Vương Đại Tây dường như có chút thân phận. Ả vừa kêu gào như vậy, lập tức dẫn đến bốn năm tên bảo vệ, tất cả đều là những gã tráng hán cao lớn vạm vỡ, cao hơn một mét tám.
Thế nhưng, chiều cao của Tần Hằng gần hai mét. Sau khi đám bảo vệ này đi tới, nhìn thấy chiều cao của Tần Hằng thì trong lòng cũng sinh ra kiêng dè, không lập tức động thủ mà hơi do dự một lúc, mới có một người bước ra.
"Vị tiên sinh này, mời ngài xuất trình thư mời." Tên bảo vệ nói với Tần Hằng. Dù sao hắn cũng là bảo vệ chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản, sẽ không vì lời nói một phía của Vương Đại Tây mà đuổi người ngay lập tức. Cho dù thân phận của Vương Đại Tây có phi thường đi chăng nữa cũng vậy.
"Còn hỏi cái gì mà hỏi!" Vương Đại Tây thấy tên bảo vệ này vậy mà không bắt đầu đuổi người ngay, lập tức nổi trận lôi đình, đưa tay chỉ vào đám bảo vệ đó, giọng nói chói tai kêu lên: "Các người là lũ ăn hại à!? Điếc sao? Mù à! Chẳng lẽ không nghe thấy, không nhìn thấy ta nói cái thằng súc sinh này quấy rối bạn ngoại quốc sao? Quấy rối bạn bè quốc tế đấy có hiểu không! Xử lý không tốt sẽ gây ra tranh chấp quốc tế đấy!"
"Xin lỗi, bà Vương, tôi không có quyền tự ý đuổi người đến tham gia triển lãm." Tên bảo vệ lắc đầu, nói với Tần Hằng: "Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài có thể xuất trình thư mời không?"
"Tôi không có thư mời." Tần Hằng thản nhiên nói.
"Thấy chưa! Nghe thấy chưa!?" Vương Đại Tây vẻ mặt đắc ý, chỉ vào Tần Hằng nói với bảo vệ: "Cái thằng súc sinh này căn bản không có thư mời, nó là trà trộn vào! Biết đâu là muốn đến trộm đồ! Lập tức đuổi nó ra ngoài cho ta!"
"E là không được." Tên bảo vệ vẫn lắc đầu. Hắn cúi người hành lễ với Hạ Sảng: "Cô Hạ Sảng, vừa rồi không chú ý, không ngờ cô lại ở đây. Vị tiên sinh này là bạn của cô sao?"
"Ừm, đúng là bạn của tôi, tôi mời anh ấy đi cùng." Hạ Sảng khẽ mỉm cười, nhìn về phía Vương Đại Tây nói: "Người tổ chức triển lãm lần này là chú của tôi, cô muốn đuổi cả tôi ra ngoài sao?"
"Cô!?" Vương Đại Tây nhất thời nghẹn lời, trong mắt lóe lên tia kiêng dè. Thế nhưng ả nhanh chóng nghĩ đến điều gì đó, cười lạnh: "Hóa ra là cô Hạ, tất nhiên tôi không có quyền đuổi cô đi. Thế nhưng, tôi nghĩ cô cần phải biết ba vị này là thân phận gì, sau đó suy nghĩ kỹ xem có nên đoạn tuyệt qua lại với người bạn này của cô hay không, để tránh tai họa cho chính mình, thậm chí là liên lụy đến chú cô và toàn bộ tập đoàn Đại Hạ!"
"Chỉ là ba con kiến hôi mà thôi." Tần Hằng thản nhiên nói. Anh thần sắc đạm mạc, nhìn ba người kia nói: "Bây giờ, ta cho các ngươi ba giây, quỳ xuống tạ tội với văn vật ở đây và tạ tội với Trung Quốc. Nếu không, ta coi như các ngươi đã từ bỏ mạng sống của chính mình."
"Thằng súc sinh, ngươi chắc là điên rồi!" Vương Đại Tây tức đến bật cười, nhìn ánh mắt Tần Hằng như đang nhìn một kẻ ngốc, cười lạnh nói: "Ngài Defoe, ngài Hayden, cùng với bà Doreen, họ đều xuất thân từ hoàng thất Anh, là quý tộc bá tước đấy!!"
Hoàng thất Anh!! Quý tộc bá tước!?
Lời này vừa thốt ra, ngay cả Hạ Sảng cũng giật mình. Anh quốc khác với Trung Quốc. Ở Anh, dù cho đến thời hiện đại, vẫn còn sót lại chế độ quý tộc, sở hữu địa vị và quyền thế mà người thường khó lòng với tới, hơn nữa lại là tước vị quý tộc thế tập có từ khi sinh ra!! Từ cao đến thấp, sắp xếp theo thứ tự Công, Hầu, Bá, Tử, Nam. Hai cấp bậc Công, Hầu luôn là đại quý tộc đứng đầu, quý tộc bá tước tuyệt đối không thấp!! Ở Anh thời cổ đại, một vị bá tước có thể thống trị một quận, địa vị cao quyền trọng. Cho dù đến thời hiện đại, cũng có địa vị vô cùng tôn quý. Ba người trước mắt này vậy mà đều là con cháu xuất thân từ quý tộc bá tước!!
Thời buổi này, người phương Tây bình thường ở Trung Quốc đã rất ngang ngược, xưng là sở hữu đặc quyền, huống chi là những người xuất thân từ quý tộc bá tước này, hận không thể để lỗ mũi hướng lên trời!
"Sao nào, giờ biết sợ rồi à?" Vương Đại Tây thấy sắc mặt Hạ Sảng thay đổi, còn tưởng cô ấy sợ hãi, cười lạnh: "Đáng tiếc, đã muộn rồi. Bây giờ các người đã chọc giận ba vị đại nhân vật này, trừ khi quỳ xuống cầu xin tha thứ, nếu không thì không thể nào được tha tội!"
"Ba giây đã hết!" Tần Hằng đột nhiên lên tiếng, nhìn Defoe và những người khác, thản nhiên nói: "Các ngươi ai tới chết trước, hay là muốn cùng nhau?"
"Thằng súc sinh, ngươi điên rồi sao!?" Vương Đại Tây giận dữ hét lên: "Ngươi vậy mà dám nói chuyện với quý tộc nước Anh như vậy, ta thấy ngươi không muốn sống nữa rồi!"
"Dù cho Thủ tướng Anh ở đây, ta bảo hắn chết hắn cũng phải chết!" Tần Hằng liếc nhìn Vương Đại Tây, cười lạnh: "Là dân Hoa Hạ, lại gọi tên của bọn man di, còn làm chó cho bọn man di! Ta thấy ngươi cũng không cần sống trên thế gian này nữa rồi!!"
Ầm!
Tần Hằng vung một bàn tay ra, trực tiếp đánh bay ả "chuối tây" Vương Đại Tây đi, khiến ả rơi xuống mặt đất cách đó hơn mười mét, co giật hai cái rồi không còn cử động nữa! Giống như đã chết vậy!
"Khỉ da vàng! Ngươi to gan thật! Nói ai là man di?" Defoe lập tức nổi giận, chỉ vào cổ Tần Hằng mà mắng chửi: "Thứ không biết sống chết! Ngươi căn bản không biết thân phận của chúng ta có ý nghĩa gì!"
"Người chết thì nói được gì?" Tần Hằng nhìn Defoe, thái độ cao cao tại thượng như đang nhìn một con kiến hôi, thản nhiên nói: "Ngươi vừa rồi sỉ nhục Trung Quốc, sỉ nhục Hoa Hạ, tội đáng chết vạn lần!!"
"Nực cười, ngươi tính là cái..." Defoe đang định tiếp tục chế giễu Tần Hằng, âm thanh lại đột ngột dừng bặt. Hắn đột nhiên cảm thấy toàn thân đau đớn, hơn nữa còn bỗng nhiên phồng to lên!!
Rắc rắc rắc!
Toàn bộ xương cốt của Defoe đều vang lên loạn xạ. Chúng bị một luồng sức mạnh khủng khiếp kéo căng, không ngừng vặn vẹo kéo xé trong cơ thể hắn. Đồng thời, máu thịt toàn thân hắn cũng không ngừng co giật và phồng to lên!!
Trong mắt người bên cạnh, Defoe lúc này chẳng khác nào một quả bóng đột nhiên phồng lên, cả cơ thể đã không còn hình người mà biến thành một quả cầu khổng lồ!! Lơ lửng giữa không trung!!
"Á á á! Á á á á á!!!" Defoe vẫn còn sót lại ý thức, nhưng hắn đã mất đi lý trí, chỉ biết gào thét thảm thiết, muốn giãy giụa cũng không thể! Bởi vì cơ thể hắn đã biến thành một quả cầu thịt khổng lồ!!
Ầm!
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, cả người Defoe trực tiếp nổ tung, hơn nữa còn nổ đến mức không còn cả cặn xương, chỉ còn một đám sương máu nhỏ đến cực điểm, lơ lửng trong không trung một lát rồi bị hút vào lỗ thông gió, biến mất không dấu vết. Hoàn toàn không còn tồn tại nữa!!
Chết rồi!
Cứ thế mà chết rồi sao!?
Defoe vừa rồi còn sống sờ sờ mà cứ thế chết rồi!! Nổ tung tại chỗ! Biến mất giữa không trung! Sao có thể! Điều này sao có thể chứ??
"Á á á! Á á á á á!!" Doreen, cô gái kia hoảng sợ hét lên, bị dọa đến mức ngồi liệt xuống đất, không còn vẻ ngang ngược vừa rồi nữa, nhìn ánh mắt Tần Hằng đầy sợ hãi.
"Ác ma! Ác ma! Ngươi là ác ma! Quỷ dữ!!" Hayden, gã đàn ông trông có vẻ khá điềm tĩnh kia tại chỗ đã sợ đến phát điên, ngồi bệt dưới đất, không ngừng đạp chân lùi về phía sau, như thể nhìn thấy ác ma đáng sợ nhất!!
Còn mấy tên bảo vệ kia thì ngây như phỗng, mặt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Tần Hằng, như thể đang nhìn thấy thần linh vậy!! Chỉ nhìn một cái mà khiến người ta nổ tung tại chỗ đấy!! Đây không phải thần linh thì là gì!?
"Ồn ào quá!!" Tần Hằng nhíu mày, đưa tay chỉ về phía Vương Đại Tây. Người đàn bà vừa bị anh đánh bay kia cũng ầm một tiếng nổ thành một đám sương máu, hoàn toàn biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện, không để lại chút dấu vết nào.
Tiếng nổ này! Cùng với mùi máu tanh còn sót lại trong không khí!!
Lập tức đánh thức Doreen và Hayden đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi vô biên, cả hai đồng loạt nhìn về phía Tần Hằng, sau đó——
Bịch!
Bịch!!
Cả hai trực tiếp quỳ xuống!!