Thuở Mới Làm Chồng

Lượt đọc: 5283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »
Chương 4
ngày thứ 4 – “định tối nay ngủ lại chỗ tôi à?”

❊ ❊ ❊

* Ôn Tễ vừa nói vừa vỗ vỗ vào đầu giường sắt, cười: “Giường trong phòng tôi cũng là giường sắt, kết hợp với cái nhà trống hoác bốn bức tường này, đúng là giống như ở tù.

Nhưng không sao, tôi chẳng để tâm, đâu phải thật sự chọn chồng đâu.”

Trương Sơ Việt nhìn cô vài giây, rồi bước tới bên cửa sổ.

Cửa sổ kính của căn nhà cũ đã rỉ sét quanh khung sắt đen.

Anh đưa tay đẩy ra, gió đêm lùa qua khe hở.

Thân hình cao lớn khẽ cúi, Ôn Tễ thấy nửa khuôn mặt anh chìm vào bóng đêm, chỉ có một ngọn đèn nhỏ trên đầu mờ mờ ảo ảo.

Chính vào khoảnh khắc ấy, anh ngoảnh đầu lại, hàng mi dài quét xuống, bóng mi đổ thành những mảng sáng tối đan xen.

Cánh tay rắn chắc lấp loáng vài vệt nước, để gió đêm cuốn đi.

Anh dựa lỏng lẻo vào chiếc bàn sắt cạnh cửa sổ, đường nét cơ thể như được vẽ bằng nét bút mạnh mẽ, hòa vào màn đêm mỏng manh.

Đôi mắt sâu thẳm khẽ nhíu mà nhìn cô, nói: “Vẫn chưa đi, định tối nay ngủ lại chỗ tôi à?”

Ôn Tễ lớn thế này, chưa từng thấy người đàn ông nào lại có khí chất đến vậy, như thể có thể “nuốt chửng” người ta.

Với cô, đủ loại đàn ông chỉ là người qua đường Giáp, người qua đường Ất, là phông nền, là nhân vật làm bằng giấy.

Cô chẳng bao giờ để tâm.

Nhưng Trương Sơ Việt, từ giữa đám người ấy, bước tới gần cô, mang theo một cảm giác chân thực đến chấn động.

Khi anh nói câu đó, cô suýt nữa đã đưa tay chạm vào cánh tay anh.

Hừ, xem thử có phải đàn ông thật không.

Nhưng cô cũng có ý thức phòng bị. Đêm tối gió lạnh, cô gái lẻ loi với một gã đàn ông, Ôn Tễ vội vàng chuồn về phòng mình, tiện thể khóa trái cửa.

Thật không ngờ, cô đã kết hôn giả rồi.

Nhưng người đàn ông này lại là “hàng thật”. Nằm trong chăn, cô cắn ngón tay, tưởng tượng như đang chơi trò gia đình hồi nhỏ, rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, ngoài sân vang lên tiếng gà vịt ngỗng rộn ràng. Ôn Tễ mặc bộ sườn xám đỏ kiểu Hán phục, chẳng quen biết ai. Trương Sơ Việt đứng đâu, cô đứng sau lưng anh. Anh cao lớn, che khuất cả cô.

Những khuôn mặt xa lạ nói lời chúc mừng vui vẻ. Trương Sơ Việt đáp lời cảm ơn nhẹ nhàng, Ôn Tễ bắt chước anh, mỉm cười ít nói. Cho đến khi Trương Sơ Việt gọi một tiếng: “Bố, mẹ.”

Ôn Tễ giật mình, cả người căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía đôi vợ chồng trung niên trước mặt anh, thầm nghĩ: Hóa ra họ chính là những người đã tài trợ học phí cho mình.

Người phụ nữ có nụ cười dịu dàng trong ánh mắt, nói: “Cuối cùng cũng thành gia thất, sau này hai đứa phải sống thật tốt với nhau.”

Lời này đầy trách nhiệm, Ôn Tễ thò đầu ra từ bên cánh tay Trương Sơ Việt, đúng lúc chạm mắt mẹ Trương. Cô căng thẳng, vô thức túm lấy chiếc áo sơ mi trắng trên lưng anh.

“Ôn Tễ, còn nhớ cô chú không? Hồi nhỏ cô chú từng bế cháu đấy, vẫn nhát như xưa, cứ trốn sau lưng Sơ Việt hoài.”

Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm. Ôn Tễ siết chặt áo Trương Sơ Việt, bất ngờ một bàn tay to lớn đặt lên mu bàn tay cô và giữ lấy.

Cô nới lỏng tay, nhưng anh không kéo tay cô ra, để mặc cô nắm áo mình, bình thản nói: “Đã thành gia thất rồi, sau này chuyện của tụi con không cần bố mẹ lo nữa.”

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt đôi vợ chồng đối diện cứng lại.

Ôn Tễ cũng ngẩn ra. Đang căng thẳng soạn bài cảm ơn trong đầu, giờ bị Trương Sơ Việt làm đảo lộn hết.

Thái độ lạnh nhạt mà khách sáo này khiến cả bữa ăn cũng trở nên khách sáo.

Trương Sơ Việt ngồi bên tay trái cô.

Thật ra khách không đông, chỉ ngồi một bàn.

Cảm giác như Trương Sơ Việt chỉ muốn làm hình thức, báo tin cho những người anh muốn báo.

Nhưng bữa tiệc gia đình này lại được chuẩn bị khá chu đáo. Ôn Tễ ngồi ngay trước món thịt kho tàu cô thích nhất.

Vừa định gắp, cô thấy tay Trương Sơ Việt cũng vươn tới. Cổ tay áo sơ mi trắng lướt qua đĩa thịt, làm cô hoảng, vội vàng kéo tay áo anh lên.

Khi cứu được món thịt kho tàu, cả bàn ăn đều nhìn về phía họ.

Đầu óc Ôn Tễ xoay nhanh, cô không nói gì, chỉ khẽ mím môi cười dịu dàng.

Trương Sơ Việt rõ ràng cũng không quen, lúc này một người lớn tuổi lên tiếng: “Còn không gắp thức ăn cho cháu dâu đi?”

“Sơ Việt, gắp cái đùi gà này cho cháu dâu đi, miếng này ngon nhất.”

Người vừa nói là… Ôn Tễ đã rối loạn khi nhận diện khuôn mặt. Cô ngẩng lên nhìn Trương Sơ Việt, thấy anh bỏ một viên thịt viên vào bát cô, giọng trầm không cảm xúc: “Bà nội bảo cô ăn.”

Rồi anh lại gắp một cái đùi gà vào bát cô: “Bà ngoại bảo cô ăn.”

Hai câu này giúp Ôn Tễ phân biệt được ai là ai. Lúc này bà ngoại phẩy tay, cười hiền: “Sao lại bảo là bọn ta cho nó ăn, rõ ràng là cháu gắp mà.”

“Chỗ này ông ngoại phải nói cháu rồi, Sơ Việt, nói chuyện kiểu gì thế, tự phạt ba ly đi.”

Cả nhà đông vui, Ôn Tễ ngồi giữa như con chim cút nhỏ, thấy ly rượu của Trương Sơ Việt đã đầy, chẳng biết mình có nên uống hay không.

Lúc này, một người thân cầm chai rượu mạnh rót đầy ly cô, nói: “Nào, uống ly này, sau này hai vợ chồng đồng lòng, tình yêu đậm đà như rượu.”

Ôn Tễ thầm nghĩ, có cần diễn sâu thế không.

Mọi người cùng nâng ly, khi Trương Sơ Việt ngửa đầu uống, Ôn Tễ không chịu nổi áp lực đạo đức, cũng tu rượu vào cổ họng, cay muốn chết.

Nhưng nhờ ly rượu này, không khí bữa ăn khá lên chút đỉnh. Chưa được bao lâu, tới phần kính trà. Ôn Tễ hơi choáng.

“Uống ly trà dâu này, sau này phải sửa miệng gọi bố rồi.”

Ôn Tễ bưng khay trà, trong đó là một bao lì xì to đùng. Cô cười kính cẩn: “Cảm ơn bố.”

Nhìn bao lì xì, cô gọi là ông cũng được.

Đến khi bưng khay trà thứ hai cho mẹ Trương, một tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là điện thoại của bố Trương. Ôn Tễ tưởng ông sẽ tắt ngay, ai ngờ ông nhìn thoáng qua rồi đứng dậy định đi ra ngoài, ngay cả khi mẹ Trương chưa kịp uống trà.

Mặt mẹ Trương lập tức sa sầm, thoáng chút tức giận kìm nén, đến trà cũng không muốn uống. Ôn Tễ cứ thế giơ khay trà, cánh tay dần mỏi nhừ.

Cô liếc tìm Trương Sơ Việt, bất ngờ thấy anh chặn đường bố Trương, mặt lạnh lùng nói ba chữ: “Ngồi lại đi.”

Nhà họ Trương hôm nay đông đủ, bố mẹ, ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại, hình như đều ở cùng một làng. Mẹ cũng bảo nhà họ là nhà có phúc.

Bố Trương vì giữ thể diện, miễn cưỡng tắt điện thoại. Ôn Tễ lúc này cười ngọt ngào với mẹ Trương: “Mẹ, mẹ uống trà đi ạ.”

Mẹ Trương lúc này mới dịu mặt, khẽ cười: “Tên con hay lắm, mong nhà họ Trương sau này, mưa tạnh trời quang.”

Ôn Tễ cũng thích cái tên của mình, gió mát trăng thanh, sương tuyết tan biến.

Kính trà xong, bố Trương vội vã đi gọi điện. Ôn Tễ dọn bàn, cất bao lì xì cẩn thận, nghe bà ngoại lúc ra về mắng một câu: “Cứ bám lấy con hồ ly tinh đó, giờ một cú điện thoại là muốn chạy ngay về thành phố chứ gì!”

Ôn Tễ sững người, vô thức ngẩng lên nhìn Trương Sơ Việt. Anh mím môi, xếp chồng mấy cái tách trà trên bàn.

Trong nhà vắng người, chỉ là một bữa trưa gặp mặt đơn giản, nhưng Ôn Tễ bỗng thấy ai cũng mang tâm tư riêng.

Dù cô là người ngoài, nhưng— Cô dùng bao lì xì chọc vào eo Trương Sơ Việt, phát hiện chọc sâu thật.

Anh đột nhiên nhìn sang cô, cô nói: “Chia đôi không?”

Phí ra sân cô nhận một nửa cũng không quá đáng, phải không?

Nhưng Trương Sơ Việt không trả lời câu hỏi này, chỉ mở lời: “Bố mẹ tôi ở Nam Thành, sẽ không qua đây.”

Ôn Tễ chẳng bận tâm chuyện đó.

Dù sao với cô, bố mẹ anh chỉ là những người từng tài trợ học phí.

Nhưng lúc này, cô nhận ra một vấn đề quan trọng hơn: “Ở nhà tôi, thỉnh thoảng mẹ tôi nấu ăn.

Giờ trong nhà này chỉ có hai chúng ta…”

Chuyện nấu nướng, cô buộc phải mang ra thương lượng.

Lúc này, anh đang mang mấy cái tách ra giếng nước trong sân rửa. Ôn Tễ định ngồi xổm xuống, chợt nhớ mình vẫn đang mặc bộ sườn xám bèn vội nói: “Bộ đồ này tôi phải mang về trấn trả!”

“Tôi uống rượu rồi, không lái xe được. Mai trả có được không?”

Đột nhiên, anh nửa ngồi xổm, nghiêng đầu nhìn cô. Ôn Tễ hé môi, cô đâu có bảo anh chở…

Nhưng cô vẫn gật đầu: “Ờ.”

“Tối nay ăn tôm.”

Anh đứng dậy, cầm mấy cái tách đã rửa sạch, nói với cô: “Cô đi thu dọn đi, rồi tối chúng ta nói chuyện sau này.”

Mấy con tôm là cô mang tới tối qua, đang thả trong chậu nước ở sân sau. Bữa tiệc trưa nay do đầu bếp trong làng làm, họ không phải lo, nên đám tôm này cũng chưa dùng tới.

Ôn Tễ tắm xong, cả người sảng khoái.

Khi ra ngoài, cô thấy Trương Sơ Việt mặc quần công nhân thẳng tắp và đôi ủng cao su, tay ôm một bó cỏ khô bước vào sân. Áo sơ mi trắng đã cởi, để lộ áo ba lỗ bên trong, lưng áo thấm mồ hôi, loang màu đậm.

Bốn giờ chiều, nắng gắt. Cô chạy tới định đỡ giúp anh, nhưng bất ngờ, ánh mắt anh lướt qua. Ôn Tễ cười với anh: “Còn phải vác bao nhiêu nữa?”

Anh né bó cỏ sang bên, không để cô chạm, còn lùi lại hai bước, giọng lạnh lùng: “Không cần cô lo.”

Nụ cười trên mặt Ôn Tễ như thể má nóng dán vào mông lạnh, nhìn bóng lưng Trương Sơ Việt, còn là cái mông vểnh nữa chứ.

Không vác thì thôi, cô vừa tắm xong, thay váy ngủ sạch sẽ, chẳng muốn làm bẩn đâu, chỉ là miệng nói khách sáo tí thôi.

Ôn Tễ đứng dưới bóng mát ở cửa nhà, tay phe phẩy quạt nhìn anh. Cô chỉ thấy lạ, vừa nãy còn bình thường, sao đột nhiên giọng điệu lại cứng nhắc thế.

“Trương Sơ Việt!”

Thấy anh ra khỏi sân, cô xách váy chạy theo: “Sao thế? Anh vừa cãi nhau với ai à? Tâm trạng không tốt hả?”

Một làn gió thơm mềm mại phả tới. Đôi ủng đen trên chân Trương Sơ Việt như đóng đinh tại chỗ, ánh mắt khẽ tối lại: “Ai bảo tôi cãi nhau với người khác?”

“Chứ không thì sao anh…”

Ôn Tễ nhướng mày với anh, chống tay lên hông, tay áo lụa mỏng khẽ căng, để lại dấu vết nhàn nhạt trên cánh tay trắng ngọc. Cô bắt chước giọng anh: “Không cần cô lo.”

Ôn Tễ cảm thấy trước khi tắm, cô và Trương Sơ Việt vẫn còn hòa thuận. Lúc này, cô vô tội: “Tôi chọc gì anh đâu?”

Trương Sơ Việt không rõ mặt mình thế nào, nhưng dáng vẻ Ôn Tễ tuyệt đối không giống giọng điệu của anh lúc nãy. Má cô sau khi tắm hồng hào trắng mịn, cổ cũng như được chà rửa, hơi ửng đỏ.

Chiếc váy vẫn là cái tối qua, cổ áo trễ vai như đang khiêu khích anh. Anh nhíu mày, nói: “Tôi quen tự làm việc của mình, không cần ai giúp.”

Nói xong, anh quay người bước đi.

Ôn Tễ thầm hừ trong lòng.

Nói tối nay bàn chuyện sau này, hóa ra chuyện sau này là chuyện của riêng anh à.

Cô về phòng chưa được bao lâu, nghe ngoài sân có tiếng nước chảy.

Nhìn qua cửa sổ, thấy Trương Sơ Việt vác thùng gỗ đổ nước vào bể.

Khi nhấc thùng, cả cánh tay cơ bắp nổi lên, rắn chắc mạnh mẽ.

Chẳng mấy chốc, cô thấy anh khoanh tay trước ngực, thẳng thừng cởi phăng chiếc áo ba lỗ.

Mắt Ôn Tễ tròn xoe, vội rụt đầu lại.

Không phải chứ, anh, anh giữa ban ngày ban mặt cởi áo làm gì!

Không biết cô đang ở nhà à!

Ôn Tễ nghĩ tới phòng mình có một gian tắm nhỏ, tuy đơn sơ nhưng cũng đầy đủ.

Cô không biết Trương Sơ Việt đi tắm ở đâu, bèn rời giường, đẩy cửa ra ngoài.

Bể nước ở sân sau, cô đi vòng qua, bất ngờ thấy trước một căn nhà lùn có treo tấm rèm trắng.

Ôn Tễ tò mò bước tới, tiếng nước chảy càng lúc càng to. Bước chân cô không kìm được, càng lúc càng gần. Giây tiếp theo, rèm lay động, và bất ngờ, cánh tay cô bị ai đó giữ chặt.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: luclacnho2810.wordpress.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »