Tiểu Đội Bát Quái Siêu Đẳng

Lượt đọc: 2609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 131

❊ ❊ ❊

Tư Không Dịch vừa ăn cá hồi gà cuộn vừa uống nước dừa, trong lòng cười lạnh. Ánh mắt chòng chọc phía sau cậu ngày càng sắc bén, cho thấy người kia đã bị thiệt lớn. Dù sao hắn nhìn như vậy cũng không làm cậu mất miếng thịt nào, lại nói hiện tại không chỉ một mình hắn nhìn, mọi người trên bàn đều nhìn cậu.

Cậu nghe thế cười tủm tỉm cắn một miếng rồi nói: “Đặc chế, há há há, chỉ mình tôi có, mọi người không có phần đâu.”

Mọi người lập tức không còn lời gì để nói, im lặng ăn trứng ốp la, cá nướng và bánh phồng tôm, đặc chế cái gì, vừa nghe là biết bút tích của vị đại tổng tài không thiếu tiền rồi, đời này bọn họ không cần nghĩ, nếu kiếp sau đầu thai tốt có lẽ sẽ có được tay nghề của tổng tài.

Đạo diễn Ngụy rõ ràng rất vừa lòng câu trả lời này, ông tiếp tục ăn bánh mì và cá, nói thật ông cũng rất muốn ăn gà cuộn kia.

Rõ ràng đêm qua hắn đã phát tà khí từ cái huyết hồng trùy, nhưng sau khi phát hắn lại thấy tình huống không đúng, đợi đến nửa đêm cũng không có cảm giác thỏa mãn khi cắn nuốt sinh khí, ngược lại trong nháy mắt hắn đột nhiên cảm thấy tức ngực khó thở, cả người đều rét run, hắn biết đã có chuyện gì xảy ra, kết quả thức đến sáng vẫn không thấy phản ứng gì khác.

Linh Hiên ẩn ẩn cảm nhận được tình huống không đúng, nhưng lại không đủ để hắn chắc chắn, chỉ có thể chờ sáng nay xem phản ứng của Tư Không Dịch. Vì thế sáng sớm hắn đã đến đây, lúc ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tư Không Dịch, hắn liền khẳng định có chuyện không ổn. Vẻ mặt Tư Không Dịch rất tốt, căn bản không bị chút tà khí nào quấy rầy mất tinh thần. Hơn nữa trong chớp mặt khi cậu xuất hiện, Linh Hiên cảm thấy trái tim đau nhói một cái, giống như bị phản phệ vậy. Chẳng qua, điều này không có khả năng! Tuy Linh Hiên không học được bản lĩnh bằng sư phụ, nhưng hắn vẫn phân biệt rõ người khác có tu đạo hay không, Tư Không Dịch căn bản là người thường, toàn thân không có một tia linh khí, nhiều nhất chỉ là số mệnh thịnh một chút mà thôi.

Linh Hiên gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Tư Không Dịch, bách tư bất đắc kỳ giải, cuối cùng hắn quyết định tự mình ra trận hỏi tình huống.

*百思不得其解 Bách tư bất đắc kỳ giải: Suy nghĩ nhiều lần cũng không có hướng giải quyết.

Linh Hiên: “…” Tôi đọc sách rất nhiều, chắc chắn là cậu đang gạt tôi! Nhiều tà khí như vậy mà mẹ nó, cậu chỉ thấy lạnh thôi hả? Đủ để một người mệnh yếu biến thành thiểu năng trí tuệ đó biết không?

“Vậy chó mèo hoặc là người bạn ở chung với cậu có thấy không thoải mái không?”

Linh Hiên: “…” Cậu mới mê tin lạc hậu! Ông đây là đại sư, đại sư hàng thật giá thật biết không!

Linh Hiên không nói được lời gì, nhưng có thể khẳng định đêm qua hắn thi triển làm phép thất bại. Huyết hồng trùy là thủ đoạn lợi hại nhất của hắn, hiện tại nó mất đi hiệu lực, hắn chỉ có thể nói chuyện này cho sư phụ và Lâu tiên sinh, suy nghĩ biện pháp khác.

Vẻ mặt Linh Hiên trở nên âm u, không nói gì thêm nữa.

Cùng ngày, màn trình diễn đầu tiên của Tư Không Dịch không tồi, ngay từ đầu cậu hơi khẩn trương, nhưng sau khi Đại Hoa dựa theo lộ tuyến của cậu đi một vòng, Tư Không Dịch liền diễn thật linh hoạt, ngay cả dây bảo hộ cũng không cần đeo, ba lần đã diễn xong. Đạo diễn Ngụy nhìn hình ảnh trong camera, nhịn không được khen thiên phú của cậu rất tốt, cơ thể cũng phối hợp linh hoạt.

Tóm lại, cảnh đầu tiên đã qua. Mà Tư Không Dịch cũng không phải nhân vật chính, sau ba giờ chiều liền rảnh rỗi.

Cậu ngoan ngoãn nói với đạo diễn Ngụy một tiếng rồi vui vẻ chạy về biệt thự, lôi kéo Yến Khôn cùng đi biển câu cá câu tôm.

Nắng chiều chiếu lên mặt biển, đồng thời chiếu lên mặt Tư Không Dịch đang nằm phía trước du thuyền. Lúc này cậu đang nằm trên một cái ghế nhỏ, hóng gió biển và nghe tiếng sóng biển rì rào, cả người thoải mái đến buồn ngủ. Yến tổng bên cạnh lại không thành thật câu cá, so với thời gian nhìn cần câu, hắn nhìn Tư Không Dịch còn nhiều hơn, không ai có thể phủ nhận lúc này tâm trạng hai người rất vui vẻ và hạnh phúc.

Lúc hai người không biết xấu hổ vui vẻ, có vài người tâm trạng cực kỳ nóng nảy, chỗ nào cũng không tốt.

Linh Hiên đang trò chuyện video với sư phụ và Lâu Phóng ở biệt thự của hắn, hắn kể lại toàn bộ không sót chi tiết nào cho hai người kia nghe, còn nêu lên thắc mắc.

“Sư phụ, khí sắc cả người Tư Không Dịch rất tốt, vốn không có dấu hiệu bị tà khí quấy nhiễu. Yến Khôn cũng không có vấn đề, xế chiều bọn chúng còn lên du thuyền đi chơi. Con không hiểu nổi, xin sư phụ giải thích nghi hoặc.”

Đầu bên kia, sư phụ của Linh Hiên là một người đàn ông trung niên chừng bốn năm chục tuổi, ông ta mặc quần áo vải bình dân, tận lực làm ra vẻ tiên phong đạo cốt. Nhưng dù là ai, nhìn một cái cũng không nghĩ ông ta là thần tiên, chỉ cảm thấy khí thế bức người rất khó đến gần mà thôi.

Linh Hiên nghe vậy hơi mở to hai mắt: “Tại sao sư tổ muốn thử thăm dò Tư Không Dịch?”

Người đàn ông trung niên liếc mắt nhìn hắn: “Đây không phải chuyện con nên hỏi, con chỉ cần theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng mấy ngày này là được. Dù sao thăm dò hôm qua đã thất bại, kế tiếp sư phụ sẽ đích thân đến đó, con không được hành động thiếu suy nghĩ.”

Linh Hiên hưng phấn gật gật đầu: “Con chờ sư phụ! Tên Tư Không Dịch đó thật sự quá kiêu ngạo làm người khác chán ghét, nếu sư phụ đến đây chắc chắn có thể dạy bảo chúng!”

Người đàn ông trung niên gật gật đầu, sau đó bỗng cẩn thận nhìn kỹ sắc mặt của Linh Hiên, gương mặt ông ta đột nhiên trở nên khó coi: “Con kề mặt sát vào camera cho sư phụ xem.”

Linh Hiên không rõ kề sát vào, chỉ thấy sắc mặt sư phụ hắn trở nên rất khó coi, ông ta nghiêm túc nói: “Không phải sư phụ đã nói với con rồi sao, người tu đạo phải tận lực thanh tâm quả dục?! Không được gặp ai cũng muốn có hành vi dâm dục! Con thế mà xem lời này như gió thoảng bên tai!”

“Hả? Sư phụ nói gì vậy, từ lúc con lên đảo đã bốn năm ngày chưa từng làm gì a! Gần đây con đã thanh tâm quả dục rất nhiều.” Linh Hiên cảm thấy thật oan ức, ngoại hình hắn không tồi, lại có tiền và biết ăn nói, bao nhiêu phụ nữ nịnh nọt muốn bò lên giường hắn, nhưng từ khi lên đảo hắn chưa từng làm gì cả, tuy trong lòng hắn cũng rục rịch.

Người đàn ông trung niên thấy dáng vẻ không cho là đúng của Linh Hiên, ông ta tức đến khó thở, chẳng qua ông ta không tiện nói ra mấy thứ đã nhìn thấy, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: “Câm miệng đi! Trước khi sư phụ đến, mấy ngày này đừng làm gì hết, nhất là chuyện sinh hoạt vợ chồng, biết không? Nếu không con tự gánh lấy hậu quả!” Nói xong ông ta lập tức tắt video. Nhị thiếu gia nhà họ Lâu vây xem nãy giờ nhưng không nói lời nào, lúc này hắn châm một điếu thuốc rồi mở miệng: “Sự tình rất khó giải quyết?”

Thái độ của người này đối với Lâu Phóng rất tốt, dù sao đây là đại tài chủ mà. Ông ta cau mày gật đầu: “Vừa rồi tôi thấy hình ảnh chết sớm trên mặt thằng nhóc kia, vận thế của nó dường như đã đảo ngược rất lớn, trước kia số mệnh và tướng mạo của nó rất tốt, hiện tại đã thay đổi hết.”

Lâu Phóng nheo mắt, cả người trông rất âm u, hắn gạt tàn thuốc rồi nói: “Vậy là, bên cạnh Yến Khôn cũng có một đại sư?”

Người đàn ông trung niên lắc đầu: “Tôi không rõ lắm, nhưng có thể xác định ba con thú kia có chút năng lực. Đợi ba ngày nữa tôi lên đảo nhìn chúng nó là sẽ biết rốt cuộc có linh khí như Tôn Thượng đại nhân đã nói không. Nếu có…” Ông ta nở nụ cười: “Tôi luyện chế yêu nô, vừa lúc còn thiếu mấy linh hồn lợi hại đây.”

Lâu Phóng nghe thế cũng cười nói: “Tôi không có yêu cầu gì khác, ba con thú kia sống hay chết không liên quan gì đến tôi. Nhưng tôi muốn Yến Khôn tàn tật tay chân, thiếu mũi thiếu mắt. Lệ sư phụ, hắn tuyệt đối không thể có kết cuộc tốt, nhất định phải sống không bằng chết.”

Lệ sư phụ kiêu căng gật gật đầu: “Cậu yên tâm, chẳng qua chỉ là một người thường, dù hắn có số mệnh tốt thì cũng chỉ là một phàm nhân mà thôi. Tôi có rất nhiều cách làm hắn sống không bằng chết.”

Ba ngày sau, lúc Lệ sư phụ nắm chắc phần thắng đến hải đảo, nhìn lên đỉnh đầu Tư Không Dịch đang đóng phim và Yến Khôn đang ngồi xem, ông ta liền cảm thấy cả người không tốt!

Lệ sư phụ: Má nó! Nhất định ông đây hoa mắt rồi!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »