Thuở Mới Làm Chồng

Lượt đọc: 5305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »
Chương 30
cả hai nhìn nhau thở hổn hển.

❊ ❊ ❊

* Ôn Tễ như bị thiêu đốt trong ánh mắt Trương Sơ Việt đang cúi xuống kia.

Cô đưa tay sờ vành tai bị anh liếm, ngỡ ngàng nhìn anh. Hai chân co lại, chạm vào đầu gối anh, sợ hãi không dám động đậy, tim như sôi sục cả trăm độ, mà anh vẫn đang nhìn cô.

Đồng tử anh cuộn trào sóng ngầm, hai cánh tay chống bên người cô căng cứng. Ôn Tễ thấy từng đường gân nổi lên rõ mồn một.

Như một con sói, sẵn sàng xé toạc con mồi dưới thân.

“Trương… Trương Sơ Việt, anh còn muốn hôn nữa không… Không hôn thì tôi… tôi đi thu quần áo!”

Cô cố phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, như hai thỏi nam châm bị hút chặt, tiện thể giải thích việc anh thấy cô không mặc quần lót là vì cô quên thu quần áo, chứ không phải cố ý để anh…

Khi Ôn Tễ sắp bị những suy nghĩ rối loạn thiêu rụi, cánh tay chống bên cô khẽ buông lỏng, như cổng kéo được nhấc lên, thả cho cô một con đường sống.

Ôn Tễ ngẩn ra, trong vài giây sững sờ, cô lách ra từ dưới cánh tay anh.

Cô kéo vạt váy xuống, hoảng loạn bước ra khỏi cửa, chạy vào sân sau, giật lấy chiếc quần lót lẻ loi treo đó. Không kịp về phòng mặc, cô cúi xuống, nhấc chân luồn vào.

Chớp mắt, nơi bí mật vừa bị Trương Sơ Việt nhìn thấy phút trước cuối cùng cũng được che đậy.

Ôn Tễ nóng bừng cả người, đứng trong sân một lúc, đưa tay sờ môi bị anh hôn, sờ vành tai bị anh liếm, tự thấy mình thật kém cỏi, sao lại để anh tùy ý như thế.

Hậm hực quay lại phòng, tưởng Trương Sơ Việt đã đi rồi, không ngờ anh vẫn ở phòng khách, quay lưng về phía cửa, ngồi trên sofa.

Từ góc nhìn của Ôn Tễ, chỉ thấy hai cánh tay cơ bắp của anh gác lên thành sofa, như một đường chân trời rộng lớn.

Tim cô đập thình thịch, anh như nghe thấy, ngoảnh lại nhìn. Tim Ôn Tễ đột nhiên thắt lại, lông mày anh in trong ánh sáng mờ tối, màn đêm mịt mờ khiến đường nét anh không còn lạnh lùng.

“Sao không đi giày?”

Anh bước tới, thấy đôi chân trần của Ôn Tễ.

Ôn Tễ nắm chặt vạt váy, co chân lại, tránh ánh mắt anh nhìn đầu ngón chân cô, anh nghiêm túc đến mức khiến cô đỏ mặt. Cô nói: “Anh còn dám nói nữa.”

Giày ở ngay cạnh sofa, vừa nãy bị anh hôn làm đá văng, anh mù hay sao ấy.

Nói rồi, Ôn Tễ định vào phòng, bất ngờ bị bóng dáng cao lớn của Trương Sơ Việt chặn lại. Lúc này cô dễ giật mình nhất, vậy mà anh còn định bế ngang cô.

Cảm giác lơ lửng khiến cô kêu khẽ, âm thanh rơi vào màng nhĩ anh, lan tỏa đến cổ và vỏ não. Môi anh mím chặt, bế cô vào phòng ngủ chính.

“Đợi chút, tôi đi lấy khăn lau cho cô.”

Ôn Tễ để anh đặt cô xuống giường, hai chân buông thõng bên mép, ngón chân cong lên, chờ anh, như một cô dâu ngồi trên kiệu hoa, đung đưa.

Anh mang khăn ướt nóng vào, nửa quỳ trước cô, để cô đặt chân lên đùi anh.

Khi anh cầm khăn lau qua lòng bàn chân, cả người Ôn Tễ như nổ tung, cảm giác ngưa ngứa như có gì cù vào đáy lòng, khiến cô nghiến chặt răng.

Lực của anh rất nhẹ, nhưng khăn nóng hổi. Ôn Tễ nắm chặt ga giường hai bên, muốn rụt chân, thì phát hiện bàn tay lớn của anh bất ngờ siết lại. Cô kêu lên van xin: “Trương Sơ Việt…”

“Tôi xem có bị xước không.”

“Không có, không…”

Anh muốn xem lòng bàn chân cô, cô phải dang chân ra, vừa thoát cái hố đó, sao lại dẫm vào nữa!

“Được, không xem.”

Anh vẫn cúi đầu, giọng khàn đặc.

Khăn nóng trong tay người đàn ông vẫn lướt qua lòng chân cô. Ôn Tễ phát điên, thần kinh bị kích thích từng tấc, chạy thẳng lên vỏ não.

Một dây thanh âm vô hình như muốn gảy giọng cô, khiến cô bật ra tiếng.

Giây tiếp theo, Ôn Tễ cố sức rút chân về.

“Anh ra ngoài ngay!”

Cô thẹn quá hóa giận.

Trương Sơ Việt ngẩng lên, mí mắt hẹp dài, mây đen cuộn trào dưới ánh mắt. Ôn Tễ không dám nhìn cằm sắc bén, mũi cao thẳng, hay bất kỳ điểm nào trên mặt anh, chỉ dám chui vào chăn.

Anh khẽ nói: “Ngủ ngon.”

Ôn Tễ, trốn trong chăn, mắthi ngẩn ra.

Không một chút xâm phạm, cô bảo anh làm gì thì anh làm nấy.

Đêm đó Ôn Tễ gần như không ngủ được.

Ngủ được một lúc lại như bị cù lòng bàn chân, tỉnh giấc, nhìn trần nhà mà nóng ran.

Cô trở mình, một nỗi ám ảnh kéo cô, không thể kiềm chế.

Cô biết con người ngoài lý trí còn có cảm xúc, ngoài cảm xúc còn có hormone.

Chăn không mang cảm giác của anh, cô muốn ôm anh.

Mắt Ôn Tễ cũng nóng ran, rưng rưng nước.

Hai chân đạp chăn, vạt váy trượt theo chân cong lên đến eo.

Cô muốn nằm nghiêng, hai chân dính vào nhau, cô vội tách ra.

Chỉ cần chạm vào là lại khao khát điều gì đó, cô sắp phát điên rồi.

Cô đưa tay lau mắt, khó khăn lắm mới chờ được tiếng gà gáy đầu tiên. Trời sáng chưa nhỉ, lần đầu tiên cô mong trời sáng nhanh đến thế.

Cô vào nhà tắm rửa mặt. Khi đi ngang phòng Trương Sơ Việt, cửa không đóng, ánh bình minh đầu tiên còn chưa lọt qua cửa sổ. Người đàn ông cao lớn ấy đang gục trên bàn ngủ.

Như bị ma xui quỷ khiến, Ôn Tễ bước vào phòng anh. Khắp nơi là hơi thở của anh, phòng cô ẩm ướt, còn phòng anh thì khô rực.

Nhưng khi đến gần, cô mới thấy cánh tay anh ướt, từng giọt lấp lánh, không giống mồ hôi, làm ướt một góc giấy trên bàn. Cô nhìn kỹ, thấy dưới quyển kinh thư là tên “Ôn Tễ” được viết đầy.

Anh nhạy cảm trong giấc ngủ, khi ánh mắt Ôn Tễ vừa nhìn rõ, Trương Sơ Việt khẽ nhướn mí mắt.

Bốn mắt chạm nhau, đồng tử Ôn Tễ run lên. Lúc này cô đang cúi người nhìn anh.

Trương Sơ Việt ngồi thẳng dậy, một tay che quyển kinh thư. Ôn Tễ tránh ánh mắt, nghe anh hỏi: “Sao thế? Sáng sớm đã dậy?”

Trời còn chưa sáng, Ôn Tễ nói: “Anh cũng thế còn gì? Sao người toàn nước thế kia.”

“Vừa mới tắm xong.”

Ôn Tễ ngửi thấy hơi nước nóng ẩm trên người anh, bị làn da nóng rực của anh bốc hơi.

Cô bỗng ghen tị với những giọt nước được bám trên người anh, môi bất giác mím lại: “Trương Sơ Việt, tôi khó chịu lắm.”

Anh khựng mày, cúi xuống lo lắng nhìn cô: “Khó chịu ở đâu?”

Khóe mắt Ôn Tễ liếc thấy anh che trang giấy đầy tên cô. Tình cảm kìm nén cả đêm lại cuộn trào, cô đưa tay dụi mắt. Anh nắm cổ tay cô: “Mắt khó chịu à? Đừng dụi.”

Tối qua cô giận dữ đuổi anh ra, vậy mà sáng nay anh vẫn quan tâm cô.

“Trương Sơ Việt, anh đúng là đồ ngốc.”

Ôn Tễ không nhịn được mắng anh, nhưng mắng xong thấy anh ngẩn ra, cô lại hối hận, vai rụt lại, tủi thân nói: “Tôi không mắng anh đâu.”

Cô không muốn đẩy anh ra, định giải thích thì môi đã bị anh phủ lên, khẽ hôn một cái, đủ khiến cô đứng sững.

Bàn tay lớn của anh vuốt đầu cô, ấn xuống mấy sợi tóc ngố dựng đứng, rồi ôm má cô hôn thêm cái nữa. Sự thân mật, cọ xát, khiến Ôn Tễ không nhịn được kiễng chân.

Môi anh mở ra mút lấy môi cô, khiến cô như chết lặng.

Tay cô đặt trên vai anh, eo bị anh ôm chặt.

Lần đầu tiên Trương Sơ Việt đè cô lên tường hôn, anh cũng ôm eo cô.

Cô tưởng tường sẽ ép vào tay anh, nhưng đường cong eo cô lượn sóng, tay anh kẹt ở chỗ lõm, chẳng chạm được tường.

Anh thậm chí phải dùng sức đè cô vào tường, mới cảm nhận được sự chen chúc chặt chẽ với cô.

“Ưm~”

Khi bị hôn đến nghẹt thở, Ôn Tễ phát ra âm thanh này, không phải âm run mềm mại, mà là tiếng “ưm” ngắn ngủi.

Trương Sơ Việt khẽ buông cô, vẫn chạm môi cô, cả hai nhìn nhau thở hổn hển. Anh nói: “Cô vẫn chưa biết đổi hơi à?”

Má Ôn Tễ đã nóng rực.

Một lọn tóc dính trên gò má căng mọng như đào phấn của cô. Anh đưa ngón tay gỡ ra, chạm vào gò má như trứng gà lột vỏ. Cô nheo mắt, anh tưởng cô sẽ né, không ngờ cô lại cọ vào tay anh.

“Bảo khó chịu mà còn tâm tư hôn ở đây, lừa tôi.”

Anh xòe bàn tay, để mặc cô cọ má vào.

Má Ôn Tễ bị anh gỡ tóc, nơi đó ngứa ran. Ngón tay hơi chai của Trương Sơ Việt khiến cô nghiện, cô nói: “Tôi khó chịu lắm, rất khó chịu, không dừng được…”

Trương Sơ Việt nhìn đôi mắt hạnh đỏ hoe của cô, như chợt ngộ ra, bàn tay ôm eo cô siết chặt, năm ngón tay qua lớp váy ngủ ép vào da cô, giọng khàn gọi: “A Tễ.”

Giọng trầm như chuông ngân bên tai, cả người Ôn Tễ run lên. Cô không biết phải làm sao, chỉ biết anh bế cô, rồi đặt cô lên chiếc giường sắt của anh. Lần đầu tiên Ôn Tễ nằm ở đây.

Anh cúi xuống tiếp tục hôn cô. Ôn Tễ nắm chặt cánh tay anh, không còn để ý mình cào mạnh thế nào, cô chỉ cần bám vào thứ gì đó. Chăn không được, gối chẳng ích gì, phải là Trương Sơ Việt.

Lưỡi anh thô ráp cạy mở môi cô, luồn vào. Ôn Tễ ngửa đầu như uống nước, để anh trêu đùa môi lưỡi cô.

Lưỡi thô ráp lướt qua đáy lưỡi, trượt đến đầu lưỡi cô xoay tròn. Cả hai mở môi, mi mắt Ôn Tễ không nhấc nổi, chỉ hé một tia sáng thấy Trương Sơ Việt rời môi cô, kéo theo sợi chỉ trong suốt.

Ánh mắt anh tối lại khi thấy sợi chỉ ấy.

“Tốt hơn chưa?”

Anh hỏi cô.

Tay Ôn Tễ vẫn không buông, sau một đêm trằn trọc, ngoài muốn hôn, cô còn muốn điều khác.

Lúc này Trương Sơ Việt gọi: “A Tễ.”

Cô đã mềm nhũn trong chăn của anh, tầm nhìn mờ đi, hỏi lại: “Còn anh?”

“Bệnh không thuốc chữa rồi.”

Nghe câu này, đầu ngón tay Ôn Tễ đang sờ tai anh. Bỗng nhiên, cằm lún phún râu của anh lao vào cổ cô. Chỉ một thoáng, cổ cô như bị anh cắn đứt.

“Trương Sơ Việt… Sơ Việt Sơ Việt Sơ Việt…”

Cô không ngừng gọi tên anh, anh vẫn cắn mút cổ cô. Mắt cá chân Ôn Tễ cọ liên tục trên chăn, đến khi anh buông cô ra.

“Thế này thì sao?”

Đồng tử đỏ rực của Trương Sơ Việt nhìn cô.

Ôn Tễ khóc, đấm anh: “Bị cắn chết mất!”

Bàn tay lớn của anh ôm cánh tay mảnh mai của cô, xoa nhẹ, giọng trầm dỗ: “Đặt vào chỗ chết rồi mới sống.”

Mũi Ôn Tễ cũng đỏ, sụt sịt, giọng nghẹn ngào: “Môi bị hôn rách cũng chẳng ích gì, cả đêm tôi bị tra tấn đến phát điên, đều tại anh…”

Tại anh lau chân cho cô, tại anh viết tên cô, tại anh nói đi là đi, thà tự tắm nước lạnh cũng không vào phòng cô.

Sợi dây thần kinh cuối cùng của Ôn Tễ bị anh kéo đứt.

Ngón cái của anh xoa má cô, không hẳn là thương tiếc, nhưng đã là giới hạn chịu đựng của anh: “Vậy tôi hôn em Mười Ba, trút ra một cái là xong, cô có muốn không?”

Tác giả có lời muốn nói: Anh Việt: Bảo tôi ra vẻ, giờ đến lượt em Mười Ba ra vẻ với tôi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Nguồn: luclacnho2810.wordpress.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »