Tiểu Thanh Mai ngoan ngoãn

Lượt đọc: 2517 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 58 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 45
điều trị

❊ ❊ ❊

Ánh nắng buổi sáng chiếu rọi vào căn phòng bệnh trắng tinh, tĩnh lặng đến lạ thường.

Thẩm Chiêu cũng chậm rãi mở mắt ra, Mẫn Dục Hàn vừa thấy vậy liền lập tức đứng dậy, dịu giọng hỏi:

“Ngoan nào, có chỗ nào thấy khó chịu không?”

Thẩm Chiêu mỉm cười với anh, đôi mắt cong cong lên, sau đó khẽ lắc đầu rồi tháo mặt nạ dưỡng khí xuống. Mẫn Dục Hàn vừa định giúp cô đeo lại thì đã bị ngăn cản.

“Anh A Hàn, em đỡ nhiều rồi.”

Nghe giọng cô, hốc mắt Mẫn Dục Hàn lại đỏ lên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặthi sưng đỏ của cô:

“Có đau không?”

Thẩm Chiêu thành thật gật đầu, giọng đầy tủi thân:

“Đau lắm, em chưa từng bị ai đánh đến mức này.”

Mẫn Dục Hàn siết chặt nắm đấm, nhưng khi mở miệng nói với cô vẫn giữ nguyên sự dịu dàng:

“Dám động đến công chúa nhỏ của chúng ta thì đừng hòng được yên ổn.”

Thẩm Chiêu chỉ mỉm cười nhạt, không nói gì thêm.

Đúng lúc này, Thẩm Mộ cũng bước tới với gương mặt trầm mặc:

“Chiêu Chiêu, anh sẽ thay em trả lại món nợ này.”

Anh tiếp lời:

“Tuy bình thường anh không ra tay với phụ nữ, nhưng lần này phá lệ một lần cũng được.”

Thẩm Chiêu mỉm cười nhìn Thẩm Mộ, khẽ kéo tay anh. Cô biết anh trai chắc chắn đã lo lắng đến mức nào. Thường ngày, anh hai trông như chẳng mấy để tâm đến chuyện gì, nhưng hễ dính dáng đến cô thì lúc nào cũng đặc biệt chú ý. Giọng cô khẽ khàng dỗ dành:

“Anh, đừng giận nữa, cũng đừng lo lắng.”

Thẩm Mộ vốn tính kiêu ngạo, nhưng bị em gái an ủi như vậy, viền mắt anh cũng đỏ hoe:

“Chiêu Chiêu, may mà không có chuyện gì nghiêm trọng. Nếu lỡ xảy ra chuyện lớn… vậy em bảo anh sau này phải sống thế nào một mình đây?”

Nói đến đây, khóe mắt anh thậm chí còn ươn ướt.

Thẩm Chiêu nhìn anh, cũng không nhịn được mà bật cười:

“Anh à, một người đàn ông lớn như anh sao lại khóc chứ? Em vẫn đang bình an đây mà.”

Mẫn Dục Hàn cong khóe môi, liếc nhìn người đàn ông trước mặt chẳng có chút khí phách nào.

Thẩm Mộ không để tâm đến sự trêu chọc của em gái, nhưng bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Mẫn Dục Hàn thì lại nhịn không được mà phản bác:

“Cậu cười cái gì? Hôm qua chẳng phải cũng chính cậu sốt ruột đến nỗi mắt đỏ hoe, còn bất chấp tất cả đòi cùng Chiêu Chiêu sang Thụy Sĩ hay sao?”

Mẫn Dục Hàn muốn ngăn anh lại nhưng đã muộn. Đến khi lời vừa thốt ra, Thẩm Mộ mới nhận ra bản thân lỡ miệng.

Thẩm Chiêu ngẩn người, quay sang nhìn anh trai:

“Anh, anh vừa nói gì?”

Thẩm Mộ định giả vờ lảng đi:

“À… anh có nói gì đâu, lỡ lời thôi.”

“Không, rõ ràng anh nói… anh nói em phải sang Thụy Sĩ? Tại sao? Vì sao lại phải đến Thụy Sĩ?” – Giọng Thẩm Chiêu càng lúc càng kích động.

Mẫn Dục Hàn vội vàng trấn an:

“Chiêu Chiêu, em đừng kích động.”

Cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở, rồi nhìn chằm chằm vào Thẩm Mộ.

Bị ánh mắt ấy ép đến không thể né tránh, Thẩm Mộ đành phải thú nhận:

“Bác sĩ nói tối qua biến chứng quá nghiêm trọng, chỉ cần chậm chút nữa thì có thể nguy hiểm đến tính mạng. Vì nghĩ cho tương lai của em, ông ấy khuyên nên đưa em sang Thụy Sĩ để làm đánh giá hệ miễn dịch và tiến hành liệu pháp nhắm trúng đích. Nếu không, sau này lỡ có biến cố gì nữa… thì có thể rất dễ đe dọa đến tính mạng.”

Nghe xong, Thẩm Chiêu mất một khoảng thời gian dài mới tiêu hóa được những lời anh trai nói. Giọng cô lạnh lẽo:

“Vậy là… em lại phải bị nhốt trong căn phòng bệnh chán ngắt ấy, ngày này qua ngày khác chỉ có thể nằm một chỗ, đúng không?”

Thẩm Mộ nhìn dáng vẻ ấy của em gái, trong lòng vừa thương xót vừa không biết nên nói gì.

Mẫn Dục Hàn nắm lấy tay cô, kiên định nói:

“Chiêu Chiêu, anh sẽ cùng em đi. Dù thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên em.”

Thẩm Chiêu nhíu mày, nhìn gương mặt nghiêm túc của anh. Cô quá rõ việc điều trị bằng liệu pháp nhắm trúng đích sẽ gian khổ đến nhường nào. Trước kia, Thẩm Nghiễn Chu và Tần Nhược Đường mãi vẫn chưa đồng ý để cô điều trị, cũng chính vì lo rằng cô không chịu đựng nổi. Nhưng bản thân cô… đã từng tìm hiểu qua rồi.

Bất chợt, Thẩm Chiêu lạnh nhạt gạt tay Mẫn Dục Hàn ra:

“Không cần đâu.”

“Các anh ra ngoài đi.” – cô nói, rồi cũng quay đầu sang hướng khác.

“Chiêu Chiêu…” Mẫn Dục Hàn còn muốn nói gì thêm, lại bị cô cắt ngang, giọng gắt gỏng:

“Ra ngoài! Em bảo các anh ra ngoài hết đi!”

Càng nói, cảm xúc của cô càng kích động. Cô ngồi bật dậy, một tay gạt luôn chiếc bình hoa bên giường làm nó rơi xuống vỡ tan.

Thẩm Mộ thấy vậy vội kéo Mẫn Dục Hàn lại:

“Được được, Chiêu Chiêu đừng giận, đừng kích động. Bọn anh ra ngoài ngay. Nếu có chuyện gì thì em bấm chuông gọi bác sĩ nhé?”

Thẩm Chiêu không thèm nhìn bọn họ, cũng chẳng muốn để ý thêm.

Mẫn Dục Hàn bị Thẩm Mộ kéo ra ngoài. Thẩm Mộ khẽ nói nhỏ:

“A Hàn, để con bé bình tĩnh lại đi. Bác sĩ dặn rồi, nó không chịu nổi thêm bất kỳ kích thích nào nữa đâu.”

Thẩm Mộ cũng nhận ra Thẩm Chiêu căn bản không muốn Mẫn Dục Hàn theo sang Thụy Sĩ, chỉ là cô chưa nói thẳng ra thôi.

Khi Thẩm Nghiễn Chu và Tần Nhược Đường đến, Mẫn Dục Hàn và Thẩm Mộ vẫn ngồi ngoài hành lang bệnh viện, không dám vào, sợ lại khiến Thẩm Chiêu bị kích động.

Thẩm Nghiễn Chu chau mày, lo lắng hỏi:

“Sao các con lại ngồi ngoài này hết vậy?”

Thẩm Mộ khẽ thở dài, đem chuyện vừa xảy ra kể lại một lượt.

Nghe xong, Tần Nhược Đường cũng chậm rãi mở lời:

“Vậy hai đứa cứ ngồi đây đi. Ba mẹ vào nói chuyện với Chiêu Chiêu trước.”

Nói rồi, bà cùng Thẩm Nghiễn Chu vào phòng bệnh.

Lúc này, Thẩm Chiêu chỉ lẳng lặng nằm trên giường, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô mới chậm rãi quay đầu lại. Thấy ba mẹ bước vào, giọng cô nghẹn ngào:

“Ba… mẹ…”

Tần Nhược Đường không kìm được, nước mắt tuôn rơi. Bà tiến tới ôm chầm lấy con gái:

“Bé ngoan đáng thương của mẹ…”

Thẩm Nghiễn Chu nhìn hai mẹ con ôm nhau, lòng cũng nhói thắt.

Sau khi buông con gái ra, Tần Nhược Đường dịu dàng lau mặt cho cô. Thấy khuôn mặt vẫn còn sưng đỏ, trong mắt bà dấy lên cơn giận:

“Ông xã, bên nhà Bạch ở Diêm Thành không biết dạy con, chẳng lẽ anh cũng định để yên không dạy giúp bọn họ một bài học sao?”

“Con gái chúng ta, ngay cả chúng ta còn chẳng nỡ chạm đến, thế mà con gái nhà họ lại dám đánh Chiêu Chiêu đến thế này.”

Nghe vợ nói, Thẩm Nghiễn Chu lập tức bước tới, nâng gương mặt con gái lên nhìn kỹ, sắc mặt trầm xuống.

“Em với con cứ trò chuyện đi, anh ra ngoài bàn chút việc với A Mộ.”

Dứt lời, ông lạnh mặt bỏ ra ngoài.

Tần Nhược Đường tất nhiên hiểu chồng mình định làm gì, bèn quay lại ngồi cạnh giường, nắm tay con gái trò chuyện:

“Chiêu Chiêu, anh con đã nói với con chuyện sang Thụy Sĩ chưa?”

“Con nghĩ thế nào?” – bà vẫn muốn nghe ý kiến từ chính miệng con gái.

Thẩm Chiêu thực ra vừa rồi đã suy nghĩ rất lâu. Nếu căn bệnh của mình thật sự muốn có tiến triển, quả thực cô cần phải chấp nhận điều trị.

“Mẹ, con đồng ý đi.”

Cô ngừng lại một chút, rồi nói thêm:

“Nhưng… con không muốn anh A Hàn đi cùng. Con không muốn để anh ấy nhìn thấy dáng vẻ vất vả của con.”

Nghe vậy, Tần Nhược Đường khẽ cười:

“Con gái của mẹ biết nghĩ cho người khác rồi sao?”

Thẩm Chiêu bị mẹ nói thế thì có chút ngượng ngùng, cúi đầu xuống.

Tần Nhược Đường dịu giọng:

“Vậy thì không cho nó đi. Thực ra ba mẹ cũng không đồng ý để A Hàn theo sang. Dù sao thằng bé cũng đang bắt đầu tiếp quản việc trong nhà, không thể nói đi là đi được. Như vậy, ba mẹ cũng khó mà ăn nói với chú Khang và dì Phàm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 58 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »