Thú Trấn Mộ

Lượt đọc: 16007 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Quyển 2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51, Chị em đường hẹp tương phùng Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Quyển 3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Quyển 4 Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2-1 Chương 2-2 Chương 2-3 Chương 3-1 Chương 3-2 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 7-3 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9-1 Chương 9-2 Chương 10-1 Chương 10-2 Chương 10-3 Chương 10-4 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 11-3 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13-1 Chương 13-2 Chương 13-3 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 15-3 Chương 16-1 Chương 16-2 Chương 17-1 Chương 17-2 Chương 18-1 Chương 18-2 Chương 19-1 Chương 19-2 Chương 20-1 Chương 20-2 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 22-3 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 24-3 Chương 24-4 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26-1 Chương 26-2 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32-1 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38-1 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43-1 Chương 43-2 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49-1 Chương 49-2 Chương 49-3 Chương 49-4 Chương 50-1 Chương 50-2 Chương 51-1 Chương 51-2 Chương 52-1 Chương 52-2 Chương 52-3 Chương 52-4 Chương 52-5 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 58-3 Chương 58-4 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 59-3 Quyển 5 Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 7-3 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9-1 Chương 9-2 Chương 9-3 Chương 10-1 Chương 10-2 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 11-3 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 12-3 Chương 12-4 Chương 13-1 Chương 13-2 Chương 13-3 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 14-3 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16-1 Chương 16-2 Chương 17-1 Chương 17-2 Chương 18-1 Chương 18-2 Chương 18-3 Chương 18-4 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 23-3 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26-1 Chương 26-2 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 27-3 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32-1 Chương 32-2 Chương 33-1 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35-1 Chương 35-2 Chương 36-1 Chương 36-2 Chương 37-1 Chương 37-2 Chương 38-1 Chương 38-2 Chương 38-3 Chương 39 Chương 40-1 Chương 40-2 Chương 41-1 Chương 41-2 Chương 41-3 Chương 42-1 Chương 42-2 Chương 42-3 Chương 43-1 Chương 43-2
Tiến »
Chương 77
hãn huyết mã

❊ ❊ ❊

Mộ Lý LăngQuả nhiên là nổ hòn đá lấy lối vào mộ, lá phổi của Tần Bắc Dương sắp bị tế bào ung thư thiêu cháy, mềm oặt hớp không khí, dường như người đuối nước bị hô hấp nhân tạo cứu giúp. Cửu Sắc di chuyển quanh người anh, Wolfna nhấc cổ anh lên, đổ túi nước da trâu cho anh.

Tần Bắc Dương lấy lại tinh thần, mạch máu lại rần rật đầy sức mạnh, vậy mà làm động tác cá chép lộn nhào. Vì đề phòng người Bạch Nga mau chân tới trước, tiểu Quận vương móc súng lục ra mở đường, Cửu Sắc chui về phía trước.

Lối vào mộ xây theo kiểu đủ để phi xe ngựa, vách đá đơn giản mà bóng loáng, không có đồ trang trí phức tạp. Cuối sườn dốc vào mộ, cửa mộ bị người Bạch Nga nổ tung, phiến đá hoa cương vỡ tan, quả thực càng đáng hận hơn kẻ trộm mộ.

Cửu Sắc mọc ra sừng hươu, cả người toàn giáp lân đồng, trở thành thú trấn mộ ấu kỳ lân.

Quả cầu lửa chậm rãi bay một vòng, chiếu rọi kết cấu địa cung. Đời Hán đa số dựng huyệt mộ với quan tài gỗ, thông thường từ mặt đất thẳng đứng đào ra một hố đất hình chữ nhật xuống phía dưới, sau đó đào huyệt ngang, dùng gạch khối chồng lên thành mộ thất đặt quan tài. Nhưng cũng có vương lăng to lớn, xây ruột vàng trong đá để đặt quan tài. Cái gọi là ruột vàng chính là tước da gỗ bách, dùng số lượng lớn, núi Altai ít thấy tùng bách, phỏng chừng nơi đây không phải loại hình dạng này.

Wolfna lần thứ hai tiến vào cổ mộ Trung Hoa, vẫn trốn sau lưng Tần Bắc Dương run rẩy. Cửa mộ thất toàn hạt cát, tiểu Quận vương gần như chìm trong đó, như cát lún nguy hiểm nhất trong sa mạc. May mà Tần Bắc Dương buộc dây thừng quanh hông từng người. Anh kéo mạnh tiểu Quận vương lên. Sắc mặt Thiếp Mộc Nhi tái nhợt, trên mặt đất toàn là hạt cát, trong miệng ăn rất nhiều đất, nếu muộn vài giây chắc sẽ chết vì ngạt thở.

“Người… chết…” Tiểu Quận vương liên tục thở hổn hển, nằm sấp trên cánh tay Tần Bắc Dương: “Trong cát lún, tôi mò thấy rất nhiều người.”

“Cổ nhân tuẫn táng?”

“Không biết, nhưng thi thể vẫn chưa lạnh hoàn toàn, khớp xương cũng có thể chuyển động, râu lông trên mặt cũng có! Không phải xác ướp.”

Tần Bắc Dương không tin tà ma. Cổ mộ cứu mạng anh, làm tinh thần anh sảng khoái. Anh bảo Wolfna nắm chặt sợi dây của tiểu Quận vương, anh và thú trấn mộ Cửu Sắc cùng nhau lẻn vào cát lún xem xem. Anh nín thở đủ một hơi, như lặn vào biển sâu. Chỉ cần có Cửu Sắc bên cạnh, liền có thể chuyển nguy thành an. Cửu Sắc mở đường bằng sừng hươu, cát lún tựa như nước biển, chảy qua hai bên bọn họ, đồng thời cũng tạt vào mặt. Ngọn lửa lưu ly đốt lên ánh sáng, làm anh thấy rõ chân tướng cát vàng dưới chân.

Anh nhìn thấy người chết.

Mặt tái xanh, đội mũ to, quân trang rách nát, khuôn mặt người Bạch Nga. Người này thất khiếu đổ máu, mắt và miệng toàn là hạt cát, tựa như bị chôn sống, tất nhiên chết vô cùng thống khổ. Không chỉ một thi thể, tất cả đều là người Bạch Nga mới chết đi, chất đống dưới đáy cát lún, trên người còn có vũ khí. Có gãy cánh tay ngón tay, đôi bên quấn lấy nhau, vùng vẫy tuyệt vọng trước khi chết…

Trước khi hết hơi, Tần Bắc Dương trồi lên mặt cát, ôm lông bờm thú trấn mộ nhỏ, thở dốc: “Toàn bộ đội thám hiểm Bạch Nga đã bị tiêu diệt rồi.”

Anh lại nói một lần nữa bằng tiếng Nga, Wolfna che miệng lại: “Ivanov thì sao?”

“Tôi không nhìn được mỗi thi thể, nhưng chắc anh ta cũng toi mạng rồi.” Tần Bắc Dương iại nói một câu Trung Hoa: “Gieo gió gặt bão!”

Còn chưa dứt lời, đỉnh đầu địa cung vang lên âm thanh sàn sạt, như mưa phùn rơi, nhanh chóng biến thành bão cát, khắp nơi rơi xuống cát vàng, cả toà mộ giống như chiếc đồng hồ cát.

“Hỏng rồi!”

Tiểu Quận vương gọi mọi người mau chạy trối chết, nhưng lối vào mộ cũng đổ xuống cát lún như thác nước, ngăn chặn đường thoát chết. Bọn họ phải đi sâu vào trong, ngắn ngủi nửa phút, cát lún cao mấy chục cen ti mét, chôn đến hông mọi người, như khoang thuyền chìm trong nước. Cửu Sắc bị chôn gần như biến mất. Cơ quan giết người trong ngôi mộ này chính là cát lún, Wolfna bị chôn tới cổ, khoé mắt tràn nước mắt, xem ra vẫn khao khát sống lắm.

“Cửu Sắc!” Tần Bắc Dương khàn giọng gào lên, “Leo tường!”

Thú trấn mộ nhỏ lao ra khỏi cát lún, bò lên tường địa cung. Bốn cái vuốt vốn chỉ là chân, đột nhiên mọc lên lưỡi câu bén nhọn, như cái đinh leo núi. Tần Bắc Dương bắt được cổ Cửu Sắc, lại tóm Wolfna lên, cuối cùng là tiểu Quận vương Thiếp Mộc Nhi. Nó mang ba người sống bò lên đỉnh địa cung, toàn dựa vào vuốt sắc tứ chi cố định.

“Cửu Sắc, mày còn lên nữa được không?”

Trong cơ thể thú trấn mộ nhỏ bùng lên nhiệt lượng, dù sao trong người nó cũng có mấy viên linh thạch, có sức mạnh lớn hơn mấy lần so với những con thú trấn mộ khác. Nó đưa ba người còn sống bò lên đỉnh địa cung, hoàn toàn dựa vào móng vuốt ở bốn chân để cố định. Lúc này, Tần Bắc Dương, tiểu Quận vương, Wolfna đều treo lơ lửng trên không trung như ba chiếc đèn chùm hình người.

Cát lún lại dâng lên, sớm muộn sẽ lấp đầy địa cung, không lọt mảy may khe hở. Wolfna lực cánh tay yếu, đôi tay run rẩy, sắp không chịu được nữa, sắp rơi xuống…

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Bắc Dương phát hiện đỉnh địa cung có ánh phản quang mờ ảo. Quả cầu lửa lưu ly bay qua ánh phản quang, rõ ràng chiếu sáng mấy tấm pha lê, giống như tấm kính nhiều mặt.

Thú trấn mộ nhỏ kéo ba người, từng bước giẫm trên trần nhà, gian nan chống lại sức hút trái đất.

Cát lún lần nữa chôn đến cổ. Tần Bắc Dương một tay tóm Cửu Sắc, một tay rút ra Đường đao ba thước, dùng sức đập vỡ pha lê. Kết cấu địa chất ngọn núi này không có pha lê, ắt là khi xây mộ lắp đặt, quả nhiên phía sau là nơi xuất khẩu.

Tiểu Quận vương bò ra ngoài đầu tiên, anh ta nắm chặt cánh tay Wolfna, kéo cô ta ra. Tần Bắc Dương ăn hai miệng cát, trước khi ngạt thở thoát mạng, cuối cùng mới là Cửu Sắc.

Hai nam một nữ một thú, cả người cả mặt cả tóc đều là hạt cát, ngã xuống đất ngửa mặt thở hồng hộc. Hô hấp không khí trong cổ mộ, đối với Tần Bắc Dương mà nói không khác gì linh đan diệu dược. Cánh tay Wolfna run bần bật, gần như bị chuột rút.

Con đường địa cung thứ hai.

Không có cát lún, ngọn lửa lưu ly sáng lên, trên tường địa cung khắc đầy bức tranh đá thường thấy triều Hán.

Tần Bắc Dương từng nhìn thấy bản dập tranh đá, đa phần mô tả cuộc sống hàng ngày của người Hán, từ đón đi rước về(1) đến yến ẩm tiệc rượu, cưới hỏi ma chay, chung minh đỉnh thực (2), chim bay cá nhảy. Cũng có chuyện lịch sử và thế giới thần tiên, bốn vị thần Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Phục Hy, Nữ Oa, Tây Vương Mẫu, Tam Túc Ô (Quạ ba chân), Cửu Vĩ Hồ và vài yêu ma quỷ quái…

Nhưng trên bức tranh đá trong lăng mộ Lý Lăng lại mô tả cuộc sống thảo nguyên du mục hoàn toàn bất đồng. Đồng hoang đại mạc, cát bay đá chạy, vạn ngựa cùng phi. Lều của người Hung Nô, kị sĩ cong cung bắn đại điêu, Bắc Hải lạnh giá. Trên tảng đá còn vẽ lão giả mặc phục sức người Hán, xung quanh một đám cừu non, ký hiệu tên “Tô Vũ”.

Tô Vũ nuôi dê? Mà “Bắc Hải” này chính là hồ Baikal xa xôi. Tần Bắc Dương nhớ tới mặt hồ đóng băng, anh nhìn thấy hàng nghìn hàng vạn cương thi chết cóng, trong đó có con trai Wolfna.

Sát bên cạnh là một phiến đá khắc hoạ người đàn ông mặc trang phục Hung Nô, đánh dấu hai chữ “Lý Lăng”, chính là chủ nhân ngôi mộ này. Lý Lăng và Tô Vũ gặp nhau uống rượu, lại lưu luyến chia tay trên thảo nguyên. Đây là điển cố “Tô Lý khóc cáo biệt”. Tô Vũ đi sứ Hung Nô, chăn cừu bên hồ Baikal 19 năm không khuất phục, cuối cùng nhận được cơ hội về nhà, Lý Lăng sắp xếp tiệc rượu đưa tiễn Tô Vũ.

“Người dị vực, bài từ biệt tuyệt nhất! Lăng múa, hát rằng: Qua vạn dặm chừ vượt sa mạc, vì quân vương chừ đánh Hung Nô. Đường cùng tuyệt chừ không kiếm cung, quân sĩ chết chừ danh chẳng còn. Mẹ già đã chết, muốn báo ơn, biết về đâu? Lăng hát xong, chảy nước mắt mấy hàng, cùng Vũ từ biệt.” (Trích wikipedia)

“Sử ký” Tư Mã Thiên ghi lại đoạn đối thoại này, chính là “Biệt ca” vang danh thiên thu của Lý Lăng.

Bức tranh đá trong địa cung có lẽ cũng là khắc hoạ nội tâm của Lý Lăng khi còn sống, thậm chí có thể nói là tự mình biện hộ.

Tần Bắc Dương hơi thương cảm, chính mình từng sống ở Nga, lại phiêu bạt thảo nguyên Mông Cổ, rời xa quê hương nhiều năm, làm sao không phải là tâm tình Lý Lăng?

Đột nhiên, anh phát hiện đỉnh đầu có cái động nhỏ, không biết hình thành từ thời kỳ nào? Làm mọi người bất an lo sợ.

Xuyên qua địa cung viện bảo tàng bức tranh đá, Tần Bắc Dương không rảnh xem xét từng thứ.

Cửa mộ thất tiếp theo, ngọn lửa lưu ly chiếu sáng bên trong, phát hiện con đường địa cung thứ ba.

Trong bóng đen như địa ngục, vang tiếng ầm ầm, tựa như một nồi nước sắp sôi.

Đây là dấu hiệu thú trấn mộ bị thức tỉnh. Kế tiếp một tiếng hí chói tai, tiếng phun mũi, tiếng đập chân, tiếng quăng đuôi…

Tiếng vó ngựa, đôi mắt màu lục, lông bờm dựng thẳng, thần thái phấn chấn(3). Đây là một con ngựa, cũng là một con rồng, hình thể thon dài tinh tế, cơ bắp mạnh mẽ, vai dài cao, cổ uốn lượn, như thiên lý mã.

Ngựa trắng mà không phải ngựa(4).

Vai con tuấn mã trắng như tuyết này dường như đang chảy máu? Không, đó không phải máu, mà là mồ hôi.

“Hãn huyết mã!”

Tiểu Quận vương kêu to, anh ta sinh ra ở thảo nguyên Mông Cổ, nhìn quen danh câu thiên hạ, lại chưa từng tận mắt nhìn thấy hãn huyết mã – Hán Vũ Đế vì nó mà hy sinh tính mạng mấy chục nghìn người, sai tướng quân viễn chinh Tây Vực. Lý Lăng nhất định đã gặp thiên mã nước Đại Uyển, thậm chí… đây chính là ngựa của bản thân Lý Lăng? Sau khi tướng quân chết, ngựa yêu cũng chết theo, cùng tới thế giới âm u, không phải là không có tiền lệ.

Khi con ngựa hí vang vọt tới trước, đỉnh đầu nó mọc lên một chiếc sừng nhọn.

Ngực Tần Bắc Dương và miếng huyết ngọc ấm nóng lên. Cửu Sắc phun ra ngọn lửa lưu ly tấn công con ngựa, lại bị nó nhẹ nhàng nhảy lên tránh thoát. Khi hãn huyết mã bay qua đỉnh đầu, Tần Bắc Dương mới nhìn thấy rõ sừng nhọn của nó, khác với sừng hươu của Cửu Sắc, đó là một chiếc sừng xoắn ốc, giống như mũi khoan dài. May mắn anh lăn trên mặt đất né tránh, sừng ngựa đâm vào tường địa cung, tạo ra một cái hố bằng miệng bát. Nếu đâm vào người tất nhiên thấu tim, ngực thủng lỗ to.

“Ngựa một sừng (unicorn)?”

Wolfna nói câu tiếng Nga, ngựa một sừng trong truyền thuyết phương Tây chính là một con ngựa trắng có một chiếc sừng hình xoắn ốc.

Nó là thần thú ngàn năm bất diệt, vừa là ngựa một sừng, vừa là hãn huyết mã một sừng, đến từ nước Đại Uyển, Tây Vực, tung hoành thảo nguyên Âu Á 2000 năm.

Nó cũng là thú trấn mộ.

Một kích chưa trúng, hãn huyết mã rút sừng ra khỏi tường, liền húc sừng vào với sừng hươu của Cửu Sắc.

Sừng và sừng chiến đấu, như Sao Hoả đụng vào Trái Đất. Con ngựa này coi bọn họ như kẻ trộm mộ, sức mạnh không hề kém Cửu Sắc, tính linh hoạt và tốc độ chỉ hơn chứ không kém.

Tần Bắc Dương thầm nhủ, năm đó, trong 5000 bộ binh của Lý Lăng ắt hẳn có thành viên tộc xây mộ họ Tần, đi theo tướng quân cùng nhau bị bắt định cư ở Hung Nô. Sau khi Lý Lăng chết, người đó đã xây dựng huyệt mộ cho chủ nhân, cùng với tạo nên thú trấn mộ này. Không biết vị họ Tần này lưu truyền tài nghệ làm thú trấn mộ trên thảo nguyên hay không, hiện giờ trong dân tộc nào còn tồn tại mạch máu truyền thừa?

Anh từ từ vòng ra sau lưng hãn huyết mã, hai chân mượn lực tường, bật nhảy lên, vung thanh Đường đao An Lộc Sơn, hung ác bổ về phía thân hãn huyết mã.

Chớp mắt, lưỡi đao bổ ra lưng thú trấn mộ, Tần Bắc Dương nghe thấy tiếng con tuấn mã đau khổ kêu gào.

Bốn vó không đứng được, như pho tượng ngã ầm xuống đất. Sừng hươu Cửu Sắc đâm vào ngực hãn huyết mã, ngọn lửa lưu ly thiêu cháy đầu ngựa. Thú trấn mộ của Lý Lăng không thể chống cự, biến thành một đống đồ đồng co giật.

“Cửu Sắc, không được!”

Tần Bắc Dương biết thú trấn mộ nhỏ định làm gì, trong mắt Cửu Sắc viết đầy cơn đói và tham lam. Nhưng đối mặt với linh thạch, ai cũng không thể ngăn cản Cửu Sắc. Nó dùng sừng hươu đào ra trái tim hãn huyết mã, một miếng đá đen sủi bọt, làm mọi người vừa thấy liền đau đầu chóng mặt.

Cửu Sắc ăn trái tim hãn huyết mã, đây là linh thạch của thú trấn mộ thứ sáu mà nó nuốt chửng, thật không biết thân thể nho nhỏ của nó làm sao chứa được nhiều bảo bối như thế?

Tiểu Quận vương và Wolfna toát mồ hôi lạnh đi ra, cứ tưởng chết chắc, thám hiểm trong ngôi mộ không phải điều mà người bình thường có thể làm được.

Trong địa cung thứ ba, bọn họ nhìn thấy quan tài Lý Lăng.

Quan tài sau thời Đường thường có nắp đậy cong, giống một chiếc thuyền trên to dưới nhỏ. Nhưng quan tài thời Hán đều thẳng tắp, kết cấu tổng thể chính là hòm gỗ hình vuông.

Tần Bắc Dương không phải kẻ trộm mộ, vô tình phá hoại quan tài gỗ lớn này. Anh quỳ xuống dập đầu với chủ nhân ngôi mộ, khẩn cầu Lý Lăng tha thứ cho bản thân xông vào, càng muốn tha thứ cho Cửu Sắc giết chết thú trấn mộ hãn huyết bảo mã.

Đột nhiên tiếng la hét của Wolfna vang lên, tiểu Quận vương dìu vai cô ta, phát hiện trong địa cung nằm hai bộ hài cốt gần như mục nát hết.

Tần Bắc Dương đi tại trong địa cung đặc bóng ma, phát hiện trên cốt hài là Sơn văn giáp, mà thời Hán nhiều là Trát giáp hoặc Ngư lân giáp, trên đất có thanh bội đao thời Minh Thanh, mà không phải Hoàn thủ đao thời Hán. Từ hình dáng xương chậu, dường như là một nam một nữ.

“Kẻ trộm mộ?”

“Hố kẻ trộm trong địa cung thứ hai chắc hẳn do bọn họ tạo ra.” Hai bộ hài cốt có tổn hại rõ ràng ở xương sườn và xương sống. Tần Bắc Dương phán đoán: “Hãn huyết bảo mã giết bọn họ, một sừng xuyên thấu thân thể.”

Sau lưng hài cốt là một ống đồng, ở giữa nhô lên hình tròn, mặt ngoài bám đầy màu xanh. Tần Bắc Dương cầm lên suy tư, giống một chiếc súng săn to, trước sau giữa rỗng, mặt ngoài còn có lỗ thủng. Người phương bắc tới nay vẫn dùng súng ba nòng, rất giống thứ này, chỉ có điều thứ kia là ba nòng, đằng sau lấy gậy gỗ cố định tay cầm.

“Súng!” Tiểu Quận vương nhận ra, lấy làm lạ: “Súng được phát minh từ thời Nguyên, cũng là chủ lực thời Minh.”

“Trong lăng mộ Lý Lăng thời Hán tại sao lại có súng?”

Xem chiếc súng thời đại Nguyên Minh, vũ khí nóng cổ xưa nhất của nhân loại, Tần Bắc Dương ngơ ngác, Wolfna kêu lên: “Đó là cái gì?”

Phụ nữ tinh mắt mẫn cảm, cô ta chỉ vào phần eo nữ hài cốt, có chiếc hộp đá quý mã não.

Trong hộp bảo bối có thứ gì? Tần Bắc Dương không kiêng kị xác chết, nói khẽ “đắc tội”, liền lấy chiếc hộp ra khỏi nữ hài cốt.

Chiếc hộp triều Minh trong lăng mộ Lý Lăng thời Tây Hán.

“Này chẳng phải Quan Công chiến Tần Quỳnh ư?”

Tiểu Quận vương thì thầm một câu, bọn họ phí cả nửa ngày mới mở được chiếc hộp, chỉ thấy một con dấu to.

Không biết chất ngọc là gì? Màu xanh đậm toả sáng, dày chừng ba tấc vuông. Mặt lưng khắc quái thú nhỏ, như rồng không phải rồng, như phượng hoàng không phải phượng hoàng, như kỳ lân không phải kỳ lân, như rùa không phải rùa, quả thực tứ bất tương – Kỳ lân.

Tần Bắc Dương bê con dấu lên, nặng tầm 7, 8 cân, dè dặt buông trong lòng bàn tay, quả nhiên cũng giống thú trấn mộ nhỏ Cửu Sắc. Thần thú điêu khắc thô ráp cổ xưa, có vẻ như từ thợ thủ công thời Tần Hán, mặt ngoài còn vương lớp da, bóng loáng dày dặn, hiển nhiên tồn tại hàng nghìn năm, sớm hơn triều Minh rất lâu.

Có điều, phía ngoài chiếc hộp là đồ sắt, phía dưới khắc dòng chữ “Ngự chế năm Vĩnh Lạc, Đại Minh”, cách nay cũng đã 500 năm.

Anh lật lại mặt chính diện con dấu, phát hiện thiếu một góc. Mượn ngọn lửa lưu ly xem tỉ mỉ, phía đáy trắng trong khắc một đống hình rồng bay phượng múa, không hiểu biểu thị ý gì?

“Ai có mực đóng dấu không?”

Tần Bắc Dương thuận miệng nói, không ngờ tiểu Quận vương lại mang theo con dấu Nghị sĩ Quốc hội và mực đóng dấu, lại lấy ra tờ giấy, ấn con dấu cổ xưa này lên mực.

Trên giấy hiện lên tám chữ Hán nét bút phức tạp, có vẻ như chữ tượng hình, lại giống như văn tự sáu nước Tiên Tần.

Tiểu Quận vương sợ hãi kêu: “Đây chẳng phải điểu trùng triện (chữ triện hình chim và sâu) ư? Hồi còn nhỏ, phủ Quận vương Ngạc Nhĩ Đa Tư mời tiên sinh tới dạy tôi chữ Hán. Vị tiên sinh đó tinh thông khắc dấu, tuyệt kỹ chính là loại chữ triện điểu trùng này, trên rất nhiều bảo kiếm Ngô Việt thời Xuân Thu Chiến Quốc đều có loại chữ khắc này, sau đó thấy nhiều ở ngọc tỷ, con dấu thời Hán. “Thuyết văn giải tự” liệt vào một trong tám loại sách Tần.”

“Cậu biết ý nghĩa tám chữ này không?”

“Để tôi xem nào…” Tiểu Quận vương chỉ thiếu nước lôi kính lúp ra sao, nhìn từng chữ một, sắc mặt đầu tiên là hoảng sợ, sau đó vui sướng, cuối cùng nghiêm túc: “Không thể! Không thể là thật! Đây…”

_____________

Chú thích:

(1) Nghênh lai tống vãng: đón đưa rước về, chỉ việc giao tế xã giao.

(2) Chung minh đỉnh thực: chuông kêu bày đồ ăn, chỉ cuộc sống xa hoa của gia đình quyền quý thời xưa.

(3) Nguyên văn là câu “bất đãi dương tiên tự phấn đề”, không đợi giơ roi cũng nỗ lực, trích bài thơ “Lão hoàng ngưu” của thi nhân Tang Khắc Gia, mượn hình tượng con bò không ngừng vươn lên để ca ngợi ý chí nhân dân lao động.

(4) Là một nghịch lý biện luận nổi tiếng trong triết học Trung Quốc.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Quyển 2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51, Chị em đường hẹp tương phùng Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Quyển 3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Quyển 4 Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2-1 Chương 2-2 Chương 2-3 Chương 3-1 Chương 3-2 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 7-3 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9-1 Chương 9-2 Chương 10-1 Chương 10-2 Chương 10-3 Chương 10-4 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 11-3 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 13-1 Chương 13-2 Chương 13-3 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 15-3 Chương 16-1 Chương 16-2 Chương 17-1 Chương 17-2 Chương 18-1 Chương 18-2 Chương 19-1 Chương 19-2 Chương 20-1 Chương 20-2 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 22-3 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 24-3 Chương 24-4 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26-1 Chương 26-2 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32-1 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38-1 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43-1 Chương 43-2 Chương 44-1 Chương 44-2 Chương 45 Chương 46-1 Chương 46-2 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49-1 Chương 49-2 Chương 49-3 Chương 49-4 Chương 50-1 Chương 50-2 Chương 51-1 Chương 51-2 Chương 52-1 Chương 52-2 Chương 52-3 Chương 52-4 Chương 52-5 Chương 53-1 Chương 53-2 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 54-3 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 58-3 Chương 58-4 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 59-3 Quyển 5 Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 7-3 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9-1 Chương 9-2 Chương 9-3 Chương 10-1 Chương 10-2 Chương 11-1 Chương 11-2 Chương 11-3 Chương 12-1 Chương 12-2 Chương 12-3 Chương 12-4 Chương 13-1 Chương 13-2 Chương 13-3 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 14-3 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16-1 Chương 16-2 Chương 17-1 Chương 17-2 Chương 18-1 Chương 18-2 Chương 18-3 Chương 18-4 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22 Chương 23-1 Chương 23-2 Chương 23-3 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25-1 Chương 25-2 Chương 26-1 Chương 26-2 Chương 27-1 Chương 27-2 Chương 27-3 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32-1 Chương 32-2 Chương 33-1 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35-1 Chương 35-2 Chương 36-1 Chương 36-2 Chương 37-1 Chương 37-2 Chương 38-1 Chương 38-2 Chương 38-3 Chương 39 Chương 40-1 Chương 40-2 Chương 41-1 Chương 41-2 Chương 41-3 Chương 42-1 Chương 42-2 Chương 42-3 Chương 43-1 Chương 43-2
Tiến »