Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7489 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 187..

❊ ❊ ❊

Thương tiến tửu, Chương 187: Gần sát

Cáp Sâm thở hồng hộc, hai má bị băng tuyết trên đất cắt xát đau đớn, sau gáy đỏ đậm vì gồng sức. Tiếng gió sau lưng Tiêu Trì Dã càng cuồng, hắn bị chuỳ sắt bất ngờ xuất hiện vung cho ngã. Cáp Sâm thừa dịp bò dậy ngay lập tức, nhổ băng tuyết trong miệng ra.

Lần này xem như bọ cạp tổn thất nặng nề, mười mấy tên còn lại gặp phải Tiêu Trì Dã, giờ đây chỉ còn mấy tên sống sót. Bọ cạp tuần đêm ở phía xa thổi tiếng báo hiệu, Cáp Sâm lùi lại, từ trong gió biết bầy sói đang chạy về hướng này.

Cáp Sâm xoay người lên ngựa, nhưng hắn không cam lòng. Tay hắn đặt lên chuôi loan đao, song chẳng kịp chờ hắn làm cái gì, Hải Đông Thanh trên không trung đã đáp xuống đây, tiếng rít vang bên tai hắn, tiếp theo một mũi tên dài xuyên tung gió tuyết, trong đêm đen kịt xông thẳng tới đầu hắn.

Tiêu Trì Dã chống đất, phần lưng đã ướt sũng, mà hắn chẳng nhận rõ được là máu hay mồ hôi. Trên ngón tay hắn dính sền sệt, vốc lấy một nắm tuyết nhét vào trong miệng, nuốt dòng máu giữa kẽ răng, bò dậy lao về phía Cáp Sâm.

Cáp Sâm suýt nữa bị cường lực này kéo ngã, hắn quay khuỷu tay kích đòn, bị Tiêu Trì Dã giơ bàn tay tóm chặt, sau đó bỗng trời điên đất đảo, hắn bị Tiêu Trì Dã tung ngã dập. Cáp Sâm còn chưa kịp đánh trả, Tiêu Trì Dã đã đấm một quyền làm hắn sặc ra nước chua. Cáp Sâm rít ra tiếng, cảm thấy giữa răng bị đấm đau xót nhức nhối. Hắn giơ chân đạp mạnh vào ngực Tiêu Trì Dã, cấp tốc dựa cùi chỏ đứng dậy.

Nhưng Tiêu Trì Dã thật khó đối phó! Không kết liễu hắn thì đừng hòng chạy thoát được.

Cáp Sâm biết rõ cảm giác này, hắn chạy tới bên ngựa, trước khi Tiêu Trì Dã tiến công lần nữa đã chống cánh tay vươn mình leo lên. Hắn huýt lên, kéo túi vải treo bên hông ngựa, giơ cao cho Tiêu Trì Dã nhìn. Ngón tay Cáp Sâm siết chặt túi vải, đó là sự cực kỳ không cam lòng. Nhưng sau một khắc hắn vẫn quăng túi vải ra, rồi vừa quay đầu ngựa lại cất tiếng xuyên qua gió tuyết, chán ghét nói: “Sau tối nay, tên của ta sẽ trùm lên thiết kỵ Ly Bắc. Bắt đầu từ dãy núi phía đông, mỗi món nợ các ngươi còn thiếu đều phải hoàn trả gấp bội.” Tóc đỏ của hắn căng ra, đó là mối oán hận, “Mang theo cha ngươi cút đi!”

Trong nháy mắt Tiêu Trì Dã biết đó là gì, gió rét mặc sức tàn phá, hắn lảo đảo giẫm trên tuyết đọng, dùng hết khí lực để chạy tới, vừa ngã lăn xuống đã vội chộp trọn túi vải.

Cáp Sâm lập tức quất vang roi ngựa, băng băng vào tuyết lớn mênh mông.

Tiêu Trì Dã nằm trên đất, hắn ôm túi vải ấy, nhìn chăm chăm lên vòm trời. Hắn cắn chặt hàm răng cùng lồng ngực phập phồng dữ dội, không chịu rơi thêm một giọt nước mắt. Nhưng hắn không thể nào kìm nén nghẹn ngào, hắn không thể.

Hắn không thể nào nhìn Tiêu Phương Húc trong lòng mình một lần.

Thiết kỵ tiến tới vây lại, Tả Thiên Thu nhảy khỏi lưng ngựa trước. Trong sự tĩnh lặng không ai lên tiếng, vô số mũ sắt hạ xuống.

Tuyết lớn vùi thân Tiêu Trì Dã, hắn đã nghe được tiếng khóc của núi Hồng Nhạn. Hắn không còn lực để đứng dậy nữa, tay chân hắn đã cứng lại rồi. Ánh mắt hắn ngưng trên bầu trời này, hắn cảm thấy mình đã chết rồi.

Thiết kỵ Ly Bắc chịu phải một đòn trí mạng trong suốt hai mươi năm qua, bọn họ đã bị đâm xuyên. Cáp Sâm nói không sai, sau tối nay, thiết kỵ Ly Bắc sẽ sống dưới bóng hắn, hắn đã dựa vào mấy chục tên bọ cạp chém đứt tôn nghiêm của thiết kỵ Ly Bắc.

Đêm đó thật quá dài.

Tường sắt của Ly Bắc ầm ầm đổ sụp, vô số con người bị bóc trần. Giáp sắt không còn là ưu thế của họ nữa, họ như những du hồn bị đuổi tới nơi đây, không tìm được bất kỳ chở che nào.

Tiêu Kí Minh đón nhận cha mình ở đại cảnh, lúc xe ngựa tiến vào, cả toà thành lặng lẽ, những tiếng khóc kiềm nhịn bắt đầu bật lên.

Tiêu Kí Minh không khóc, hắn mặc chỉnh tề, mũ mão ngay ngắn, từ trên bậc đi từng bước một xuống, hắn đến đứng trước xe ngựa, sau đó trầm mặc mãi không thôi. Thân thể từng bị trọng thương của hắn tựa hồ đã thấp đi rồi, đứng giữa màn tuyết lớn đó, sắc mặt trắng bệch.

Bầu trời phủ giăng mờ mịt, mấy ngày sau tin tức truyền khắp Đại Chu. Khuất Đô đã thu lại lá cờ của tám đại doanh, nhưng bởi vì Tiêu Trì Dã vẫn còn mang tội danh hành thích vua nên Khuất Đô không truyền văn tế cho Ly Bắc, chỉ là trên phố xá tự động gỡ mọi đèn lồng màu sắc xuống, treo hoa trắng lên.

Thích Trúc Âm cởi giáp rút trâm, dẫn theo đoàn cận vệ đội tuyết phi tới Ly Bắc.

Tiêu Phương Húc là một truyền kỳ, tiểu binh Lạc Hà quan đánh xuống phía đông dãy núi Hồng Nhạn, ông là người thành danh muộn nhất trong thời của bốn tướng kia, nhưng là người duy nhất được phong vương. Đến ngày hôm nay, Lục Bình Yên ẩn vì bệnh, Thích Thời Vũ lui thân, Phùng Nhất Thánh và Tiêu Phương Húc lần lượt chết trận, bốn tướng thiên hạ trước năm Vĩnh Nghi ngã xuống cả rồi. Ba mươi năm trôi đi vội vã, những chàng thiếu niên khí phách ngang tàng ấy đều đã trở về núi sông.

♣ ♣ ♣

Sau khi mai táng Tiêu Phương Húc, Tiêu Trì Dã luôn rất bình tĩnh, tựa hồ gào khóc cùng thét gầm cũng được chôn vùi vào trận tuyết lớn kia, sau khi đoạt được cha về thì biến mất chẳng còn thấy nữa, hắn ăn cơm thay thuốc đều như thường, thế nhưng ban đêm Thẩm Trạch Xuyên không nghe được tiếng hít thở của Tiêu Trì Dã.

Hắn như đã chìm vào một loại say ngủ nào đó, trì trệ đón mỗi một ngày.

“Bây giờ ta thuật lại cuộc phục kích đêm tuyết cho các vị,” Tưởng Thánh quấn băng gạc, đứng ở nội đường nói với các chủ tướng, “ngày mùng tám tháng mười hai, vương gia ở Sa Nhất doanh xác định đánh phục kích, sau đó đích thân dẫn ba đội Nhất doanh lên phía bắc. Ta vòng phía sau tiếp ứng, chỉ ở phía đông Đồ Đạt Long Kỳ để ngăn chặn Cáp Sâm. Ngày ấy gió tuyết rất lớn, ta ở nơi đó đến tận giờ dậu mới đợi được đội tinh nhuệ của Cáp Sâm. Hai đội binh giao chiến, chúng ta tiến hành đón đầu thống kích đội tinh nhuệ của Cáp Sâm, trong quá trình này đã tổn hại gần nửa.”

“Lúc kiểm kê tàn binh Biên Sa, chúng ta phát hiện Cáp Sâm không có trong nhóm này. Lúc đó đã là giờ hợi, chúng ta trên đồng tuyết định ra kế hoạch đi hướng tây chia tuyến truy lùng, bởi vậy nên ta và vương gia chia binh thành hai đường, tiếp theo ta gặp phải kỵ binh Biên Sa tại phía đông Đồ Đạt Long Kỳ, bị tiêu hao hết binh lực còn lại. Lúc này ta đã phát giác có quái lạ cho nên tự ý thay đổi con đường không đi phía tây nữa, quay đầu tập hợp với vương gia.”

“Vương gia cũng thế bị tiêu hao hết binh lực, kỵ binh Biên Sa không ngừng đánh du kích nhóm nhỏ, chúng ta không tiếp tục thâm nhập nữa, quyết định lên đường về doanh. Giữa đường thì đến trạm dịch bỏ hoang của doanh thường trú, ở đó gặp được thiết kỵ Ly Bắc do bọ cạp ngụy trang.”

“Mỗi kẻ bọn chúng đều đeo yêu bài thiết kỵ bên eo, không chỉ biết nói tiếng Đại Chu, còn nói theo khẩu âm Ly Bắc, có thể đối đáp trôi chảy. Những tên này xưng mình thuộc về Liễu Dương tam đại doanh của Triêu Huy, bị Cáp Sâm gây rối nên tổn thương nghiêm trọng, lạc đường trong gió tuyết, bị bức phải dừng lại tại trạm dịch.”

“Bao nhiêu người?” Triêu Huy chống đầu gối, hỏi với sắc mặt nặng nề.

“Sáu mươi người.” Tưởng Thánh đặt danh sách trong tay lên bàn, nhìn về phía Tiêu Trì Dã ngồi ở cuối cùng, trầm mặc giây lát, “Chúng ta căn cứ vào yêu bài nhị công tử mang về rồi chỉnh lý thành danh sách, ngươi có thể đối chiếu thử xem.”

Triêu Huy xem nhanh xong danh sách, nói: “Đây đều là huynh đệ đã chết trận.”

Mấy ngày nay Quách Vi Lễ đã khóc quá nhiều, cổ họng khàn cả đi, hắn nói: “Ta đệt tổ nhà hắn, bọn hắn lượm hết giáp sắt với yêu bài lại rồi! Phải mau chóng báo cái này cho các đại doanh, từ nay về sau phải tự quét sạch chiến trường.”

“Vô dụng.”

Quách Vi Lễ phản bác: “Làm sao không…” Hắn nhìn thấy Tiêu Trì Dã, lại từ từ ngừng lại.

Tiêu Trì Dã mang Tiêu Phương Húc trở về đây, điểm này khiến Quách Vi Lễ không thể nào lại không giữ mồm giữ miệng như trước nữa. Hắn biến sắc mấy lần, vẫn không ngậm lại được, nói: “… Dù sao cũng phải làm gì đó, không thể lại cho chúng cơ hội.”

“Biên Sa bây giờ đến chuỳ sắt cũng có thể trang bị rồi, đương nhiên cũng làm giả yêu bài được, ” Tả Thiên Thu hiểu ý Tiêu Trì Dã, “cái khó nhất là làm sao nhận biết được bọ cạp.”

Tiêu Kí Minh khoác áo, trầm tư chốc lát: “Thu hồi yêu bài, chúng ta không sử dụng nữa. Ông nói tiếp đi.”

Tưởng Thánh nói tiếp: “Chúng ta bị bọ cạp lừa bịp, tháo đao, ngay sau đó lập tức có biến.” Lão nói tới đây, lộ nửa mặt mình, “Thứ chuỳ sắt kia được đặc biệt chế tạo để đối phó với thiết kỵ, bất chợt đập vào mũ sắt, nhẹ thì hoa mắt ù tai rơi vào hôn mê, nặng thì miệng mũi trào máu chết ngay tại chỗ, lính của ta căn bản không thể phản ứng kịp, ta bị đập cho hôn mê ra đất, chuyện sau đó thì không biết gì nữa.”

Lần này tất cả mọi người đều không hé răng, bọn họ nhận thư từ Trung Bác đã biết đến bọ cạp rồi, nhưng ai cũng không ngờ được uy lực của bọ cạp sẽ lớn mạnh tới vậy.

Cốt Tân hành lễ với bốn phía, thay vị trí của Tưởng Thánh. Hắn nói: “Ta kiểm tra chiến trường rồi, có suy đoán thế này, Cáp Sâm vây tấn công vương gia ban đầu chưa thành công, vì vậy cải biến sách lược, cùng đội tinh nhuệ xuất quỷ nhập thần bao vây tập kích trước sau trên đồng tuyết, vây vương gia trong tuyết lớn, bởi vậy mà ba đội bị diệt toàn quân.”

“Cút mẹ ngươi đi, ta không tin, vương gia dã chiến là vô địch thiên hạ.” Quách Vi Lễ đứng dậy, gắt gỏng đi quanh tại chỗ, cuối cùng đỏ mắt nói, “Cáp Sâm là cái thá gì! Khi hắn còn bú sữa thì vương gia đã là vương không miện của chiến trường phía bắc rồi. Chúng ta đã đánh dã chiến với Biên Sa gần hai mươi năm trời, thiết kỵ do vương gia dẫn đầu không thể thua được!”

Quách Vi Lễ là do Tiêu Kí Minh đề bạt lên, nhưng hắn lại theo chân Tiêu Phương Húc nhập ngũ, hắn không thể chấp nhận được. Khi hắn ở doanh thường trú đánh dã chiến cùng Hồ Hòa Lỗ đều là học từ nơi Tiêu Kí Minh, tuy rằng Tiêu Phương Húc chưa từng dạy hắn, nhưng phong cách của hắn hiển nhiên là lén học từ Tiêu Phương Húc.

Tiếng thảo luận trong nội đường dần nhiều hơn, từ từ rùm beng lên.

Giờ khắc này họ giống như đã tới gần sát điểm thắt sụp đổ, mỗi người đều căng dây thần kinh hết cỡ, nỗ lực duy trì sự ổn định hiện nay của thiết kỵ Ly Bắc, nhưng loại không khí tan vỡ kia vẫn cứ lan tràn lên.

Ly Bắc vương chết rồi.

Câu nói này giống như ác mộng trong trái tim tất cả mọi người, bọn họ đối mặt Cáp Sâm mà bó tay hết cả, phảng phất cho đến giờ phút này bọn họ mới phát giác được thiết kỵ Ly Bắc đã bị A Mộc Nhĩ bỏ lại một khoảng cách rất xa.

Tiêu Trì Dã cảm thấy ồn ào, thế nhưng ngoại trừ câu kia hắn không còn nói gì nữa. Hắn ngồi chỗ này đầu đau như búa bổ. Vết thương trên vai cánh tay đánh vào ý thức của hắn. Hắn nghe thấy Cáp Sâm, Cáp Sâm, đâu đâu cũng đang nhắc cái tên này.

Hai chữ này như hình với bóng.

Ban đêm Thẩm Trạch Xuyên ngủ không yên, thi thoảng y phải tỉnh dậy xác nhận Tiêu Trì Dã vẫn còn ở đây, nhưng mà tối nay khi y tỉnh Tiêu Trì Dã không có ở trong phòng. Thẩm Trạch Xuyên ngồi dậy, vội vàng đi tới cửa, phát hiện Tiêu Trì Dã chỉ mặc chiếc áo đơn đứng trong sân.

Tuyết còn đang rơi.

Đầu vai Tiêu Trì Dã phủ một tầng tuyết mỏng, hắn nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, cười rất nhẹ với Thẩm Trạch Xuyên, đây là biểu cảm trấn an người khác.

Thẩm Trạch Xuyên nhìn hắn.

Tiêu Trì Dã đối diện cái nhìn chăm chú này, hốc mắt dần đỏ hồng, Thẩm Trạch Xuyên nhìn nước mắt Tiêu Trì Dã chầm chậm lăn xuống, y hiểu được cả. Cho đến tận giờ Tiêu Trì Dã vẫn còn chìm trong trận tuyết lớn đó, sói con cô độc phi nhanh hàng chục dặm ấy hoàn toàn không trở về.

Thẩm Trạch Xuyên đẩy cửa ra, giày cũng chẳng xỏ.

Tiêu Trì Dã đã bắt đầu nghẹn ngào, hắn nhìn Thẩm Trạch Xuyên tiến lại gần mình, dường như cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm nhẫn, hắn gọi trong lệ nhoà: “Lan Chu…”

Thẩm Trạch Xuyên ôm chặt Tiêu Trì Dã, y kiễng chân phủ tay sau gáy Tiêu Trì Dã, như trở thành một tấm bình phong, bảo vệ trọn Tiêu Trì Dã mang tổn thương chất chồng vào trong lòng mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh