Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7411 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 132
binh hành..

❊ ❊ ❊

Ô Tử Dư từ nơi giao chiến chạy đến Biên Bác doanh, giữa đường đi qua Sa Tam doanh, cũng từng đi qua Thường Trú doanh rồi, thế nhưng hắn trong mắt những chủ tướng tác chiến đó cũng không tính là “chủ tướng”. Trong thương thảo liên quan quân vụ, tác dụng duy nhất của hắn chỉ là đưa lương thực. Năm Hàm Đức thứ tám, chợ liên khu Ly Bắc bị Hãn Xà bộ tập kích, đội ngũ ứng chiến nhanh nhất chính là đội vận chuyển do Ô Tử Dư dẫn dắt, đó là trận chiến duy nhất hắn từng đánh qua.

“Chủ lực Biên Bác doanh xuất binh lên phía bắc, ngươi chính là chủ tướng của Biên Bác doanh. Hiện tại Cấm quân phải đi tra xét tin tức Sa Tam doanh, ta hy vọng có thể nhận được viện trợ từ Biên Bác doanh.” Tiêu Trì Dã gác chén lại, nói, “Liệu Ưng bộ lần này tập kích hiển nhiên là trù tính đã lâu, cắt đứt đường cái Sa Tam doanh rồi, Biên Bác doanh liền mất đi tai mắt và bình phong. Nếu như vào lúc này ngươi lùi về sau, chắc chắn có thể bảo đảm vật tư không việc gì, thế nhưng nơi giao chiến dùng Sa Nhất doanh làm ranh giới sẽ triệt để rơi vào bao vây hai phía của người Biên Sa. Nhân số Liễu Dương tam đại doanh của Triêu Huy có nhiều hơn nữa cũng phải quân chia thành hai tuyến, chừa lại đội ngũ vòng qua đại cảnh, trước tiên đi vào nơi giao chiến đông bắc tiến hành trợ giúp từ xa. Lúc đó cho dù vật tư có thừa, binh mã tiền tuyến cũng đã chết hết rồi.”

Tiêu Kí Minh sở dĩ chọn Biên Bác doanh làm nơi tiếp tế cũng là bởi vì nó cùng Sa Tam doanh và đường lương thực Đông Bắc có đường cái nối thẳng, có thể cấp tốc cung cấp vật tư, cũng có thể cấp tốc cung cấp binh lực trợ giúp. Một khi nơi này không còn, như vậy Tiêu Phương Húc còn đang trên tiền tuyến liền bị cắt đứt tiếp viện, đường lương thực Đông Bắc đi hướng đông bắc không có đường cái nối thẳng, Triêu Huy nhất định phải đi vòng, nhanh hơn nữa cũng phải bốn ngày. Trong bốn ngày này, Tiêu Phương Húc đi hướng đông là Hãn Xà bộ, phía nam là Liệu Ưng bộ, không có trợ giúp, không có vật tư, người Biên Sa dùng xa luân chiến (đánh thay phiên) cũng đủ để kéo sụp đội ngũ tinh nhuệ mệt mỏi đánh lâu của Tiêu Phương Húc rồi.

Lửa giận của Ô Tử Dư đã bị dập tắt, hắn đứng lặng lẽ một hồi, nói: “Liễu Dương tam đại doanh trong tay Triêu Huy là một trong tinh nhuệ của thiết kỵ Ly Bắc, Liệu Ưng bộ tập kích nơi này không ngăn được hắn, rất có thể hắn sẽ từ bỏ tuyến xa phía đông bắc, từ chỗ này đi đến nơi giao chiến.”

“Liễu Dương tam đại doanh là tinh nhuệ Ly Bắc, giao thủ cùng Hãn Xà bộ nhiều lần nhất. Bọn hắn chắc chắn hiểu biết về A Mộc Nhĩ không ít hơn ngươi và ta. Ngươi cũng biết Triêu Huy có thể từ nơi này cưỡng ép phá vòng vây chạy đi nơi giao chiến, như vậy A Mộc Nhĩ từ lúc ban đầu tập kích hẳn cũng đã nghĩ đến rồi. Hôm nay thời cơ tập kích tốt như vậy, lão lại cố tình chỉ phái Liệu Ưng bộ đến đây, ngươi đoán lão đang suy tính gì?”

Thần sắc Ô Tử Dư dần khó coi.

Trong ba mươi sáu kế có một kế gọi là lạt mềm buộc chặt, hôm nay đội ngũ Ô Tử Dư tại Biên Bác doanh gặp tập kích, thân binh sẽ ở trong nguy cấp mang theo vật tư chạy đi đường lương thực Đông Bắc. Đương lúc Triêu Huy thu được đám vật tư cực kì trọng yếu này thì thời cơ đã lỡ, tuyến xa trợ giúp không thích hợp nhất, hắn chỉ có thể đưa mắt về chỗ Biên Bác doanh bị đoạt đi, căn cứ nhân số Liệu Ưng bộ do thân binh cung cấp để điều chỉnh tương ứng. Một khi hắn đến, A Mộc Nhĩ vô cùng có khả năng đã triệt bỏ Liệu Ưng bộ rồi, ở đây đổi thành kỵ binh tinh nhuệ Biên Sa mai phục chờ đợi, Triêu Huy ắt phải đối mặt đả kích toàn lực từ A Mộc Nhĩ.

Bất luận thắng thua, Triêu Huy đều sẽ bị ngáng trụ bước chân tại Biên Bác doanh, Tiêu Phương Húc nơi giao chiến sẽ triệt để rơi vào cảnh không viện trợ, A Mộc Nhĩ hiểu thiết kỵ Ly Bắc rất rõ.

“Triêu Huy không thể tới, chúng ta cũng không đánh thắng được. Lương thảo nơi giao chiến tiêu hao rất nhanh, không đến mấy ngày, vương gia vẫn phải rơi vào khổ chiến thôi.” Ô Tử Dư đi vài bước tới trước cái giá, kéo bản đồ xuống, cố trải ra trên đất, “Sa Tam doanh tiếp giáp Sa Nhị doanh, tới lúc A Mộc Nhĩ lên phía bắc đột kích, chính là đánh ngay sau lưng vương gia đấy.”

Đàm Đài Hổ vừa tắm rửa xong, mang theo áo choàng đi chân trần tiến vào, thấy bọn họ vây quanh bản đồ cũng ngồi xổm xem cùng.

“Chuyện này sao làm đây, ” Ô Tử Dư ngước mắt, nhìn Tiêu Trì Dã, “chúng ta tiến cũng thua, lui cũng thua, bất kỳ cử động nào cũng trong dự liệu của A Mộc Nhĩ cả.”

Đàm Đài Hổ sờ vết thẹo đao trên mặt, nói: “Trái lại không hề, lão không nhận ra Cấm quân đâu, chúng ta là đội ngũ mà lão không tính tới được.” Hắn nói rồi chỉ vào Sa Tam doanh, “Chỗ này gần Trung Bác Lạc Sơn, chỗ đó toàn là thổ phỉ, lần này Liệu Ưng bộ có thể tránh né ưng tuần thiết kỵ Ly Bắc, mang theo trọng khí máy bắn đá đi tắt tới phía nam Biên Bác doanh để đánh lén, khẳng định là có thổ phỉ trợ giúp. Ta không hiểu quanh co, thế nhưng lời của Đồng… công tử nói rất có đạo lý mà.”

Tiêu Trì Dã hơi nhíu lông mày, nói: “Lan Chu nói gì?”

“Người thông minh không làm chuyện dư thừa.” Sắc mặt Đàm Đài Hổ trang nghiêm, “Tại sao A Mộc Nhĩ muốn bỏ sức ngăn cản Triêu Huy? Nếu như lão thuận lợi đánh được vương gia tại nơi giao chiến, hà tất phân binh lực tới nơi này?”

Tiêu Trì Dã hơi cúi người nhìn bản đồ, nhẹ nhàng xoay nhẫn, nói: “Không sai, A Mộc Nhĩ trù tính như vậy, chính là nói rõ lão ở nơi giao chiến cũng đánh rất khổ cực. Bây giờ đã là tháng bảy rồi, nếu như chiến sự kéo qua mùa thu vẫn không có tiến triển, A Mộc Nhĩ tức khắc đối mặt với ngày đông giá lạnh. Lương thực dự trữ năm nay của Biên Sa đổ trên chiến trường cả rồi, chiến sự kéo dài càng lâu thì càng bất lợi đối với Biên Sa.”

Ô Tử Dư nghĩ ra gì đó.

Đúng lúc Tiêu Trì Dã nói: “Sau khi đại ca bị thương, A Mộc Nhĩ liền cải biến sách lược tác chiến mấy năm qua. Ta ở Tì Châu có nghe nói kỵ binh Biên Sa đã đánh tới Đồ Đạt Long Kỳ rồi. Trước đây kỵ binh của bọn chúng đánh xong liền bỏ chạy, nhưng lần này thì không. Bọn chúng không chỉ không chạy, mà còn đang toàn diện tiến lên. A Mộc Nhĩ đã mất kiên trì tại đại mạc rồi, lão đang từng chút từng bước xâm chiếm Ly Bắc, muốn chiếm cứ đồng cỏ và doanh địa của chúng ta. Cho nên riêng từ phương diện này mà xem, Biên Bác doanh cũng cực kì quan trọng, mất đi nơi này, Ly Bắc tất phải lùi về sau một bước dài, Sa Tam doanh sẽ sụp đổ toàn bộ, cái gọi là phòng tuyến tại phía đông của chúng ta liền triệt để sụp xuống. Thế nhưng nếu như bảo vệ được Biên Bác doanh, có thể khiến cha khôi phục tinh thần, có người tại nơi giao chiến, A Mộc Nhĩ nhất định không thể mở rộng ranh giới này.”

Tiêu Trì Dã nói đến đây, điểm điểm vào vị trí Biên Bác doanh cho Ô Tử Dư nhìn.

“Ngươi chỉ cần chống được đến trận tuyết đầu tiên của năm nay đã là giáng cho A Mộc Nhĩ một trọng quyền rồi. Bất luận thế nào cũng đều không thể mất Biên Bác doanh, từ nơi này cắt tuyến nam bắc, chúng ta chỉ có thể tiến về phía trước, tuyệt đối không thể lui về phía sau.”

Ô Tử Dư nói: “Nếu A Mộc Nhĩ đã muốn ở chỗ này bao vây Liễu Dương tam đại doanh của Triều Huy, thế thì dựa vào hai vạn năm ngàn người hiện giờ của chúng ta làm sao có thể ngăn được lão? Sa Tam doanh là nơi trọng yếu, nếu A Mộc Nhĩ phái Hãn Xà bộ trú đóng, chúng ta càng không có cơ hội phản công.”

Tiêu Trì Dã thu cánh tay về, suy nghĩ chốc lát, nói: “Kỵ binh Biên Sa đã quen nhịp điệu bị động của thiết kỵ Ly Bắc, A Mộc Nhĩ dám hạ chủ ý như vậy bởi lão liệu định rằng đội ngũ trong Biên Bác doanh sẽ không dám tự ý tập kích hướng đông. Binh mã đến tập kích bị đánh cho không ứng phó kịp, dựa theo lộ trình, sáng mai bọn chúng mới có thể lui về Sa Tam doanh được. Chúng ta xuất phát trước hừng đông, khi đến biên giới Sa Tam doanh là đúng lúc bọn chúng đang nghỉ ngơi.”

Ô Tử Dư xê dịch cái chân ngồi xổm, nhìn bản đồ hồi lâu không hé răng, chờ hắn ngồi xổm đến nỗi chân đã tê rần, lòng mới mạnh mẽ lên, hắn nói: “Nếu như Tổng đốc quyết muốn đi, chiến mã còn lại trong Biên Bác doanh có thể cấp Cấm quân dùng.”

“Cấm quân không phải kỵ binh, không cần chiến mã. Huống hồ chiến mã Ly Bắc quá nặng nề, chạy vang động tĩnh lớn, không thích hợp tập kích.” Ánh mắt Tiêu Trì Dã lướt một vòng, nhìn qua Đàm Đài Hổ, Thần Dương, Cốt Tân một lượt, cuối cùng nói với Ô Tử Dư, “Lần này hãy để Cấm quân chào hỏi A Mộc Nhĩ đi.”

♣ ♣ ♣

Ngày kế trời còn mờ tối, Cấm quân đã xuất hành.

Cốt Tân tuy còn mang thương tổn nhưng vẫn đảm nhiệm trinh sát. Đàm Đài Hổ đi theo Tiêu Trì Dã, chỉ có Thần Dương bị lưu tại Biên Bác doanh. Ô Tử Dư không hiểu, nhưng nhìn Thần Dương không hề oán giận, hắn liền chẳng lắm miệng dò hỏi nữa.

Lúc này nước sương vẫn chưa tan hết, Cấm quân đi trên đồng cỏ chưa tới chốc lát đã bị nước sương làm ướt áo giáp rồi. Bọn họ không đi từ đường cái, mà đi theo con đường Liệu Ưng bộ đã rút quân.

“Nơi này cách biên giới Trung Bác không xa, chủ tử, tại sao không bố trí trạm dịch vậy?” Đàm Đài Hổ nhìn về phía nam, nói, “Lướt qua đồng cỏ này, chạy một ngày một đêm nữa chính là Lạc Sơn rồi.”

“Phòng ngự của thiết kỵ Ly Bắc đều là thiết lập ứng với kỵ binh Biên Sa, ” Tiêu Trì Dã dìu đao nghiêng thân, nhìn một lát, “thổ phỉ trước kia không dám đi nơi này, giờ đã khác rồi.”

“Ai nương nhờ vào tên trọc Biên Sa, mẹ kiếp hắn chính là cháu chắt.” Đàm Đài Hổ gạt đám cỏ, căm hận nói.

Tốc độ Cấm quân hành quân không chậm, lúc đến phạm vi Sa Tam doanh là buổi xế chiều.

Cốt Tân nằm nhoài trong cỏ, hồi lâu không nhúc nhích. Đàm Đài Hổ cũng nằm úp, đợi giây lát, thấy phía trước chẳng có cái gì cả liền hỏi: “Nhìn ra được cái gì vậy?”

Cốt Tân đưa tay ra đẩy cỏ, nói: “Ô Tử Dư nói không sai, Sa Tam doanh có kỵ binh Hãn Xà bộ, phân ngựa cũng đều mới. Bọn hắn bố trí đội tuần tra quanh doanh địa rồi, tính cảnh giác mạnh hơn so với Biên Bác doanh.”

Cốt Tân nói rồi lăn thân qua, nheo mắt nhìn bầu trời.

“Không có tiếng còi, cũng không có chim cắt, Liệu Ưng bộ hôm qua đánh lén Biên Bác doanh quả nhiên chỉ là tạo danh nghĩa thôi.”

“Chỗ này không dễ đánh, ” Đàm Đài Hổ nói, “tầm nhìn quanh trại trống trải, khắp phía đều là cỏ dại, chúng ta mà tiếp tục tới gần hơn chút, căn bản không còn chỗ ẩn thân nữa.”

“Đây chính là Sa Tam doanh, ” Cốt Tân mò thuốc lá trong lồng ngực, nhét thẳng vào trong miệng nhai, nói, “Không chỉ không chỗ ẩn thân, ngoài trại còn có thiết lê*, trước sau đều bố trí cự mã, bốn góc cũng có chòi gác.”

*thiết lê: một loại khí cụ sắt, nhọn

“Từ đường kênh rạch đi vào thì sao?” Đàm Đài Hổ quay đầu lại, nhỏ giọng nói với Tiêu Trì Dã, “Người dù sao cũng cần ăn uống ngủ nghỉ.”

Tiêu Trì Dã không trả lời, Cốt Tân lại có chút lúng túng, hắn nằm úp cúi đầu, trong ổ rơm càng nói nhỏ hơn: “Trước đây quả thật có đường kênh rạch thông ngoài, nhưng mà sau này chủ tử đánh ở dãy phía đông, không phải là dùng chiêu này đào tới chỗ người Biên Sa sao? Thế tử cảm thấy đây là một sơ hở, quay về liền chặn lại mỗi đường ở mỗi doanh địa luôn rồi.”

Đàm Đài Hổ ngậm miệng lại, cũng nằm úp xuống.

Hành quân dựng doanh rất quan trọng việc chọn vị trí, giống như cầu tiêu càng là thứ quan trọng trong những thứ quan trọng, kênh rạch ô uế như vậy không thể sát bên lương thảo và lều cư trú được, vừa sâu, vừa có thể thông ra ngoài. Sa Tam doanh là doanh thường dùng, dĩ nhiên ngoại thông càng thêm thuận tiện. Thế nhưng Tiêu Trì Dã trước đây chỉ dựa vào chút ít kỵ binh mà đã đào xuyên qua doanh địa của Biên Sa bộ rồi, từ nội bộ đánh cho Biên Sa bộ lúc đó quân lính tan rã, để lại ấn tượng sâu sắc cho Tiêu Kí Minh. Để cho ổn thoả, đường kênh rạch quân doanh Ly Bắc bị đào thành sâu hết, đúng hạn thì xử lý. Ai biết sự thay đổi ấy lại trở thành chỗ khó cho Tiêu Trì Dã mấy năm sau.

Lần này đánh thế nào đây?

Tiêu Trì Dã nhìn sắc trời, nói: “Không gấp… Có cách.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh