

Nàng nói chuyện không lưu tình chút nào, vẻ mặt Triều Phong lại tươi cười như trước: "Nếu ta nhớ không nhầm, Trầm Bi Uyên Lân (vảy) tộc các ngươi là bởi vì chịu sự xa lánh gấp bội lần của Ma hậu, nên bất đắc dĩ mới quy phục mẫu phi ta. Mà cách duy nhất để các ngươi biểu đạt thành ý, chính là đem một người có một chút sắc đẹp, tính tình lại không tốt như ngươi gả cho ta, Mấy năm nay cũng là ta năm lần bảy lượt, thu dọn tàn cuộc cho những sai lầm ngu xuẩn mà các ngươi phạm phải. Thật xin lỗi, cho dù ta có lau mắt cho sáng hơn nữa cũng thực sự nhìn không ra ngươi đối với ta, chẳng có một tí tẹo gì gọi là trợ giúp cả."

"Ngươi!" Toàn Uyên ma cơ giận dữ tới cực điểm.

Triều Phong nói: "Trở về đi, ta đối với vị công chúa Nhân tộc này không hề hứng thú. Nhưng dù sao ở bất cứ thời điểm nào, ban ơn vẫn dễ chịu hơn là vô cớ gây thù hằn, bớt suy nghĩ một chút đi."

Từng câu từng chữ hắn thốt ra đều tuyệt tình, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp như cũ, cười như gió xuân. Giống như bọn họ thực sự là tình nhân ân ái, đang thầm thì vuốt ve nhau. Toàn Uyên ma cơ tức giận đến dậm chân, nghênh ngang mà đi.

Trọc Tâm hồ.

Thanh Quỳ vừa mới đi vào trong, đã có thị nữ ra nghênh đón: "Nô tỳ Tố Thuỷ bái kiến Dạ Đàm công chúa."

Dạ Đàm công chúa...... Danh xưng này khiến cho Thanh Quỳ trong nháy mắt có chút không thích ứng được. Nhưng rất nhanh nàng lại nhớ ra đây là —— ở Ma tộc, chính mình cũng chỉ có thể sống dưới thân phận của Dạ Đàm. Nàng nói: "Đứng lên đi. Ta vừa mới tới đây, mọi thứ đều xa lạ. Ngươi dẫn ta đi khắp nơi, làm quen xung quanh một chút đi."

Tố Thuỷ nói: "Công chúa...... Tương Liễu tế tư phái người đến đây cầu kiến."

"Tương Liễu tế tư?" Thanh Quỳ nhíu mày, chính mình dường như chưa nghe qua tên người này. Nhưng mới vừa rồi ở bữa tiệc may mà có hắn giải vây, bây giờ nếu hắn đã phái người đến đây, dù sao vẫn không thể không gặp. Nàng nói: "Mời vào trong sảnh uống trà."

Không bao lâu sau, bên ngoài có người tiến vào, người này trên đầu vai mọc sừng, mặt mũi quái dị. Nhưng nhìn thấy Thanh Quỳ, hắn coi như cũng có lễ nghĩa: "Dạ Đàm công chúa, nghe nói học y thuật có am hiểu về điều dưỡng thân thể nam tử, tế tư của chúng ta phái tiểu nhân tới đây, vì Tam điện hạ Triều Phong xin thuốc."

"Triều...... Phong?" Thanh Quỳ nghi hoặc trong lòng, "Không biết Tam điện hạ có bệnh tật về phương diện nào?"

Người tới thập phần thành thật, không chút nào giấu diếm: "Hồi bẩm công chúa, Đại tế tư nói, Tam điện hạ do thường xuyên ứng phó với mỹ nhân, lực bất tòng tâm. Đặc biệt xin công chúa ban thuốc."

Này...... thực sự là thẳng thừng đến đáng sợ!

Thị nữ Tố Thuỷ bên cạnh cuối cùng cũng nhịn không được, phụt một cái cười ra tiếng. Thanh Quỳ trợn mắt há mồm, thật lâu không nói gì. Mất cả nửa ngày, nàng nói: "Mới vừa rồi ở bữa tiệc, ta thấy Tam điện hạ...... thân thể cường tráng, dường như cũng không có triệu chứng suy nhược gì. Nếu thực sự không khoẻ, vẫn nên gặp mặt chẩn bệnh sẽ tốt hơn."

Người tới nói: "Công chúa điện hạ, tiểu nhân chỉ là người truyền lời. Đại tế tư sai tiểu nhân đi xin thuốc, tiểu nhân cũng chỉ có thể cầm thuốc trở về. Cái khác không dám nói, cũng không dám hỏi."

Nhưng Triều Phong nhìn qua thực sự không giống như là...... Thanh Quỳ nhớ lại những gì mà ban ngày mình thấy ở Triều Phong, người này quả thực không giống như là "lực bất tòng tâm"! Nàng nói: "Ngươi cứ về trước đi, đợi ta kê ra phương thuốc tốt, lại đến lấy."

Câu này đúng thật là khiến cho người tới đứng dậy, lần nữa hành lễ: "Vậy việc này phải làm phiền công chúa rồi."

Tố Thuỷ tiễn người đi, Thanh Quỳ đi đi lại lại trong sảnh, suy nghĩ đủ kiểu cũng không thể nào lý giải được.

Vẫn đợi cho tới khi Tố Thuỷ quay về, nàng rốt cuộc hỏi: "Tố Thuỷ, Tam điện hạ ở tại phòng nào?"

Tố Thuỷ nói: "Tam...... Tam điện hạ á...... Ngài ấy bởi vì bị giáng làm đội trưởng thám báo nên không ở trong cung điện. Hiện tại đang ở thám báo doanh (doanh trại)."

Thanh Quỳ nhíu mày, nói: "Ngươi có thể chuyển một câu cho hắn không?"

Tố Thuỷ có chút khó xử: "Cái này...... Nếu chỉ là một câu, thật cũng có thể. Không biết công chúa muốn nói gì với Tam điện hạ?"

Thanh Quỳ nói: "Ngươi cứ chuyển lời tới hắn, nếu hắn thực sự có bệnh không tiện nói ra, mời hắn tự mình tới đây, sau khi ta bắt mạch thì sẽ kê đơn thuốc. Chớ để hạ nhân khó xử."

Tố Thuỷ che miệng cười trộm nửa ngày, nói: "Vâng, công chúa."

Thám báo doanh.

Triều Phong đang tập hợp tin tình báo ở khắp nơi do các thám báo trình lên, Tố Thuỷ cứ như vậy mà đi vào. Trực tiếp đối diện với chư ma, nàng lớn giọng nói: "Tam điện hạ, Dạ Đàm công chúa lệnh cho nô tì chuyển lời tới đây, nói ngài thân mang bệnh không tiện nói ra, hiện tại muốn xin thuốc từ nàng, nàng đã biết rồi. Nhưng phương thuốc cụ thể, vẫn là cần giáp mặt chẩn bệnh thì sau đó mới có thể kê đơn được. Cho nên mời ngài có rảnh thì tự mình qua đó một chuyến."

Dứt lời, nàng hơi hơi cúi người, nghênh ngang mà đi.

Trong thám báo doanh, chư ma im lặng như thóc.

Sau một lát, Triều Phong ho nhẹ một tiếng: "Tiếp tục."

Chư ma mang vẻ mặt tế nhị tiếp tục báo cáo những tin tình báo khác của Tam giới, Cốc Hải Triều ghé miệng vào tai hắn khẽ hỏi: "Thì ra những điều lúc trước người nói đều là sự thật sao?"

Triều Phong xoa xoa hai bên huyệt Thái Dương: "Không biết vì sao, ta cuối cùng cũng cảm thấy được tất cả những thứ ngu xuẩn do số mệnh tạo ra đều an bài tới bên cạnh ta. Phái người của ta nhắc nhở nàng một chút, Đại tế tư Tương Liễu vì sao lại "thay ta" tiếp cận nàng xin thuốc."

Trọc Tâm hồ, Thanh Quỳ đang nhàn rỗi đi dạo. Chính mình bị đưa nhầm tới Ma tộc, nếu phụ vương biết được chắc chắn sẽ lo lắng. Dạ Đàm cũng không biết ra sao nữa. Trước mắt, dĩ nhiên là chạy trốn khỏi đây tương đối quan trọng hơn. Nhưng mà ở đây mình không quen người nào, làm sao chạy trốn được chứ?"

Nàng nhíu mày, đột nhiên nghe thấy ở phía sau bụi cỏ, có giọng nữ thẹn thùng nói: "Ta thật muốn trở nên gầy hơn nữa, tốt nhất là chỗ này lại đầy đặn thêm một chút, chỗ này sẽ tinh tế thêm một chút, ai da, như vậy phu quân (chồng) tương lai của ta sẽ càng thích ta hơn."

Một nữ tử khác hỏi: "Nghe nói Dạ Đàm công chúa mới tới am hiểu y thuật, ngươi vì sao không tìm nàng xem bệnh đi?"

Nữ tử kia đáp: "Người ta còn chưa có xuất giá (lấy chồng), sao còn không biết xấu hổ vì chút chuyện này mà đi xem bệnh được chứ! Nếu để cho mấy tỷ muội khác biết, sẽ bàn tán chế nhạo ta đến chết mất!"

Thanh Quỳ như thể bị dội một gáo nước lạnh lên đầu —— Tương Liễu là Đại tế tư của Ma tộc, nhất định là quyền cao chức trọng. Hắn nếu như có phái người tới xin thuốc, e rằng cũng sợ lại bị những người khác chê cười, sẽ không nói thẳng ra.

Nếu người bị bệnh cần được chữa trị là hắn, vậy cũng có thể hiểu rõ được.

Nàng vỗ trán, bản thân mình sao có thể vụng về như vậy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »