Tựa như ánh sáng rạng đông xé toạc màn đêm u tối!
Nhát đao này của Cung Bản Tông Hữu rót vào toàn bộ kình lực cùng Tiên thiên chân khí, xé rách không khí, trảm diệt hư không, uy năng vô song chém ra đao khí dài hơn năm trăm mét!
Giữa những luồng đao quang bay múa, dường như có từng đạo lôi quang chớp nháy, từng đợt tiếng rít gào vang vọng hư không, giống như tiếng hàng ngàn con chim cùng hót, dường như trong khoảnh khắc này, cả vùng trời đất chỉ còn lại ánh đao sáng ngời chói mắt kia!
Xoẹt!
Sức mạnh càn quét vạn vật, tựa như hủy thiên diệt địa, chém đứt mọi thứ trong phạm vi năm trăm mét. Thậm chí mặt đất cũng như bị hàng trăm chiếc xe ủi đất cày xới, đất đá lật tung, trở nên tan hoang, bừa bãi!
Những võ giả vốn đang vây xem ở tửu lâu đằng xa kinh hoàng chạy trốn. Cả tòa tửu lâu trước đao khí của Cung Bản Tông Hữu chẳng khác nào làm bằng giấy, bị lật nhào phá hủy trong chớp mắt, mặt đất cũng bị chấn vỡ. Sức mạnh kinh hoàng tràn ngập hư không khiến hơn một trăm võ giả kẻ chết người bị thương!
Chỉ trong giây lát, hơn một trăm võ giả ban đầu chỉ còn lại chưa đầy hai mươi người!
Những võ giả dưới cấp Bán bộ Tông sư đều bị đao khí nghiền nát thành bùn thịt!
Nếu không phải nơi này cách chỗ Cung Bản Tông Hữu và Tần Hằng giao chiến không quá gần, những Bán bộ Tông sư và vài vị Tông sư phản ứng kịp thời, thì giờ đây họ cũng đã trở thành vong hồn dưới đao rồi!
"Đao khí thật đáng sợ! Tiên thiên Đại Tông sư thật đáng sợ! Quá kinh khủng! Nhân vật như vậy, dù có trọng thương sắp chết, chúng ta thật sự dám xông lên sao?"
"Tần Huyền Thiên rốt cuộc là quái thai gì? Mới mười tám tuổi đã có thể đánh ngang tay với Tiên thiên Đại Tông sư đáng sợ như vậy, lai lịch của hắn rốt cuộc là gì!?"
"Mặc kệ hắn lai lịch thế nào, giờ hắn chết chắc rồi. Thanh đao trong tay Cung Bản Tông Hữu nghe nói là danh đao "Thiên Điểu" của Nhật Bản, còn gọi là "Lôi Thiết", là đao của Lôi Thần, không gì không phá được!"
Không một ai tin rằng Tần Hằng còn có thể sống sót!
Đao khí dài năm trăm mét, danh đao Lôi Thiết của Nhật Bản, đòn toàn lực của Tiên thiên Đại Tông sư, tất cả những thứ này kết hợp lại, ngay cả xe tăng hạng nặng cũng bị cắt đôi dễ dàng!
Huống chi là một Tần Hằng với thân xác phàm trần?
"Chết đi!" Cung Bản Tông Hữu gầm lên, hung quang trong mắt gần như ngưng tụ thành thực chất, cười ha hả nói: "Hãy gào thét dưới sức mạnh của Lôi Thần đi, run rẩy đi, rồi sau đó, đi chết đi! Ta sẽ dùng máu của ngươi để nuôi dưỡng danh đao trong tay ta! Chết đi!"
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang vọng mười phương, chấn động trời đất. Danh đao Lôi Thiết đã chém trúng mục tiêu!
Tô Bắc Hà, Tô Minh Lễ, Tô Y Y cùng đám người Tô thị võ quán không kìm được mà nhắm mắt lại, dường như không đành lòng nhìn cảnh đầu Tần Hằng bị chém bay.
"Xong rồi, hoàn toàn xong rồi..."
"Tại sao! Tại sao lão Oa nô này lại mạnh đến thế!?"
"Xin lỗi, xin lỗi Tần Tông sư, đều là lỗi của con, con sẽ trở nên mạnh mẽ hơn để báo thù cho người!"
Ba người gào thét trong lòng.
Thế nhưng.
Tiếp đó, không hề nghe thấy tiếng cười cuồng vọng của Cung Bản Tông Hữu, xung quanh dường như đột ngột yên tĩnh lại, không khí trở nên ngưng trệ, thậm chí ngay cả cơn bão kình lực và đao khí kinh hoàng đang càn quét trong hư không cũng biến mất!
Tĩnh lặng vô cùng!
Một mảnh tử tịch!
Chuyện gì thế này?
Đám người Tô thị võ quán không nhịn được mở mắt ra nhìn.
Sau đó, họ sững sờ tại chỗ, chết lặng, chỉ cảm thấy một luồng cảm giác run rẩy lan từ xương sống lên đến đỉnh đầu, toàn thân run bần bật, nhìn về phía Tần Hằng với vẻ mặt không thể tin nổi!
Tần Hằng vẫn bình an vô sự!
Đầu hắn không hề bị Cung Bản Tông Hữu dùng danh đao Lôi Thiết chém đứt!
Lúc này hắn vẫn đứng vững vàng, một tay nâng chiếc xe tải lớn nặng hơn ba mươi tấn, tay kia thì ấn trên đỉnh đầu Cung Bản Tông Hữu, ghim chặt đối phương khiến hắn không thể tiến thêm một bước!
Thế nhưng, thanh đao Lôi Thiết kia đã chém đến trước mặt hắn, nhưng lại không chém vào cổ hắn.
Mà là! Bị Tần Hằng cắn chặt lấy!
"Ngươi là thứ quái gì vậy!?" Cung Bản Tông Hữu mặt cắt không còn giọt máu, kinh hãi tột độ. Ông ta sống hơn một trăm năm, chưa từng thấy nhân vật nào đáng sợ đến thế!
Vậy mà có thể dùng răng cắn lấy đao của Tiên thiên Đại Tông sư chém ra toàn lực!
Sao có thể như vậy!!
Ông ta không thể tin nổi, nhưng sự thật đang bày ra trước mắt!
Hàm răng trắng muốt của Tần Hằng cắn chặt lấy lưỡi đao, mặc cho Cung Bản Tông Hữu dùng sức thế nào cũng không thể rút thanh Lôi Thiết ra được!
Hơn hai mươi võ giả đằng xa cũng ngây như phỗng, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.
"Mẹ kiếp! Quái vật! Quái vật!! Tần Huyền Thiên này rốt cuộc là quái vật gì, đối mặt với đòn tấn công kinh khủng như vậy mà hắn lại đón đỡ dễ dàng đến thế, sao có thể!?"
"Không thể tin được! Quá khó tin!! Tần Huyền Thiên lại dùng răng cắn lấy danh đao Lôi Thiết, đây chính là thanh đao Lôi Thần nổi tiếng trong lịch sử Nhật Bản đấy!"
Tiếng than thở không dứt, thực lực của Tần Hằng đã hoàn toàn vượt xa phạm vi tưởng tượng của họ!
Nhưng không ai ngờ tới, màn kinh hoàng chấn động hơn lại xảy ra ngay sau đó.
Chỉ thấy Tần Hằng chợt nhếch miệng cười, hàm răng nghiến lại!
Cộp!
Thân đao lập tức đứt lìa, vỡ vụn thành từng mảnh rơi xuống đất. Danh đao truyền thế hàng trăm năm của Nhật Bản cứ thế bị Tần Hằng cắn đứt!
Cung Bản Tông Hữu sững sờ tại chỗ, vị Tiên thiên Đại Tông sư này hoài nghi mình đang bị ảo giác!
Sao có thể thế được!!
Đây là danh đao Lôi Thiết đấy!
Ngay cả khi đối mặt với va chạm nặng hàng trăm tấn cũng không thể vỡ vụn, thế mà lại bị người ta cắn nát!
Người của Tô thị võ quán cùng đám võ giả xem chiến cũng đều chết lặng, há hốc mồm!
Quá điên rồ!
Cộp! Cộp!
Đột nhiên, trong miệng Tần Hằng truyền ra tiếng nhai, hắn thực sự đã nhai nát mấy mảnh thân đao còn sót lại trong miệng!
"Đao rác rưởi gì thế này, đúng là phế đồng nát sắt!" Tần Hằng cười lạnh một tiếng, phun phì một cái, nhổ vụn kim loại trong miệng vào mặt Cung Bản Tông Hữu, thản nhiên nói: "Ta từng ăn Tiên khí, cũng từng ăn Thần binh, thanh đao rách của ngươi đúng là sỉ nhục hàm răng của ta!"
Đối với cường giả như Tần Hằng, Tiên khí Thần binh có linh khí thực chất cũng giống như bánh quy ăn vặt, giòn tan ngon miệng, kiếp trước hắn đã ăn không ít.
"Á á á!" Cung Bản Tông Hữu thét lên thảm thiết. Đầu ông ta bị Tần Hằng ấn chặt không thể né tránh, những mảnh vụn kim loại đó lập tức xuyên thủng mặt ông ta, bắn thành cái sàng, chi chít lỗ thủng!
"Thật là ồn ào!" Tần Hằng đã mất kiên nhẫn, bàn tay bóp lấy đầu Cung Bản Tông Hữu, nói: "Cứ tưởng Tiên thiên Đại Tông sư như ngươi có thể cho ta chút bất ngờ, dù sao cũng tương đương với sức mạnh Luyện Khí tầng tám, tiếc là vẫn nhàm chán! Thứ rác rưởi như kiến hôi, ngươi có thể chết rồi!"
"Ngươi muốn giết ta!? Không! Ngươi không thể giết ta!" Cung Bản Tông Hữu giờ đã hoảng sợ, ông ta nhận ra thực lực của Tần Hằng cao không giới hạn, mình tuyệt đối không phải đối thủ, liền gào lên: "Nếu ngươi giết ta, sư phụ ta! Cường giả Tiên thiên đỉnh phong gần như đạt tới Thánh đạo! Chủ nhân của Cúc Nhất Văn Tự Tắc Tông, Xung Điền Tổng Tư! Tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"
Bùm!
Tần Hằng chẳng buồn để ý, trực tiếp bóp nát đầu Cung Bản Tông Hữu, trầm giọng nói: "Không cần ông ta đến, qua một thời gian nữa ta sẽ đích thân tới Nhật Bản, tự tay giết cho cái quốc gia chó má của các ngươi phải phục thì thôi!"