"Cái gì, Tần Huyền Thiên!?"
Hòa thượng Huyền Chính nghe vậy thì ngẩn người, ngay sau đó liền cảm thấy một luồng kình phong ập tới, trong nháy mắt tựa như bầu trời sụp đổ đè xuống!
Sức mạnh khủng khiếp vô song ầm ầm giáng xuống, trong lòng gã kinh hãi tột độ, linh cảm nguy hiểm mãnh liệt chưa từng có!
Nguy hiểm!
Cực kỳ nguy hiểm!
Nếu bị chưởng này đánh trúng, không chết cũng phải trọng thương!!
"Không! Ta không thể chết ở đây, ta còn phải bước vào Tiên Thiên, đi trên con đường trường sinh!!" Huyền Chính gầm lên một tiếng, giơ tay chộp tới, vậy mà lại túm lấy hai tên đệ tử bên cạnh, ném về phía Tần Hằng!
"Á! Sư phụ! Sư phụ người đang làm gì vậy!?"
"Không không! Đừng mà! Sư phụ!!"
Hai tên đệ tử của Huyền Chính lúc này cũng đã biết người ra tay trước mặt chính là Tần Huyền Thiên, kẻ mạnh khủng bố có thể đánh chết Tông sư đỉnh phong bằng một chưởng!!
Uy lực của chưởng này hiện tại còn mang theo khí thế khiến đất trời đảo lộn, càn khôn xoay chuyển.
Không cần nghĩ cũng biết!
Cái chút ám kình nhỏ nhoi của mình, nếu bị đánh trúng thì chắc chắn phải chết!!
Thế nhưng, bọn họ đã bị Huyền Chính túm lấy!
Trốn không thoát!
Căn bản không thể nhúc nhích!
Chỉ có thể chờ chết!
Ầm!
Chưởng này của Tần Hằng vỗ xuống, giống như có một quả bom nổ tung trong lòng bàn tay hắn, theo một tiếng nổ lớn, luồng khí lãng như cuồng phong tán ra tại chỗ, quét sạch toàn bộ đại sảnh nhà họ Nhiếp!
Người xung quanh ngã nghiêng ngã ngửa, tất cả đều mềm nhũn trên mặt đất, vô số bàn ghế và vật dụng trang trí cũng đổ rạp xuống, hỗn độn vô cùng.
Tất cả mọi người có mặt tại đó đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi tột độ, khó tin nhìn Tần Hằng, chính xác mà nói là nhìn hai tên hòa thượng bị chưởng này của Tần Hằng đánh trúng!
Sương máu!!
Hai tên hòa thượng này bây giờ đã không còn hình người, thậm chí đã không còn hình thể!
Trong khoảnh khắc bị chưởng đó của Tần Hằng đánh trúng!
Sức mạnh khủng khiếp tột cùng đã khiến cơ thể bọn chúng nổ tung hoàn toàn, gân cốt thịt xương đều hóa thành bột mịn, nhục thân trực tiếp nổ thành sương máu, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa ra, tràn ngập khắp đại sảnh.
"Trời đất ơi! Đây là sức mạnh gì vậy, quá kinh khủng!"
"Không thể tin nổi! Cho dù có xe lửa đâm tới cũng không khoa trương đến mức này chứ!"
Đám đông kêu lên không dứt, mặt mũi đầy vẻ không thể tin được!
Một chưởng đánh người thành sương máu, sự chấn động thị giác như vậy thật sự quá đáng sợ, thậm chí có người bị dọa cho ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Tần Huyền Thiên! Tần Huyền Thiên từng một chưởng đánh chết Hồng Thiên Thư!!" Nhiếp Lộ Bình run rẩy, đôi chân mềm nhũn nhìn Tần Hằng, trong lòng đầy sợ hãi, gần như muốn quỵ xuống đất, kinh hoàng nói: "Vậy mà là Tần Huyền Thiên!! Xong rồi, nhà họ Nhiếp xong rồi!!"
Dù sao nhà họ Nhiếp cũng là đại tộc đứng đầu Xuyên Thục, cho dù đám hậu bối trong nhà không biết Tần Huyền Thiên là ai, nhưng Nhiếp Lộ Bình với tư cách là gia chủ thì chắc chắn phải rõ.
Trận chiến chấn thế trên sông Hoàng Phố kia, Tần Huyền Thiên uy chấn thiên hạ, thậm chí khiến võ giả hải ngoại cũng phải khiếp sợ!
Kẻ mạnh tuyệt thế đấy!!
Tiên Thiên Đại Tông sư không xuất hiện, thì không ai là đối thủ của hắn!
Nhân vật lớn như vậy lại đến Xuyên Thục, còn đến nhà họ Nhiếp, quan trọng nhất là, vừa nãy mình còn vô lễ với hắn như vậy, căn bản không hề tỏ ra chút tôn trọng nào!!
Xong rồi!
Thật sự xong đời rồi!!
Sắc mặt Nhiếp Lộ Bình trắng bệch như tờ giấy, tuyệt vọng hoàn toàn!
Ngoài ra, còn rất nhiều người dồn ánh mắt vào Huyền Chính, không ai ngờ tới vị đại đức cao tăng trong truyền thuyết, Tông sư võ đạo của chùa Kim Phật này, lại đi bắt đệ tử của mình làm lá chắn thịt!!
Để đệ tử bị đánh thành sương máu, đổi lấy mạng sống cho mình!!
Huyền Chính cũng biết, sau cú đỡ vừa rồi, tuy mình có thể tạm thời sống sót, nhưng danh tiếng cả đời này xem như đã hoàn toàn bại hoại, lửa giận trong lòng bùng lên ngùn ngụt!
Ầm ầm!
Huyền Chính giậm chân xuống sàn, khiến mặt đất lập tức lõm xuống, toàn thân gã tỏa ra kim quang nhàn nhạt, tựa như một vị Kim Phật đứng tại nơi đây.
"Thằng nhãi! Ngươi đây là tự tìm cái chết! Dám đánh lén ta! Chết đi!!"
Gã gầm lên, Kim Cang Phật Thể thần công được thúc đẩy đến cực hạn, kình lực trong cơ thể bộc phát, giống như có từng đạo cương phong vô hình hình thành quanh thân gã, xé rách không khí, không gì không phá nổi!!
Trong mắt Huyền Chính, sở dĩ vừa nãy Tần Hằng có thể mang đến cho gã áp lực lớn như vậy, đều là do Tần Hằng đánh lén mà thôi!
Bản thân là Tông sư của tông môn ẩn thế chùa Kim Phật, tuyệt đối không thể yếu hơn một Tông sư thế tục, cho dù đây là Tần Huyền Thiên, dưới uy năng của Kim Cang Phật Thể thần công, cũng phải bị đánh chết!!
Kim Cang Phật Thể, cứng rắn không gì phá nổi, sức mạnh vô cùng vô tận, cho dù là đạn súng bắn tỉa bắn vào người gã, cũng chỉ có thể tóe ra tia lửa, nguyên mẫu của Kim Chung Tráo trong phim ảnh chính là loại thần công này!
Vì vậy, Huyền Chính có sự tự tin tuyệt đối!
Đánh chết Tần Hằng!!
"Chết chết chết!! Con kiến thế tục, rác rưởi thế tục! Mà cũng dám nói giết ta! Xem ta đánh chết ngươi thế nào! Trả thù cho hai đệ tử của ta!!"
Huyền Chính trợn mắt, toàn lực bộc phát, lao về phía Tần Hằng.
"Ồn ào."
Tần Hằng cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Ta khuyên ngươi bây giờ tự sát đi, nếu không lát nữa ngươi sẽ hối hận đấy."
"Ha ha ha! Tần Huyền Thiên, tên thiếu niên Tông sư nhà ngươi, chỉ biết dùng cái miệng thôi sao? Thật giống như đàn bà vậy, buồn cười chết ta rồi!!" Huyền Chính cười lạnh, ánh mắt càng thêm băng giá.
Sức mạnh toàn thân ngưng luyện cao độ, tất cả hội tụ vào nắm đấm, đánh thẳng vào đầu Tần Hằng!
Bộp!
Chỉ nghe một tiếng "bộp" trầm đục, cú đấm này đánh vào đầu Tần Hằng!
Trúng rồi!
Vậy mà thật sự trúng rồi sao!?
Thần sắc Huyền Chính đại hỉ, gần như muốn cười điên cuồng, gã cảm thấy mình như đã nhìn thấy cảnh đầu Tần Hằng bị đánh nổ tung.
Thiếu niên Tông sư, Hóa Cảnh mười tám tuổi cái gì chứ!
Con kiến thế tục thì vẫn là con kiến, trước mặt Tông sư tu luyện thần công võ đạo như ta, chỉ là rác rưởi!!
Người xung quanh cũng đều trợn tròn mắt.
Ánh mắt chăm chú nhìn Tần Hằng.
Nhiếp Hiểu Thiến nhìn đến mức tim thắt lại, thậm chí nhắm mắt không dám nhìn.
Sợ rằng sẽ thấy đầu Tần Hằng bị đánh nổ tung…
Thế nhưng, sau đó lại là một khoảng lặng, không ai nói gì, cũng không ai kêu lên.
Cả đại sảnh dường như im bặt trong chớp mắt.
"Ngươi! Ngươi sao, sao có thể!?" Huyền Chính run rẩy kêu lên, nhìn Tần Hằng đầy kinh ngạc, khó tin nói: "Ngươi vậy mà không sao, đây chính là đòn toàn lực của ta đấy!!
Cho dù là khối sắt dày 20 cm cũng sẽ bị đánh bẹp! Ngươi, cái đầu của ngươi làm bằng gì vậy??"
Tần Hằng bị đấm trúng, ngay cả động cũng không động, biểu cảm cũng không có gì thay đổi, như thể hoàn toàn không có cảm giác gì.
"Ta đã nói rồi, lựa chọn tốt nhất của ngươi là tự sát!" Tần Hằng nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó chậm rãi vỗ ra một chưởng, kình lực ngưng tụ, không hề có chút thanh thế nào, nhẹ bẫng rơi trên ngực Huyền Chính.
Ầm!
Sức mạnh mấy vạn cân đều ngưng tụ trong lòng bàn tay, xuyên qua ngực Huyền Chính xông thẳng vào cơ thể gã, tựa như chẻ tre, trong nháy mắt nghiền nát ngũ tạng lục phủ cùng toàn bộ gân cốt của gã!
"Á!!" Huyền Chính kêu thảm, cả người vang lên tiếng lách cách liên hồi, toàn thân tuôn ra máu tươi, vô số mảnh xương vụn xuyên qua da thịt gã bắn tung tóe ra ngoài!
Sau đó liền mềm nhũn ngã xuống đất!
"Á á á!!" Huyền Chính gào thét khản cả giọng, đau đớn tột cùng.
Bây giờ gã cơ bản chỉ là một đống thịt nát, ngay cả cử động cũng không làm nổi, chỉ có thể nằm trên đất, không ngừng chảy máu, không ngừng kêu thảm!!
Người xung quanh đều sững sờ.
Vô cùng chấn động nhìn Tần Hằng, mặt mũi đầy vẻ khó tin!
Sao có thể!
Sao chuyện này có thể xảy ra được!?
Đại sư Huyền Chính của chùa Kim Phật, vậy mà bị một chưởng nhẹ bẫng như vậy đánh thành bộ dạng này!
Đây là Tông sư võ đạo đấy!
Tần Huyền Thiên!
Đây chính là Tần Huyền Thiên sao?
Vị thiếu niên Tông sư từng một chưởng đánh chết Thần Long Nam Dương Hồng Thiên Thư!
Lại có thực lực như thế này!
Thật sự khủng khiếp đến vậy sao!
Tần Hằng lờ đi ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi đến bên cạnh Huyền Chính đang kêu thảm, thản nhiên nói: "Đám kiến cỏ các ngươi, nhiều lần phạm ta, được đằng chân lân đằng đầu, quả thực là tự chuốc lấy diệt vong."
"Kẻ tự chuốc lấy diệt vong là ngươi mới đúng!!"
Huyền Chính trợn trừng mắt, đôi mắt đỏ ngầu, cười lớn: "Ha ha ha! Ngươi đừng tưởng giết được ta là có thể đánh bại chùa Kim Phật! Chùa ta có truyền thừa ngàn năm, nội tình thâm hậu, xa vượt xa tưởng tượng của ngươi! Ngươi mới là kẻ tự tìm đường chết! Phỉ!"
Gã nhổ một ngụm máu xuống đất, cười lạnh nhìn Tần Hằng, nói: "Có gan thì cứ giữ ta lại, để ta nhìn xem ngươi chết như thế nào!! Ha ha ha!!"