Đỗ Bình Thư tới rồi!!
Đích hệ của Đỗ gia!!
Đỗ Bình Thư!
Đây chính là nhân vật đích hệ của một trong bốn đại gia tộc Thiên Hải đấy!!
Tuyệt đối có thể coi là một trong những nhân vật đứng ở tầng lớp cao nhất tại thành phố Thiên Hải, là anh rể của Hà Vĩ, chắc chắn là sẽ bênh vực Hà Vĩ rồi!!
Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng đều hoảng loạn.
Sắc mặt các cô vô cùng lo lắng nhìn Tần Hằng, dù cho có là người thừa kế của Đại Tần Tập Đoàn, ở một nơi bị bốn đại gia tộc thống trị như Thiên Hải này, e rằng cũng chẳng so được với Đỗ gia đâu.
Phải làm sao đây?
Bây giờ phải làm sao đây?
Cả hai đều không ngờ tới, hy vọng vừa mới nhen nhóm lại nhanh chóng bị dập tắt như vậy!
Anh rể của Hà Vĩ là Đỗ Bình Thư, thực sự đã tới rồi!!
Nghe giọng điệu kia.
Rõ ràng là đang chứa đầy lửa giận!!
Quản lý cửa hàng và cô nhân viên quầy thu ngân cũng đều hoảng hồn, biểu cảm sợ hãi.
Họ đều là người Thiên Hải, hiểu rõ Đỗ gia là sự tồn tại như thế nào hơn cả Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng. Nếu đắc tội với Đỗ gia ở Thiên Hải, thì chắc chắn là tiêu đời rồi, trừ khi rời khỏi thành phố này, nếu không tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp gì!
Xong rồi!
Thực sự xong rồi!!
Nếu Đỗ Bình Thư không tới thì có lẽ còn có đường xoay chuyển, giờ Đỗ Bình Thư đích thân tới đây rồi, phải làm sao đây!!
Biểu cảm trong mắt hai người đều lộ rõ sự tuyệt vọng.
Bộp!
Văn Đô và Phương Toàn thì sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, quỳ trước mặt Hà Vĩ, run rẩy bần bật, cúi gầm mặt xuống.
"Hà tổng! Xin lỗi! Xin lỗi ngài! Chúng tôi không cùng hội cùng thuyền với tên Tần Hằng này! Chúng tôi không có quan hệ gì với hắn cả! Cầu xin ngài! Cầu xin ngài nói giúp với anh rể ngài một tiếng!!"
"Đúng đúng đúng! Chuyện vừa rồi đều là một mình Tần Hằng làm cả! Không liên quan gì đến chúng tôi, cầu xin ngài tha cho chúng tôi đi! Chúng tôi không quen biết Tần Hằng!! Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng cứ tặng hết cho ngài, ngài muốn chơi thế nào cũng được ạ!"
Cả hai người họ đều hiểu rõ Đỗ gia ở Thiên Hải, hiểu rõ đích hệ của Đỗ gia có ý nghĩa thế nào!
Người bình thường mà đắc tội với Đỗ gia ở Thiên Hải!
Thậm chí có khi còn khó mà sống sót rời khỏi Thiên Hải!!
Sau khi nghe tin Đỗ Bình Thư đã tới, hai người này đã sợ đến mất mật, tinh thần gần như sụp đổ.
Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng thì nhìn Văn Đô và Phương Toàn với vẻ không thể tin nổi, các cô không ngờ hai người này lại hèn hạ cầu xin như vậy!!
"Ha ha ha!! Cút! Cút ngay!!" Hà Vĩ mỗi người tặng một cái tát, đánh Văn Đô và Phương Toàn ngã lăn xuống đất, gào lên: "Các người đều phải tiêu đời! Anh rể ta tới rồi! Dù là Tần Hằng, hay là các người đều phải chết! Ha ha ha!!"
"Điên rồi! Mày đúng là điên rồi!!" Phùng Phi chỉ vào Hà Vĩ, gầm lên: "Mày căn bản không biết Tần thiếu là người như thế nào, Đỗ gia trước mặt cậu ấy căn bản chẳng là cái thá gì cả!"
"Mẹ kiếp, mày nói nhảm cái gì đấy!!" Hà Vĩ gào thét: "Ở Thiên Hải, bốn đại gia tộc chính là trời! Đỗ gia chính là một trong bốn bầu trời đó!! Anh rể! Anh rể! Anh nói xem có phải không! Anh rể, tên Tần Hằng này vừa nãy nhục mạ Đỗ gia chúng ta, còn đánh gãy hai chân của em, anh phải làm chủ cho em!!"
Lúc này, Đỗ Bình Thư đã đi vào phòng bao.
Nhìn rõ tình hình trước mắt.
Tất nhiên, cũng nhìn thấy ánh mắt nửa cười nửa không của Tần Hằng, nhất thời sợ đến mức hai chân bủn rủn.
Bộp một tiếng!
Đỗ Bình Thư quỳ thẳng xuống trước mặt Tần Hằng, dập đầu liên hồi mấy cái, quỳ bên chân Tần Hằng, áp sát đầu xuống đất, vô cùng hèn mọn.
"Tần thiếu! Xin lỗi! Là tôi tới muộn! Để thứ chết tiệt này mạo phạm ngài! Tôi nhất định sẽ trừng trị nó thật thích đáng!!"
Tĩnh lặng!
Tĩnh lặng đến mức không gì sánh nổi!!
Hà Vĩ chết lặng tại chỗ, khó tin nhìn Đỗ Bình Thư, sợ hãi tột độ, gào lên: "Anh rể! Anh rể! Anh đang làm gì vậy? Sao, sao anh lại quỳ xuống trước mặt thằng nhãi này!?"
Hành động của Đỗ Bình Thư, Hà Vĩ hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Anh là đích hệ của Đỗ gia đấy!!
Là một trong những người có quyền thế nhất Thiên Hải, sao có thể quỳ xuống trước mặt người khác!?
Hơn nữa vừa gặp mặt đã quỳ xuống!!
Đây là đang làm cái gì vậy!?
Dù cho Tần Hằng là người thừa kế của Đại Tần Tập Đoàn, tương lai có thể sở hữu tài sản vạn tỷ!
Cũng không đến mức như thế này chứ!
Đại Tần Tập Đoàn có mạnh đến đâu thì cốt lõi vẫn ở Kinh Thành, đây là Thiên Hải, Đỗ gia là một trong bốn đại gia tộc của Thiên Hải, quyền thế ngút trời!!
Đỗ Bình Thư là đích hệ của Đỗ gia!
Nếu có chút kiêng dè Tần Hằng thì cũng là chuyện bình thường, nhưng vừa gặp đã quỳ xuống dập đầu thì quả thực không thể tin nổi!!
Hà Vĩ hoàn toàn không hiểu nổi.
Tại sao Đỗ Bình Thư lại như vậy, lại sợ Tần Hằng đến thế!?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ bị nắm thóp được điều gì rồi?
"Tần thiếu, cho tôi chút thời gian, tôi đi thu dọn tên khốn kiếp này!!" Đỗ Bình Thư quỳ trên mặt đất nói với Tần Hằng, rồi đứng dậy nhìn Hà Vĩ: "Mày căn bản không biết Tần thiếu có thân phận như thế nào đâu!!"
Rắc!!
Đỗ Bình Thư thế mà lại giẫm một cước lên chân Hà Vĩ, dùng lực rất mạnh, khiến cái chân vốn đã bị Tần Hằng đá gãy của Hà Vĩ lại một lần nữa biến dạng.
"Á á á!" Hà Vĩ phát ra tiếng kêu thảm thiết vô cùng, cả người run rẩy, đôi mắt tràn đầy tơ máu, trừng mắt nhìn Đỗ Bình Thư: "Anh rể anh độc ác lắm! Anh thật độc ác! Tôi sẽ nói với chị tôi! Anh cứ chờ đấy!!"
Chát!
Đỗ Bình Thư tát một cái lên mặt Hà Vĩ, đánh hắn ngã lăn xuống đất, gầm lên: "Mày đang tìm cái chết đấy à! Mày muốn kéo Đỗ gia vào chỗ vạn kiếp bất phục hả! Câm miệng cho tao!!"
Lúc này Đỗ Bình Thư đã giận đến cực điểm, hận không thể đánh chết Hà Vĩ ngay tại chỗ!!
Tần Hằng là ai!
Đây chính là người thực sự nắm quyền của bốn đại gia tộc Thiên Hải!!
Là cường giả võ đạo trong truyền thuyết!!
Là cường giả khủng khiếp từng tát chết Hồng Thiên Thư, dùng một tay đập chết Tiên thiên Đại tông sư của Nhật Bản đấy!!
Hà Vĩ chắc chắn là não có vấn đề rồi mới tới trêu chọc cậu ta!!
"Anh rể, anh! Anh!!" Hà Vĩ còn muốn nói gì đó, nhưng Đỗ Bình Thư trực tiếp tung một cước đá vào mặt hắn, đá cho hắn ngất lịm, nằm liệt trên mặt đất.
"Tần thiếu!" Đỗ Bình Thư lại quỳ xuống trước mặt Tần Hằng, định nói gì đó thì bị Tần Hằng giơ tay ngắt lời.
"Không cần nói nữa, đưa nó đi đi, từ nay về sau, ta không muốn nhìn thấy nó ở Thiên Hải nữa." Tần Hằng thản nhiên nói, lười nói nhảm với Đỗ Bình Thư.
"Vâng vâng vâng!! Tần thiếu, tôi đảm bảo! Nhất định không để ngài nhìn thấy nó ở Thiên Hải nữa!!" Đỗ Bình Thư gật đầu lia lịa như con lật đật, đứng dậy, một tay túm lấy Hà Vĩ vác lên vai, vội vàng rời khỏi nơi này.
"Tần thiếu, chúng tôi..." Phùng Phi cũng quỳ trên mặt đất, thì thầm nhỏ nhẹ, vô cùng lo lắng nhìn Tần Hằng, ba người phía sau hắn cũng im bặt, không dám thở mạnh một tiếng.
"Cút!" Tần Hằng phất tay, như đang đuổi ruồi, bảo họ rời đi.
"Vâng vâng vâng! Chúng tôi cút ngay! Cút ngay đây!!" Phùng Phi và những người khác vội vàng gật đầu, sau đó thế mà lại thực sự nằm lăn trên mặt đất, lăn từ trong phòng bao ra ngoài, lăn đến tận cửa tiệm Hồng Bản Đình mới đứng dậy, hoảng loạn bỏ chạy.
Trong phòng bao, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Thế nhưng, tâm trạng của những người còn lại thì không thể bình lặng được, nhìn Tần Hằng với vẻ mặt thản nhiên, trong lòng mọi người dấy lên những đợt sóng cuộn trào.
Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng đều không thể giấu nổi sự ngưỡng mộ và sùng bái trong lòng!
Quản lý cửa hàng và cô nhân viên quầy thu ngân cũng có biểu cảm tương tự, ánh mắt nhìn Tần Hằng chứa đựng rất nhiều cảm xúc.
Phụ nữ sùng bái đàn ông mạnh mẽ.
Đây là lẽ thường tình.
Huống hồ Tần Hằng vừa thực hiện một màn anh hùng cứu mỹ nhân hoàn hảo!
Giúp Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng thoát nạn.
Còn về phần Văn Đô và Phương Toàn.
Bây giờ thì đang vô cùng lúng túng quỳ trên mặt đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Vừa nãy họ còn quỳ trước mặt Hà Vĩ để cầu xin, còn hoàn toàn phủi sạch quan hệ với Tần Hằng, thậm chí còn nói muốn tặng Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng cho Hà Vĩ.
Tần Hằng lạnh lùng nhìn Văn Đô và Phương Toàn, không định tha cho hai kẻ này, hành vi của chúng quá hèn hạ, cầu xin tha mạng cũng chẳng tính là gì, nhưng chúng lại dám nói muốn tặng Ngô Vũ Tình và Hạ Sảng cho Hà Vĩ!
Điều này quá đáng lắm rồi!!
Đàn ông con trai, không có dũng khí thì thôi, lại còn muốn dùng hai cô gái làm bia đỡ đạn, quả thực hèn hạ đến cực điểm!!
"Hai người các ngươi, nên làm thế nào, đã nghĩ kỹ chưa?" Tần Hằng thản nhiên lên tiếng: "Con người luôn phải trả giá cho những việc mình đã làm, những lời mình đã nói!"
"Tần Hằng, ngươi đừng có quá đáng!"
Ngay lúc này, Văn Đô bỗng ngẩng đầu lên.
Sau đó, hắn như biến thành một người khác, trực tiếp đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm Tần Hằng, trong mắt thế mà lại lóe lên ánh sáng như tinh tú, trầm giọng nói:
"Ta không sợ ngươi! Thậm chí, còn muốn... giết ngươi! Tần Huyền Thiên!!"