Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Lượt đọc: 6963 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »
Chương 84-2
hổ phù trần gia tây yến quốc (2)..

❊ ❊ ❊

“Hắn vì sao không chịu yên tĩnh làm cái chức danh Thái tử của hắn đi làm gì lại tự mạo hiểm thao luyện binh mã vậy?” Thanh Linh nghi ngờ hỏi.

Tần Liễm trả lời: “Từ bốn năm trước ngoại công của Tây Yến Thái tử tự vẫn, nhà ngoại Tây Yến Hoàng hậu vì thế mà xuống dốc mà nhà ngoại mẫu phi Tây Thành Hạ phát dương cường đại, Tây Thành Hạ dần dần uy hiếp đến vị trí Thái tử của Tây Thành Bá.”

Nói đến đây Thanh Linh coi như là hiểu: “ Tây Thành Hạ uy hiếp, Tây Thành Bá mới cảm thấy nguy cơ mới mạo hiểm tích lũy thế lực của mình.”

Tây Thành Bá sắc mặt trắng bệch, hai người này nói về bí mật của hắn mà cứ như đang trao đổi chuyện nhà, hắn chán nản nói: “Ngơi nói, ngươi muốn bản thái tử làm thế nào?” Tên Tần Liễm này thế lực ở Tây Yến rốt cuộc có bao nhiêu? Không chỉ rõ ràng các phe cánh thế lực ở Tây Yến mà chuyện hắn thao luyện binh mã ở Tây Lâm hoang mạc cũng bị hắn biết được, người này thật đáng sợ.

“Nàng muốn thế nào?” Tần Liễm dịu dàng trưng cầu ý tứ của Diệp Thanh Linh. d>in?l#e%q&[email protected]<<[email protected]^n

“Hiện tại các ngươi giết bản thái tử cũng không có chỗ nào tốt.” tây Thành Bá nói chen.

Chỗ tốt? Vừa nhắc tới chỗ tốt, hai mắt Thanh Linh lập tức tỏa sáng, nhìn chằm chằm Tây Thành Bá như đang nhìn một khối bảo thạch.

Tần Liễm không vui, đôi con ngươi dần dần tối tăm, tựa như giận dỗi bĩu môi. Hắn không thích nàng nhìn chằm chằm nam tử khác, tất nhiên là ngoại trừ hắn ra.

Tây Thành Bá bị Thanh Linh nhìn mà lông mao dựng đứng: “Diệp nhị công tử, hôm nay ngươi bỏ qua cho bản thái tử, bản thái tử xóa bỏ tất cả chuyện đã xảy ra, thế nào?”

Thanh Linh híp híp mắt, cười gian giảo: “Chưa ra cái gì.” Chỗ tốt gì cũng chưa đến tay mà đã thả hắn, thế là quá rẻ mạt.

Tây Thành Bá như con dê chờ bị mổ thịt, dưới ánh mắt sáng quắc của nàng, hắn càng ngày càng cảm thấy thống khổ.

“Ngươi vì sao cùng rắn độc với bộ cạp làm bạn được?” Nàng vẫn tương đối tò mò vì sao những độc vật kia không gây thương tổn cho Tây Thành Bá, nếu nà cũng có cái loại bách độc bất xâm như vậy thì thật là tốt biết bao.

“ Bản thái tử từng dùng qua Kim Tuyến quỳ.” Người từng dùng qua Kim Tuyến quỳ máu có thể có tác dụng giải độc.

Tần Liễm cũng ăn Kim Tuyến quỳ, nàng lại từng uống qua máu của hắn nhưng lại không thể đạt đến mức độ thể chất bách độc bất xâm. Nếu như có thể luyện ra giải dược cho tất cả các loại độc trên thế gian, về sau nàng cũng không bao giờ phải lo lắng nữa.

“Bạch Nhiên, đi lấy cái bình rỗng lại đây.” Thanh Linh cao giọng phận phó, Bạch Nhiên sau khi nghe liền biến mất ở Úc Hương uyển.

Bạch Nhiên rất nhanh cầm theo cái bình rỗng xuất hiện: “Nhị công tử, bình đây.”

“Để bình xuống, ngươi tìm một chỗ hầm điểm đông tiền thảo canh, xong xuôi lại quay lại tìm ta.” Thanh Linh phân phó.

“ Nhị công tử….”

Bạch Nhiên muốn hỏi nhưng lại bị Thanh Linh cắt đứt: “Nhanh lên.” Nàng nói.

Bóng dáng Bạch Nhiên một lần nữa biến mất ở Úc Hương uyển.

Thanh Linh lấy đoản kiếm Băng Hồn ra, cầm cái bình rỗng để lại gần tay Tây Thành Bá.

Tây Thành Bá thấy hành động nàng đinh làm, liền có ý định muốn chạy trốn, nhưng hắn có một cái chân tàn làm sao có thể chạy a?

Thanh Linh tiến lên một bước tiếp cận hắn, Tây Thành Bá chợt ra tay, một quyền hướng đấu Thanh Linh đánh tới.

“Không biết tự lượng sức.” Nàng mím mối nói, Băng Hồn nắm trong tay liền xuất ra, Băng Hồn nện chính giữa nắm đấm của Tây Thành Bá.

Băng Hồn đả thương người đau gấp ba lần so với các vũ khí thông thường, Tây thành Bá cắn chặt môi dưới, máu đen rỉ ra trên đôi môi thâm đen của hắn.

Thanh Linh vô tình đạp thẳng một cước bên chân què của hắn, Tây Thành Bá rốt cuộc cũng không nhịn được mà hét thảm một tiếng.

Mà nàng tâm lãnh huyết không một chút cử động, điềm huyệt đạo của hắn, một phát bắt được cổ tay của hắn. Nàng liền phát hiện ngón tay trỏ của hắn có đeo Ngọc Ban chỉ màu xanh đen, ngọc sắc như lưu thủy, ngọc được một bàn tay hổ đang giương nanh múa vuốt bọc lại.

Có thể đeo trên tây Tây Yến Thái tử chắc chắn cũng không phải đồ gì kém cỏi, nàng nghĩ một lúc rồi dứt khoát đem Ngọc Ban chỉ rút ra.

Tây Thành Bá hốc mắt ướt át, đáng thương cầu xin: “Diệp…..Diệp nhị công tử, bản thái tử biết sai rồi, ngươi đem Ngọc Ban chỉ trả lại cho ta đi, ân oán của chúng ta liền xóa bỏ. Ngày sau ngươi đến Tây Yến, bản thái tử nhất định sẽ chiêu đãi ngươi thật hẫu hĩnh, sau này ngươi có chuyện nhờ vả, bản thái tử nhất định không từ chối, bản thái tử chính là đem tất cả khả năng của mình mà giúp ngươi a.”

Thanh Linh liếc nhìn Ngọc Ban chỉ trong tay, không phát hiện bất cứ một điều đặc biệt nào, nhưng đồ đã đến tay nàng có lý nào lại trả lại: “Nghe ngươi nói vậy, hình như chiếc nhẫn này rất quý giá đối với ngươi, như thế ta lại càng không trả.”

“Đưa ta xem Ngọc Ban chỉ một chút.” Tần Liễm lúc này mới lên tiếng, Thanh Linh liền đem nhẫn vứt cho hắn.

“Nhẫn ngọc này là phụ hoàng thưởng cho bản thái tử, bản thái tử coi nó như bảo bối. Diệp nhị công tử, bản thái tử còn rất nhiều bảo bối khác, tất cả đều cho ngươi, chỉ cần ngươi đêm Ngọc Ban Chỉ trả lại cho ta.” Tây Thành Bá ánh mắt van xin nói.

“Ngươi còn có bảo bối khác?” Nàng cười to, vừa muốn đưa tay vào móc ra liền cảm thấy ánh mắt rét lạnh của Tần Liễm bắn tới sau lưng.

Nàng chột dạ vội thu tay lại, giải huyệt đạo cho Tây Thành Bá: “Đem bảo vật giao hết ra ngoái, nếu không có vật bản công tử cảm thấy vừa mắt….”

“Có, nhất định sẽ có!” Tây Thành Bá động tác nhanh chóng đem tất cả bảo thạch dù có tiền cũng không mua được móc ra hết, dặt ở trên đất sáng lấp lánh.

Thanh Linh tựa như lo lắng bảo thạch một phút sau liền bị người cướp đi, nhìn rất tham, động tác nhanh như chớp đem hết bảo thạch quý giá thu vào túi mình.

“Bây giờ có thể trả lại Ngọc Ban chỉ cho bản thái tử không?” Tây Thành Bá vẻ mặt nhức nhối nói.

“Bản công tử nói qua là sẽ trả lại Ngọc Ban chỉ cho ngươi sao? Huống chi một chút bảo thạch như vậy ta cũng không nhìn trúng.”

Tây Thành Bá lập tức khí huyết trào ngược, con bà nó, nếu không nhìn trúng mấy thứ bảo thạch kia mẹ nó ngươi còn thu nhanh như vậy làm gì?

“Làm thế nào ngươi mới bằng lòng trả Ngọc Ban chỉ cho bản thái tử?” Tây Thành Bá ẩn ẩn tức giận.

“Hổ phù Trần gia Tây Yến quốc!” Tần Liễm đem Ngọc Ban chỉ soi dưới ánh mặt trời,, nhìn nhìn một chút sau đó mới chậm rái nói.

Thanh Linh một lần nữa điểm huyệt đạo của Tây Thành Bá, quay đầu lại liền thấy Tần Liễm dưới ánh mặt trời, da thịt trắng nõn mịn mà, văn tú như nước. Hắn nhìn thật xinh đẹp, tim nàng không nhịn được mà đập thình thịch.

Tây Thành Bá thấy vậy thầm nghĩ chẳng lẽ hai người này là đoạn tụ?

“Hổ phù Trần gia Tây Yến quốc nhưng hiệu lệnh lại được các mật thám chia ra các nước, nàng cướp được một bảo bối.” Tần Liễm nói, Trần gia Tây Yến là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu Tây Yến, ngoại công Tây Thành Bá dưới gối chỉ có một nữ nhi, hổ phù này truyền đến tay Tây Thành Bá cũng không có gì kì lạ.

Tây Thành Bá sắc mặt liền xám xịt, hắn hôm nay ra cửa quên coi Hoàng lịch mà đã đến tìm Diệp Đàm gây phiền phức, hôm nay quả thật là trộm gà không được còn mất nắm thóc.

Thanh Linh đi tới cầm lại Ngọc Ban chỉ từ tay Tần Liễm, giống như Tần Liễm đem nhẫn chiếu dưới ánh mắt trời liền thấy có con hổ tựa như sống đang chuẩn bị thoát ra ngoài.

“Trần gia Lệnh Tây Yến, ta không họ Trần, nhẫn này ta có thể dùng sao?” Thanh Linh nghi ngờ hỏi, mật thám chia ra tất cả các quốc, nàng sau này tin tức cực kì linh thông.

“Mật thám chỉ nhận lệnh, không nhận người.” Tần Liễm trả lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 60-3 Chương 60-4 Chương 60-5 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 85 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 87-2 Chương 88 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 90-2 Chương 91 Chương 91-2 Chương 92 Chương 92-2 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 97-4 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 117-3 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 119 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 119-4 Chương 119-5 Chương 119-6 Chương 120 Chương 120-2 Chương 121 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122 Chương 122-2 Chương 123 Chương 123-2 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 126 Chương 126-2 Chương 127 Chương 128 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 131-2 Chương 131-3 Chương 131-4 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133-1 Chương 133-2 Chương 133-3 Chương 133-4 Chương 134 Chương 134-2 Chương 134-3 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 136 Chương 136-2 Chương 137 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 138-4 Chương 138-5 Chương 138-6 Chương 138-7 Chương 138-8 Chương 138-9 Chương 138-10 Chương 138-11 Chương 139 Chương 139-2 Chương 139-3 Chương 139-4 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 142-5 Chương 142-6 Chương 142-7 Chương 142-8 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 144-4 Chương 144-5 Chương 144-6 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 145-4 Chương 145-5 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 146-4 Chương 146-5 Chương 146-6 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 148-4 Chương 148-5 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 152-7 Chương 152-8 Chương 152-9 Chương 152-10 Chương 152-11 Chương 152-12 Chương 153 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 153-4 Chương 153-5 Chương 153-6
Tiến »