Tần Hằng điểm một ngón tay, chính xác đặt vào giữa hai ngực của Lưu Nguyệt kiếm linh!
Ánh sáng vàng kim bộc phát từ đầu ngón tay, trong nháy mắt hóa thành liệt hỏa vô biên, bao bọc lấy toàn thân Lưu Nguyệt kiếm linh, thiêu đốt hừng hực, thẳng tận trời xanh, thậm chí ngay cả vầng trăng sáng treo trên cao kia cũng bắt đầu bốc cháy!
"Thái Dương Kim Diễm!?" Lưu Nguyệt kiếm linh kinh hãi kêu lên, không thể tin nổi hét lớn: "Ngươi là đệ tử của Thái Dương Thần Cung? Nay đã hai mươi vạn năm trôi qua, Thái Dương Thần Cung vẫn còn tồn tại sao!?"
"Thái Dương Thần Cung thì tính là cái thá gì!" Tần Hằng cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Hiện tại là ta muốn luyện hóa ngươi, đây là phúc phận mà bao nhiêu tiên phật thần ma cầu còn không được đấy!"
Nói đoạn, ngọn lửa vàng kim càng thêm dữ dội, gần như muốn làm tan chảy cả vùng thiên địa này. Vầng trăng trên trời bắt đầu vặn vẹo, đại địa dần tan chảy, trên vòm trời cũng xuất hiện từng đạo xoáy nước, lấp lánh những luồng ánh sáng kỳ dị!
Tần Hằng hơi nheo mắt lại, đã có thể nhìn rõ, những luồng ánh sáng chớp tắt kia chính là cảnh tượng của Tô gia ở thế giới bên ngoài!!
"A a a!!"
Lưu Nguyệt kiếm linh bắt đầu gào thét thảm thiết, thân hình thướt tha không ngừng vặn vẹo, cố gắng giãy giụa, cố gắng chạy trốn.
Thế nhưng!
Hoàn toàn vô ích!
Nữ tử tuyệt mỹ thanh tú này, dù có sức mạnh cấp Thánh giả, nhưng dưới sự thiêu đốt của Thái Dương Kim Diễm, căn bản không có lấy một chút khả năng phản kháng.
Tần Hằng!
Quá mạnh!
Thực sự quá mạnh!!
Dẫu cho Lưu Nguyệt Kiếm ở thời kỳ toàn thịnh là Hoàng cấp Thánh binh, là thứ được gọi là Hoàng Đạo binh khí, loại Thánh binh khủng bố nhất, gần với Cực Đạo Đế binh nhất!
Hiện tại dù đã tàn phá trong đại chiến, uy năng đã không còn như thời đỉnh cao, nhưng bản chất vẫn nằm trong hàng ngũ Thánh Hoàng bất hủ. Theo lẽ thường, dù là Thánh giả đỉnh phong, thậm chí Đại Thánh, cũng không thể nào thu phục được nàng!!
Tần Hằng lại khác, nếu xét về bản chất, hắn cao xa hơn nhiều!!
Vĩnh Hằng cấp Tiên Đế trùng sinh, thậm chí đã chạm tới một phần chí cao pháp lý, đạo hạnh lại tiến thêm một bước, thâm nhập vào cảnh giới khó dò kia. So với hắn, thứ Thánh Hoàng chỉ tương đương với Phản Hư cảnh kia, căn bản ngay cả con kiến cũng không bằng!!
Vì vậy, Tần Hằng muốn thu phục Lưu Nguyệt Kiếm, dễ như trở bàn tay!!
Xoảng!!
Chỉ nghe một tiếng kiếm ngân vang vọng mười phương, Lưu Nguyệt kiếm linh vốn thanh tú tuyệt luân đã hoàn toàn bị Thái Dương Kim Diễm vàng kim nuốt chửng, luyện hóa thành một thanh trường kiếm mảnh khảnh trắng muốt!
Kiếm dài ba thước sáu tấc, nặng chín cân chín lượng chín chỉ, lấy một tỷ hai trăm chín mươi sáu triệu viên tinh thể hằng tinh nung chảy, cực dương hóa âm, dung hợp nguyệt linh tủy dịch, khắc lên phù văn bất hủ, trải qua thần hỏa tôi luyện mà thành!
Kiếm rộng không quá hai ngón tay, toàn thân trắng muốt, chuôi kiếm khảm mười hai viên tinh thể màu tím, lấp lánh ánh quang. Thân kiếm như được chế tác từ ngọc thạch, tỏa ra ánh sáng trong trẻo như trăng rằm, khiến người ta lóa mắt, phong mang thu lại bên trong, thấp thoáng có thể thấy được cảnh tượng chém diệt tinh hà, phá hủy đại thiên!
Đây là bảo vật vào thời kỳ thượng cổ hai mươi vạn năm trước, sau khi chư tiên rời đi, vực ngoại thiên ma xâm lấn, gây họa cho Trung ương Thiên Vực, Thánh Hoàng của Quảng Hàn Cung đã mời ba mươi sáu vị thần thánh của Thái Dương Thần Cung trợ giúp, tự tay đúc thành tại Lưu Nguyệt Thành trên Thái Âm Tinh, chuyên dùng để diệt ma!
Lưu Nguyệt Kiếm!
Thời thượng cổ, uy chấn hoàn vũ, kiếm lăng chư thiên, là vô thượng thánh kiếm khiến quần ma khiếp sợ!!
Tần Hằng nắm Lưu Nguyệt Kiếm trong tay.
Đây là kiếm thể do kiếm linh ngưng tụ, thực chất chính là Lưu Nguyệt kiếm linh vừa rồi. Ngay khi Tần Hằng nắm lấy chuôi kiếm, thân kiếm lập tức run rẩy, Lưu Nguyệt kiếm linh không nhịn được kêu lên.
"Ngươi! Ngươi!! Mau buông ta ra!!"
Lưu Nguyệt kiếm linh hiện đang ở trạng thái kiếm thể, do không có thân kiếm thực chất, Tần Hằng nắm chuôi kiếm thực ra cũng giống như nắm lấy cơ thể nàng, hơn nữa còn là tiếp xúc không một chút ngăn cách!
Nàng tuy là kiếm linh tồn thế hơn hai mươi vạn năm, nhưng phần lớn thời gian đều chìm trong giấc ngủ, suy cho cùng vẫn là một nữ tử, nay bị Tần Hằng tiếp xúc như vậy, tức thì vô cùng thẹn thùng!
"Chủ nhân cầm kiếm, kiếm linh nào có tư cách lên tiếng?" Tần Hằng thản nhiên nói, đồng thời cổ tay khẽ rung, khiến Lưu Nguyệt kiếm thể trong lòng bàn tay khẽ run lên, phát ra từng tiếng kiếm ngân.
Lưu Nguyệt kiếm linh lập tức cảm thấy thần hồn mình chấn động, đầu váng mắt hoa, tâm trí hoảng loạn. Nàng lập tức biết rằng, bản thân hiện tại đã bị người trước mắt luyện hóa, Lưu Nguyệt Kiếm đã thuộc về hắn!!
Khoảnh khắc này, nàng cảm thấy sự sỉ nhục chưa từng có, trong lòng ấm ức tột độ. Đường đường là Hoàng Đạo Thánh binh, vậy mà lại bị một võ giả Tiên Thiên thu phục!!
"Sao có thể như vậy, rốt cuộc hắn đã làm thế nào!?" Lưu Nguyệt kiếm linh kinh nộ tột cùng, nàng không thể lý giải tình cảnh hiện tại, cũng không muốn tin vào sự thật này!!
Hoàng Đạo Thánh binh, dù đã hư hại nghiêm trọng, chỉ còn lại sức mạnh cấp Thánh giả, nhưng bản chất vẫn cực cao, không phải cường giả cấp Thánh Vương thì tuyệt đối không thể cưỡng ép luyện hóa!!
Người này chỉ là Tiên Thiên đỉnh phong, như con kiến cỏ, sao có thể luyện hóa được mình!?
Không thể tin được!
Thật sự quá mức không thể tin được!!
Lưu Nguyệt kiếm linh vào khoảnh khắc này cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ. Chẳng lẽ hai mươi vạn năm qua, võ giả Tiên Thiên đều lợi hại đến thế sao?
Điều này sao có thể!
Truyền thừa của các thần tông thượng cổ đều đến từ những tiên phật thần ma thực sự, đến từ những tồn tại khủng bố có thể khai thiên lập địa, tạo ra vũ trụ, dù có qua triệu năm, vạn triệu năm cũng không thể vượt qua!
Huống chi, Trung ương Thiên Vực hiện tại đã là thời đại mạt pháp, linh khí khô kiệt, pháp tắc trầm tịch, thần dị ẩn giấu, ngay cả võ giả cấp Thánh giả cũng chẳng có mấy người!
Sao có thể có phương pháp lấy thân Tiên Thiên luyện hóa Hoàng Đạo Thánh binh chứ, điều này tuyệt đối không thể nào!!
"Ngươi đang kinh ngạc chuyện gì?" Tần Hằng thản nhiên nói. Dưới sự cảm ứng thần thức của hắn, mọi biến đổi cảm xúc của Lưu Nguyệt kiếm linh đều không thể trốn thoát.
Mọi thứ của Lưu Nguyệt kiếm linh, đối với Tần Hằng mà nói, đều rõ ràng như nhìn vân tay trong lòng bàn tay!
Vì vậy, hắn hơi tản ra một chút bản chất thần thức, tiến vào trong kiếm thể, cũng tương đương với việc tiến vào trong cơ thể của Lưu Nguyệt kiếm linh!
Một tia bản chất thần thức của Vĩnh Hằng cấp Tiên Đế!!
Xuất hiện trong cảm nhận của Lưu Nguyệt kiếm linh!!
Trong khoảnh khắc này, Lưu Nguyệt kiếm linh chỉ cảm thấy mình nhìn thấy núi sông rộng lớn thu nhỏ lại từng chút một, toàn bộ Trái Đất in vào mắt nàng, ngay sau đó góc nhìn lại nâng cao thêm!
Hệ Mặt Trời, Ngân Hà, tinh vực thiên hà, biển sao vô tận, hư không mênh mông!!
Trải dài vạn tỷ năm ánh sáng! Không biên không giới!!
Vũ trụ!
Toàn bộ vũ trụ!!
Trên dưới trái phải là Vũ, xưa nay là Trụ!
Trong lòng Lưu Nguyệt kiếm linh chấn động không tên, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng!
Trong khoảnh khắc này, nàng cảm thấy mình đột nhiên nhìn thấy vô số vũ trụ, nổi trôi trong một biển hỗn độn, nhiều như cát sông Hằng, vô cùng vô tận!!
Hỗn Độn Hải, đa vũ trụ!!
Sau đó, nàng lại nhìn thấy!
Vô lượng tinh thần tan rã, vô số tinh hà khô kiệt, Hỗn Độn Hải sụp đổ, vô lượng vô biên các vũ trụ bắt đầu co rút tụ hội, hướng về một điểm mà sụp đổ.
Toàn bộ đa vũ trụ như thời gian đảo ngược, dần hóa thành hỗn độn, hòa vào Hỗn Độn Hải nguyên thủy, đan xen vào nhau, tiếp tục sụp đổ thành một điểm không thể hình dung!!
Trong khoảnh khắc này, không có thời gian, không có không gian, không có quá khứ tương lai, không có trên dưới trái phải. Đây là khởi đầu của mọi thứ, cũng là kết thúc của vạn vật, nơi đây chứa đựng vô số vũ trụ, là cái khởi đầu nguyên thủy nhất!!
Cái gì!??
Đây là cái gì!?
Ta hiện tại đang nhìn thấy cái gì đây!??
Lưu Nguyệt kiếm linh thầm kêu lên trong lòng, nàng đã chấn động đến tột cùng. Đây là cảnh tượng gì thế này, chỉ cảm thấy bản thân nhỏ bé đến mức không bằng một hạt bụi!
Quá chấn động!!
Đột nhiên, cái "điểm" nguyên thủy kia bừng sáng, khuấy động hỗn độn. Lưu Nguyệt kiếm linh nhìn thấy, bên trong cái "điểm" kia, có một người đang ngồi!
Chính là dáng vẻ của Tần Hằng!
Sao có thể như vậy!?
Lưu Nguyệt kiếm linh kinh hoàng không thể tin nổi.
"Các hạ là!?"
Người kia mở mắt, thản nhiên nói: "Chủ nhân của ngươi!"
Ầm!
Tần Hằng mở mắt, thiên địa khai mở!!
Ánh mắt này giống như thần phủ khai thiên lập địa, chẻ đôi hỗn độn, phá vỡ cái nguyên thủy nhất, khiến không gian có khái niệm, khiến thời gian có điểm bắt đầu, khiến Hồng Mông phân định, khiến âm dương thanh trọc tách rời!!
Vô cùng vô tận vũ trụ, vì ánh mắt này của Tần Hằng mà ra đời, vô số biển sao và văn minh bắt đầu phát triển, tiên phật thần ma cũng dần xuất hiện!!
Trời đất ơi!!
Hắn là ai!? Rốt cuộc hắn là ai!!??