Tĩnh lặng!
Một sự tĩnh lặng không gì sánh bằng!!
Trên lòng bàn tay Tần Hằng máu tươi nhỏ giọt, đầu của Trịnh Thiên Hợp đã bị hắn bóp nát. Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung sững sờ, ngay cả vị đạo sĩ trung niên mang mật danh Lữ Thuần Dương này cũng ngẩn người.
Không chỉ vì chấn kinh trước việc Tần Hằng ra tay dứt khoát giết chết Trịnh Thiên Hợp.
Mà còn vì không ngờ tới Tần Hằng lại cuồng vọng đến mức độ này, ngay cả Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn cũng dám đem ra chỉ trích, quả thực là chán sống rồi!!
Chưa từng thấy kẻ nào cuồng đến thế!
Cuồng như thể đã mất đi lý trí.
Khiến cho ba người có mặt tại đó đều ngây như phỗng, đứng chôn chân tại chỗ.
Bịch!
Thi thể của Trịnh Thiên Hợp đổ xuống đất, âm thanh đó khiến ba người bừng tỉnh, ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Cái đầu đã không còn nữa!
Máu tươi phun trào như suối.
Chẳng mấy chốc, mặt đất đã trở thành vũng máu.
Chết rồi!
Chết hoàn toàn rồi!!
Dẫu cho "Lữ Thuần Dương" của tổ chức Thần Thoại đang ở ngay trước mặt, hắn vẫn giết Trịnh Thiên Hợp!!
Xì xì!
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung không nhịn được hít một hơi khí lạnh, nhìn Tần Hằng với ánh mắt vô cùng phức tạp, chứa đựng đủ loại cảm xúc.
Người này, thật sự quá quả quyết, quá dứt khoát!
Đối mặt với một vị Tiên Thiên Đại Tông Sư, lại còn là Tiên Thiên Đại Tông Sư đến từ một tổ chức khổng lồ, vậy mà không chút do dự giết chết học trò của đối phương, hơn nữa còn dùng cách thức thô bạo là bóp nát đầu.
Thật không kiêng nể gì cả!!
Căn bản là không hề coi Lữ Thuần Dương ra gì!!
Khoảnh khắc này, tim của Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung đều thắt lại, vô cùng lo lắng nhìn Tần Hằng, sợ rằng hắn và Lữ Thuần Dương sẽ thực sự xảy ra xung đột, dẫn đến đại chiến.
Dù các nàng vẫn chưa phải là thành viên chính thức của tổ chức Thần Thoại, không biết nhiều về nội bộ tổ chức, nhưng đối với vị được mệnh danh là Kiếm Tiên Lữ Thuần Dương này, các nàng đã nghe qua không ít tin đồn.
Bởi vì, vị đại lão này sát khí cực thịnh, chỉ cần không vừa ý là có thể rút kiếm giết người!!
Nghe nói một năm trước, có một tu luyện giả ở Thái Lan làm bị thương một hậu bối của ông ta, kết quả là ông ta nổi giận, một người một kiếm xông thẳng sang Thái Lan, ép buộc diệt sạch cả nhà tu luyện giả kia, không chừa một ai!
Sau đó dù gặp phải sự bao vây của không ít tu luyện giả Thái Lan, ông ta vẫn giết sạch tất cả.
Trận chiến đó, Lữ Thuần Dương bị thương nặng, nhưng số tu luyện giả Thái Lan chết dưới kiếm ông ta, ít nhất cũng phải tám trăm đến một ngàn người!!
Cho đến tận bây giờ, ông ta vẫn còn để lại uy danh Kiếm Ma tại Thái Lan.
Đây chính là một vị tuyệt thế sát thần!
Tần Hằng dù thực lực mạnh mẽ, cũng chưa chắc đã là đối thủ của người này.
"Tiểu bối! Ngươi thật là to gan lớn mật!!"
Vị Tiên Thiên Đại Tông Sư mang mật danh Lữ Thuần Dương này nổi giận, toàn thân Tiên Thiên Chân Khí hóa thành kiếm quang, xuyên thấu cơ thể, phóng thẳng lên tận trời cao, sát ý vô song ngưng tụ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tần Hằng, trầm giọng nói: "Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?"
Lữ Thuần Dương sau khi nhìn thấy Tần Hằng, cảm thấy hắn hơi quen mắt, cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ đã thấy Tần Hằng bóp nát đầu Trịnh Thiên Hợp.
Cơn giận bốc lên đầu, ông ta không còn tâm trí để suy xét chuyện khác nữa.
"Thuần Dương tiền bối..." Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung lên tiếng, cố gắng thuyết phục Lữ Thuần Dương, nói cho ông ta biết cái chết của Trịnh Thiên Hợp hoàn toàn là do tự chuốc lấy, Tần Hằng chỉ là bất đắc dĩ phản kháng mà thôi.
"Câm miệng! Hai người các ngươi đứng nhìn học trò ta bị giết! Lát nữa ta sẽ tính sổ với các ngươi sau!" Lữ Thuần Dương quát lớn một tiếng khiến hai nàng tái mét mặt mày, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm Tần Hằng, trầm giọng nói:
"Ngươi có biết truyền thừa sát kiếm này của ta, để tìm được một truyền nhân khó khăn đến thế nào không? Thiên Hợp tư chất dị bẩm, là mầm mống tu luyện tuyệt vời, vậy mà ngươi dám giết nó! Sau khi ta đã cầu xin, ngươi vẫn dám giết nó!! Ngươi đáng chết!!"
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung có thể cảm nhận rõ ràng sát khí mà Lữ Thuần Dương bộc lộ, không hề giữ lại, gần như hóa thành thực thể. Ông ta đây là thực sự đã động sát tâm, muốn giết chết Tần Hằng rồi!!
Phải làm sao đây!!
Bây giờ phải làm sao đây!
Không thể cứ đứng nhìn Tần Hằng chết dưới kiếm của Lữ Thuần Dương như vậy được!
Nhưng chúng ta có thể làm gì chứ??
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung lại một lần nữa nhận ra sự vô lực của bản thân, giống như lúc đối mặt với Trịnh Thiên Hợp trước đó, cũng là bất lực như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Hằng một mình đối mặt.
Quá yếu!
Mình thực sự quá yếu đuối!
Trong thời đại này đã vô lực như vậy, thì trong thời đại linh khí phục hồi sắp tới, e rằng chỉ có thể mặc người xâu xé!!
Tuy nhiên, đó là chuyện của tương lai, cấp bách nhất bây giờ là phải nghĩ ra cách cứu Tần Hằng!!
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung nhìn nhau, đều cố gắng tìm kiếm tia hy vọng trong mắt đối phương, nhưng đón chờ các nàng chỉ là sự tuyệt vọng, căn bản là không có cách nào cả!!
Trừ khi quỳ xuống cầu xin!!
Thay Tần Hằng cầu xin, đồng thời giải thích rõ đầu đuôi sự việc, có lẽ còn một tia hy vọng sống sót!!
Tranh tranh!!
Kiếm khí vô hình phát ra từng tiếng kiếm ngân, quấn quýt quanh thân Lữ Thuần Dương. Nhìn thấy cảnh này, Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung sợ đến mức mặt mày tái nhợt.
Các nàng có thể cảm nhận rõ ràng, trong số vô vàn kiếm khí vô hình kia, ít nhất có hai đạo đang chĩa thẳng vào mình.
Chỉ cần các nàng có động thái lạ.
Dù là nói năng hay hành động, chỉ cần khiến Lữ Thuần Dương không hài lòng, đều có khả năng bị kiếm khí vô hình tấn công. Với thực lực hiện tại của các nàng, dưới kiếm khí của Lữ Thuần Dương, chắc chắn phải chết!!
Thế nhưng, Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung vẫn quyết định phải cầu xin cho Tần Hằng!!
Nếu vì tham sống sợ chết mà bỏ mặc ân nhân cứu mạng, cả đời này các nàng sẽ tự khinh rẻ chính mình!!
"Thuần Dương tiền bối! Xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ!!"
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung kêu lớn, định quỳ xuống trước Lữ Thuần Dương để cầu xin cho Tần Hằng.
Tuy nhiên, ngay khi các nàng sắp quỳ xuống, bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình nâng mình lên, khiến các nàng dù thế nào cũng không quỳ xuống được.
Chuyện gì thế này!?
Hai nàng hoảng hốt trong lòng, nhìn về phía Lữ Thuần Dương.
Chẳng lẽ là Lữ Thuần Dương đã phát hiện ra ý định quỳ xuống cầu xin của chúng ta, nên đã chuẩn bị sẵn, dùng chân khí ngăn cản chúng ta quỳ xuống??
Thế nhưng, sau đó các nàng lại phát hiện tình hình có chút không đúng.
Lữ Thuần Dương rõ ràng đang trợn mắt nhìn Tần Hằng đầy giận dữ, toàn thân kiếm khí sắc lạnh đầy sát cơ, còn luồng sức mạnh nâng hai người các nàng lên lại vô cùng trung chính, bình hòa và dày đặc, ổn định như núi cao, hoàn toàn không cùng loại với sức mạnh của Lữ Thuần Dương.
Chẳng lẽ là... Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung chợt động tâm, nhìn về phía Tần Hằng, quả nhiên thấy hắn đang mỉm cười gật đầu với hai người.
Thực sự là hắn!!
Tại sao?
"Đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn tâm trí để ý đến hai con nhóc này ư!!" Lữ Thuần Dương nhìn Tần Hằng, nói: "Bần đạo khuyên ngươi đừng vùng vẫy vô ích, ngươi tuyệt đối không phải là đối thủ của ta!"
"Vậy sao?" Tần Hằng cười lạnh một tiếng, nói: "Vốn dĩ ta cứ tưởng tổ chức Thần Thoại là thế lực kinh thiên động địa thế nào, không ngờ ngay cả ta mà cũng không biết, đây gọi là tổ chức gì chứ?"
"Hoang đường! Ngươi là cái thá gì! Tổ chức Thần Thoại của ta là hạng..." Lữ Thuần Dương vốn đang định chế nhạo Tần Hằng, nhưng nói được một nửa, bỗng nhớ ra một tài liệu mình từng xem qua cách đây không lâu.
Cùng với mô tả trong tài liệu đó, và một tấm ảnh chụp có phần hơi mờ, thế là giọng nói của ông ta đột ngột dừng lại, đôi mắt trợn ngược, nhìn Tần Hằng đầy khó tin.
Con ngươi gần như muốn rơi ra ngoài.
Biểu cảm của cả người ông ta vô cùng đặc sắc, cứ như thể nhìn thấy quỷ, thậm chí thân thể còn hơi run rẩy, dường như là chấn kinh, cũng dường như là sợ hãi.
Lục Kiêm Gia và Khúc Linh Lung không khỏi thắc mắc, vị sát tinh tiền bối Lữ Thuần Dương này bị làm sao vậy, sao bỗng nhiên lại đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích?
Tuy nhiên, hai nàng không ngờ tới.
Tiếp theo!
Một màn khiến cả hai càng thêm chấn kinh đã xảy ra!!