"Khoảng cách hơn một ngàn cây số! Tiên thiên đại tông sư mạnh đến mấy cũng không thể bay xa như vậy! Đi máy bay cũng không kịp đâu!"
Tăng Nhạc Phong cười lạnh nói: "Đợi hắn tới, các người sớm đã bị bổn thiếu gia chơi chết rồi! Ha ha ha! Ta muốn cái thằng súc sinh đó sống không bằng chết! Đây chính là kết cục của việc đắc tội với Tăng gia U Châu chúng ta!!"
"Ngươi đừng có càn rỡ! Cho dù chúng ta có chết, đợi Tiên Tôn tới, ngài ấy cũng sẽ giết các người!" Tô Anh, người đã chỉ còn lại đường nét mờ nhạt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Các người căn bản không biết sự cường đại của Tiên Tôn đâu!"
"Các người nhất định phải chết!" Ám Nguyệt khó khăn quay đầu lại, nhìn lão già kia và Tăng Nhạc Phong, nói: "Đạo chủ vừa tới, chính là ngày chết của các người!!"
Nàng là Đạo binh của Tần Hằng, đương nhiên phải gọi Tần Hằng là Đạo chủ.
"Ta thấy các người đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày!!" Lão già kia giơ tay chém một đao, ánh đao màu máu đỏ rực xẻ ra một rãnh sâu trên mặt đất cạnh bên Tần Vận. Lão đắc ý cười lạnh, nói:
"Đám chó Hán các người chỉ thích mơ tưởng hão huyền, lúc nào cũng ảo tưởng có người tới cứu. Hơn ba trăm năm trước khi Đại Thanh ta nhập quan đồ thành cũng thế, bây giờ đám phế vật các người vẫn là cái bộ dạng chó má này, thật ghê tởm!
Chỉ biết nói Tần Hằng sẽ tới cứu các người, sẽ báo thù cho các người, nhưng mà, bây giờ cái thằng súc sinh Tần Hằng đó đang ở đâu?? Ở đâu?? Ha ha ha! Có bản lĩnh thì bảo hắn tới đây xem nào!!"
Ầm!
Ngay lúc này, trên trời bỗng truyền đến một tiếng trầm đục, tiếp theo đó là một chuỗi tiếng ầm ầm rung chuyển, cuồng phong từ trên cao đổ xuống, dường như có vật khổng lồ nào đó đang lao tới!!
Ngay sau đó, chỉ thấy một đạo ánh sáng vàng rực rỡ chói mắt từ phía chân trời bay tới, xé toạc không trung, trực tiếp đâm nát đám mây đen che khuất mặt trời, khiến mặt đất u ám bừng sáng trở lại!
Ầm!
Ánh sáng vàng rơi xuống đất, nện cho mặt đất lún sâu xuống, sức mạnh và tốc độ kinh khủng va chạm khiến đại địa rung chuyển, hệt như một trận động đất!
Kim quang tan đi, bóng dáng Tần Hằng hiện ra!
"Ca ca!!"
"Tần Hằng!!"
"Tiên Tôn!!"
"Đạo chủ!!"
Từng tiếng gọi vang lên, Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên cùng những người khác đều trở nên kích động.
Biểu cảm của Tần Hằng âm trầm, hắn nhìn quanh bốn phía.
Hắn nhìn thấy Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên đang ôm chặt lấy nhau, vô cùng sợ hãi!!
Hắn nhìn thấy Vân Linh Tố mất đi một cánh tay, gần như sắp hôn mê bất tỉnh, nhìn thấy Tô Anh chỉ còn lại đường nét mờ nhạt, còn có Ám Nguyệt với tấm lưng da tróc thịt bong, vết thương sâu tới tận xương!!
Và cả Tịnh Trần Kim Mẫu, người có thần thể đã tan vỡ biến mất, chỉ còn lại chút thần lực và tàn hồn lưu lại trong hư không này!!
Ánh mắt Tần Hằng lập tức trở nên lạnh lẽo vô cùng!!
"Ồ hố! Không ngờ thằng nhóc ngươi thực sự tới đây, được lắm, được lắm!" Lão già nhìn Tần Hằng, lắc lắc thanh huyết sắc quỷ đầu đao trong tay, trực tiếp chém về phía Tần Hằng, "Chết đi cho ta!!"
Vút!
Thế nhưng, nhát đao này hoàn toàn đánh vào không trung, Tần Hằng căn bản không thèm nhìn lão lấy một cái, thân hình thoáng động, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện bên cạnh Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên.
"Không sao rồi, có ta ở đây." Tần Hằng mỉm cười nhẹ, xoa đầu hai người để trấn an.
"Ừm ừm!!" Tần Vận và Tống Ngưng Nhiên đều gật đầu, nỗi sợ hãi trong lòng quét sạch, các nàng hoàn toàn yên tâm, chỉ cần Tần Hằng ở đây thì tuyệt đối sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
"Ngươi dám xem thường ta!?" Lão già tức giận đùng đùng, lại vung đao chém về phía Tần Hằng lần nữa. Lần này lão bộc phát toàn bộ Tiên thiên chân khí trong cơ thể, đồng thời kích hoạt sức mạnh quỷ dị của thanh huyết đao trong tay!
Vù vù vù!!
Cuồng phong cuộn trào, mây đen tụ lại, trời đất đổi màu, tiếng ác quỷ gào khóc vang vọng khắp nơi, dường như nhân gian này đã hóa thành địa ngục, vô cùng đáng sợ!!
"Chết đi cho ta!!"
Lão già gầm lên, quang hoa trên huyết đao nồng đậm, mũi nhọn lộ rõ, chém thẳng vào đầu Tần Hằng!!
"Ca! Cẩn thận phía sau!"
"Tần Hằng cẩn thận bị đánh lén!"
"Đạo chủ! Có kẻ đánh lén!"
"Tiên Tôn cẩn thận, thanh đao này rất quỷ dị!!!"
Tần Vận, Tống Ngưng Nhiên, Ám Nguyệt, Tô Anh đều kinh hô lên, các nàng đều hiểu rất rõ sự lợi hại của lão già kia và thanh huyết đao, nếu Tần Hằng bị đánh lén trúng thì gay go rồi!!
"Muộn rồi! Ha ha ha! Chết đi!" Lão già cười lớn, trong mắt lão, Tần Hằng lần này tuyệt đối không thể né tránh đòn tấn công của mình, nhát đao này sẽ chém bay đầu Tần Hằng!!
Giết chết hắn!!
Cái gì mà đứng đầu Địa Bảng, cái gì mà thiên hạ vô địch, cái gì mà một tay đánh bại Tiên thiên, cái gọi là Tần Huyền Thiên, Tần Vô Địch, thực chất chỉ là một kẻ hữu danh vô thực mà thôi!
Chém một đao là chết!!
Tăng Nhạc Phong ở gần đó cũng khẽ gật đầu, cười nhạt nói: "Hóa ra Tần Huyền Thiên chỉ là một loại rác rưởi như vậy, ngay cả một đao của lão tiên sinh họ Ngải cũng không đỡ nổi, hắn chết chắc rồi!"
Thế nhưng!
Ngay lúc này!
Ngay khi lưỡi đao màu máu sắp chém trúng Tần Hằng!
"Cút!!"
Tần Hằng hừ lạnh một tiếng, đồng thời chợt vung tay áo lên, như thể đang đập một con ruồi, đánh thẳng vào thanh huyết sắc quỷ đầu đao trong tay lão già!
Ầm!
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, ánh đao màu máu lập tức nổ tung tan vỡ. Trong khoảnh khắc đó, lão già chỉ cảm thấy mình như bị cả ngọn Thái Sơn đè ngang qua, một sức mạnh kinh khủng vô song ập thẳng lên người lão!!
Vù!
Không khí tại chỗ bị đánh xuyên qua, thậm chí xuất hiện một vùng chân không!
Lão già bị Tần Hằng vung tay áo hất văng ra xa, như một con búp bê vải rách bị ném vào đống rác, đập mạnh xuống đất, cày ra một rãnh sâu dài hơn hai trăm mét mới dừng lại.
Mạnh quá!
Sao có thể mạnh đến mức này, quả thực là mạnh không thể tin nổi!!
Lão già kinh hãi tột độ!
Lão nhìn Tần Hằng đầy vẻ khó tin, lão không thể nào ngờ được mình đang cầm huyết đao, lại là cao thủ gần đạt đến cấp Bán Thánh, vậy mà lại bị Tần Hằng hất bay chỉ bằng một cái phất tay áo!!
Sao có thể chứ!
Sắc mặt Tăng Nhạc Phong cũng trầm xuống, chăm chú nhìn Tần Hằng, thực lực như vậy có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.
Tần Hằng không thèm để ý đến họ.
Hắn bấm niệm pháp quyết, đánh ra từng đạo kim quang, lần lượt rơi lên người Ám Nguyệt, Tô Anh và Vân Linh Tố, trong nháy mắt chữa lành vết thương nặng của Ám Nguyệt, thần thể của Tô Anh cũng ngưng thực lại, cánh tay bị đứt của Vân Linh Tố cũng được nối lại!!
Còn những kim quang khác thì bay vào hư không, tập hợp lại thần thể và hồn phách đã tan rã của Tịnh Trần Kim Mẫu, lấy thần vị làm gốc, tái tạo lại thần thể!
Thần linh do Tần Hằng sắc phong, bản chất sự sống nằm ở thần vị trong tay hắn, chỉ cần thần vị không vỡ, thì bất tử bất diệt!
"Đa tạ tiền bối!"
"Đa tạ Đạo chủ!"
"Đa tạ Tiên Tôn!"
Vân Linh Tố, Ám Nguyệt, Tịnh Trần Kim Mẫu, Tô Anh đều quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ ơn Tần Hằng.
Bộp bộp bộp!
Ngay lúc này, Tăng Nhạc Phong bỗng vỗ tay, nhìn Tần Hằng, cười lạnh nói: "Một khung cảnh thật cảm động! Tần Hằng, thực lực của ngươi quả nhiên không tệ, nhưng so với Tăng gia có truyền thừa ngàn năm của ta thì còn kém xa! Nói đi, ngươi muốn chết thế nào!?"
"Các ngươi, có vấn đề về não à?" Tần Hằng lúc này mới xoay người lại, khẽ nhíu mày nhìn Tăng Nhạc Phong và lão già huyết đao vừa mới đứng dậy, thản nhiên nói: "Tự sát đi."