Tu tiên giả khi đang đốn ngộ, gần như là hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Đối với sự việc bên ngoài, họ hầu như không có cảm giác gì, vì thế Tần Hằng chỉ đến khi tỉnh lại mới phát hiện ra biến cố trong tiệm.
Tuy nhiên, với kiến thức của hắn.
Tự nhiên chỉ cần liếc mắt là nhìn ra chuyện gì đã xảy ra, vậy mà lại có kẻ muốn cưỡng chế phá dỡ cửa tiệm này!
Cưỡng chế phá dỡ cửa tiệm chứa đầy những ký ức tốt đẹp của hắn!!
Đây đúng là đang tìm chết!!
Ánh mắt Tần Hằng vô cùng lạnh lẽo, nhìn Hàn Văn Đông, giống như đang nhìn một con kiến hôi, loại lưu manh tiểu tốt này đối với hắn mà nói, thực sự quá mức tầm thường!
Thậm chí, không cần phải ra tay.
Bởi vì loại lưu manh này căn bản không xứng!!
Thế nhưng, tên lưu manh Hàn Văn Đông này không biết sự lợi hại của Tần Hằng, sau khi nghe lời Tần Hằng, gã lập tức sững sờ, nhìn Tần Hằng với vẻ không thể tin nổi.
Sau đó!
Gã cười lớn.
"Đệch! Đệch!? Mày nghĩ mày là cái thá gì hả! Ha ha ha!"
Hàn Văn Đông ôm bụng cười ngặt nghẽo, dùng gậy bóng chày chỉ vào mũi Tần Hằng, cười lạnh: "Thằng nhãi ranh, mày tưởng mày cao lớn là ngon à! Nói cho mày biết, loại như mày, ông đây đã đánh tàn phế mười bảy mười tám đứa rồi! Quỳ xuống! Lập tức quỳ xuống cho tao, tự tát vào mồm mình đi!!"
Tần Hằng cao hơn một mét chín, gần hai mét.
Người bình thường nhìn thấy hắn đều tự giác e dè, không dễ dàng gây hấn, kẻ dám đắc tội với hắn, cơ bản đều là có chỗ dựa.
Hàn Văn Đông, chính là loại người đó.
Gã chỉ cao khoảng một mét bảy, nhưng thái độ vô cùng kiêu ngạo, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không coi ai ra gì!
Tại khu phố cũ này, gã đã lăn lộn hai ba năm nay.
Phía sau lưng có mấy vị đại lão chống lưng, dù là tiền bạc hay nhân lực đều không thiếu!
Vì thế.
Trong mắt Hàn Văn Đông, tại một mẫu ba sào đất này, gã hoàn toàn có thể hoành hành ngang ngược!
Mặc dù Tần Hằng là gương mặt lạ đối với Hàn Văn Đông, trước đây chưa từng gặp, nhưng gã cũng không cho rằng Tần Hằng là nhân vật lớn gì.
Đùa à!
Nhân vật lớn nào lại tới khu phố cũ chứ! Ai nấy đều phải đang tiêu dao trong trung tâm thành phố mới đúng!
Huống chi là tới đây ăn mì tương đen!
Đây chắc chắn là sinh viên nghèo của trường đại học gần đây, không ăn nổi đồ đắt tiền, chỉ có thể đi đường vòng tới khu phố cũ ăn loại mì tương đen rẻ tiền này.
Sư phụ Dương thấy Tần Hằng đứng dậy ngăn cản, trong ánh mắt tràn đầy sự cảm kích.
Tuy nhiên, ông vẫn lo lắng nhiều hơn, dù sao vị khách vừa thấy chuyện bất bình đã bị đánh gục nằm trên đất rồi, "Cậu thanh niên, tôi không sao, cậu ngồi xuống trước đi, đừng để bị thương!"
Trong lòng sư phụ Dương, sự an toàn của khách hàng là quan trọng nhất.
Dù bản thân có bị thương, ông cũng không muốn khách của mình bị thương, đây là nguyên tắc kinh doanh mấy chục năm nay của ông.
"Bây giờ muốn ngồi xuống? Không có cửa đâu!!" Hàn Văn Đông lại cười lạnh một tiếng, trực tiếp vung gậy bóng chày kim loại, "bộp" một tiếng đập mạnh xuống ghế của Tần Hằng.
Sức lực của gã không nhỏ, dường như đã từng được huấn luyện, lực đập này không hề yếu, góc độ cũng vô cùng chính xác.
Rắc!
Cái ghế là mục tiêu, vậy mà bị đập gãy làm đôi!!
Xì xì!
Mọi người xung quanh không khỏi hít một hơi khí lạnh, kinh nghi bất định nhìn về phía Hàn Văn Đông, tên lưu manh này vậy mà còn từng tập võ!!
Ghế trong tiệm đều rất bền!
Tên lưu manh này lại có thể đập gãy làm đôi chỉ trong một cú!!
Quá đáng sợ!!
Sức mạnh thật đáng sợ!
Nếu cú gậy này đập vào người, nhẹ thì gãy xương, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng!!
Thảo nào vừa rồi gã có thể đánh người gục ngay lập tức!!
Đây không phải lưu manh bình thường!
Là một nhân vật lợi hại!
Kẻ tàn nhẫn đấy!!
Mọi người nhìn Tần Hằng với ánh mắt có chút thương hại, đắc tội với loại lưu manh này, chàng trai trông có vẻ chỉ là người bình thường này, e là thực sự gặp họa rồi.
Tên lưu manh tên Hàn Văn Đông này, tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!
Tuy nhiên, mặc dù họ thương hại Tần Hằng, nhưng không một ai dám đứng ra, dù sao người đứng ra lúc nãy, bây giờ vẫn đang nằm trên đất kêu đau lăn lộn kìa.
Khách trong tiệm nhìn tên Hàn Văn Đông kiêu ngạo và Tần Hằng, tất cả đều im lặng.
Ngược lại.
Đám lưu manh bên ngoài lại càng thêm phấn khích.
"Ha ha ha! Đại ca lợi hại! Đại ca ngầu quá!"
"Đánh cho đám phế vật này không nói được lời nào! Thật là quá lợi hại!"
"Không hổ danh là đại ca!"
Trong mắt đám lưu manh này, Hàn Văn Đông - đại ca của chúng, quả thực là anh minh thần võ đến cực điểm, một mình xông vào tiệm mà đã dọa cho bao nhiêu người không dám hé răng!
Thật sự quá lợi hại, quá mạnh!
"Ê! Thằng nhãi cao kều kia, sao mày không nói gì nữa!"
Một tên lưu manh chen chúc ở cửa, vừa đẩy sư phụ Dương cố gắng xông vào, vừa chỉ vào Tần Hằng, cười lạnh nói: "Vừa rồi chẳng phải mày ngầu lắm sao? Dám kiêu ngạo với đại ca bọn tao, sao giờ không nói gì nữa?"
"Ha ha ha! Tao thấy thằng nhãi này chỉ là đồ hèn!" Một tên lưu manh khác cũng chỉ vào Tần Hằng, vẻ mặt đầy giễu cợt nói: "Loại này tao đi theo đại ca thấy nhiều rồi, cậy mình cao lớn mà làm oai, thực tế là đồ nhát gan, gặp chuyện thật là xong đời!"
"Hóa ra là thùng rỗng kêu to à! Ha ha ha!" Đám lưu manh khác đều cười lớn, nhìn Tần Hằng với ánh mắt đầy khinh bỉ, nhao nhao hét lên.
"Tao thấy, thằng nhóc này lát nữa chắc là phải quỳ xuống xin lỗi đại ca bọn mình rồi."
"Chắc chắn rồi! Chắc chắn là nhận thua thôi, không thấy nó bây giờ không dám nói một câu sao? Biết đâu sợ đến mức nhũn cả chân rồi, ha ha ha!"
"Đừng bảo là tè ra quần rồi nhé! Ha ha ha! Cười chết tao mất!"
Từng tiếng chế giễu truyền từ ngoài cửa vào.
Hàn Văn Đông nghe những lời này, vô cùng hài lòng gật đầu, lại nhìn Tần Hằng, nói: "Thằng nhãi con, lần này chỉ cần mày quỳ xuống, dập đầu xin lỗi đại gia tao, đại gia tao sẽ tha cho mày."
Sau này nhớ dùng não một chút, tự cân nhắc xem mình là cái thá gì, đừng có mà không có mắt đắc tội người không nên đắc tội, lần sau, ông đây sẽ không dễ tính như vậy đâu! Mau quỳ xuống! Rồi cút!!"
"Quỳ xuống! Quỳ xuống! Quỳ xuống dập đầu cho đại ca đi!!"
"Rác rưởi! Phế vật! Quỳ xuống dập đầu cho đại ca bọn tao! Quỳ xuống!!"
Đám lưu manh bên ngoài hớn hở gào thét.
Vô cùng càn rỡ!!
Bốp!
Ngô Vũ Tình không nhịn nổi nữa, đập bàn đứng dậy, nói với Hàn Văn Đông và đồng bọn: "Các người quá đáng lắm rồi! Còn có vương pháp hay không hả! Đây là kinh thành đấy!"
Cô chưa từng nghĩ an ninh của kinh thành là tốt nhất cả nước, lẽ ra không nên tồn tại loại lưu manh này.
Thế nhưng, sự việc đang xảy ra trước mắt hoàn toàn phá vỡ nhận thức cố hữu của cô về kinh thành, nơi này không chỉ có lưu manh, mà còn vô cùng ác độc, vô cùng kiêu ngạo!!
"Đệch! Mỹ nữ kìa! Mỹ nữ cực phẩm!!" Hàn Văn Đông lập tức kinh ngạc kêu lên.
Vừa rồi sự chú ý của gã tập trung vào Tần Hằng, không để ý tới Ngô Vũ Tình, bây giờ nhìn thấy cô, gã sững sờ ngay tại chỗ, mắt trợn ngược cả lên, đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy cô gái xinh đẹp như vậy ngoài đời thực!!
Đẹp!
Thật sự là quá đẹp!!
"Người phụ nữ này, tao lấy!" Hàn Văn Đông vẻ mặt đầy tham lam, chỉ vào Tần Hằng, nói: "Phế vật! Để lại cô em bên cạnh mày, mày có thể cút được rồi!"