Hoàng hôn năm thứ 8 Dân Quốc, ngày 28 tháng 6 năm 1919Ráng chiều Versailles như một chiếc bánh mỳ nướng vàng ruộm trên bầu trời phương tây, đỏ lòm như vẽ từ máu trận Somme (1) và Verdun (2). Đó chính là ánh mặt trời chiều châu Âu.
“Sự chẳng hai lần, lòng đã khác. Hỏi người rằng: Thần Châu dù gì cũng phải qua lần ly hợp? Máu Hãn thấm đầy xe muối không ai ngoảnh lại, nghìn dặm chẳng nhặt xương ngựa. Con đường từ lâu đã đoạn tuyệt không thể lùi. Xót thương quân múa lúc nửa đêm, người đàn ông tim đã chết lịm. Thử tay nghề, đập vỡ trời xanh!”
Âu Dương Anna cũng đọc “Hạ Tân Lang” của Tân Khí Tật như một người đàn ông. Đây là bài thơ nổi tiếng Tân Khí Tật xướng cùng Trần Lượng ở Nga Hồ.
Đoàn đại biểu Trung Quốc dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị về nước. Tiền Khoa, Tiến sĩ Cambridge Lý Hưng Thịnh, Giuseppe Caprioni cũng đến thăm. Tần Bắc Dương đã tỉnh ở tầng hầm, Cửu Sắc canh gác bên cạnh.
“Trưa hôm nay, tôi thấy thú trấn mộ Thiên Sứ Bốn Cánh bay đi”
Âu Dương Anna không nhịn được nói ra, Tiền Khoa gật đầu cứng đờ, “Không hiểu vì sao mà nó mất khống chế”
Người đàn ông Ý liếc nhìn người có ria mép, “Vừa có một phi công báo cáo rằng trên bầu trời vùng biển nước Anh, anh ta thấy một con quỷ với bốn cánh dài. Con quỷ này tấn công nhà máy hóa chất, nuốt một lượng lớn nguyên liệu hóa chất độc hại”
“Thú trấn mộ Thiên Sứ Bốn Cánh!” Nghe Anna phiên dịch xong, Tần Bắc Dương giật mình quay lại, “Ăn hóa chất độc thì cũng tương đương với việc bổ sung nhiên liệu và năng lượng, có thể bay xa hơn nữa”
“Hiện nay, Thiên Sứ Bốn Cánh vô cùng nguy hiểm”
Lý Hưng Thịnh ngồi xổm quan sát Cửu Sắc. Liệu con thú trấn mộ nhỏ này còn lưu giữ chất độc trong người không?
Tần Bắc Dương uống xong mấy viên thuốc thì ngủ cả ngày, tinh thần đã khá hơn chút, “Thú trấn mộ phát điên không khống chế được sẽ gây tổn thất to lớn cho dân chúng vô tội. Phải ngăn cản nó tiếp tục bay đi!”
“Ngăn cản bằng cách nào?”
“Mọi người có máy bay mà đúng không? Bay đuổi theo Thiên Sứ Bốn Cánh được không?”
Tiền Khoa mờ mịt, “Bầu trời lớn như vậy, biết tìm nó ở đâu?”
“Cửu Sắc! Nó có thể cảm nhận được tất cả những con thú trấn mộ. Chúng ta bay đến bầu trời eo biển nước Anh, nó sẽ ngửi được mùi Thiên Sứ Bốn Cánh hệt như chó săn vậy. Nhưng chỉ có tôi khống chế được Cửu Sắc, tôi phải lên máy bay cùng nó. Hiện giờ phải đi ngay, Thiên Sứ Bốn Cánh mà bay xa sẽ gây ra đại họa”
“Tần Bắc Dương!” Anna không nể mặt, đẩy cậu ngã xuống giường, “Anh nghỉ ngơi cho em, em không thể để anh chạy lung tung được”
“Nhưng anh không muốn một hai tháng sau bệnh chết trên giường rồi, thú trấn mộ lại giết mấy ngàn mấy vạn người châu Âu” Tần Bắc Dương lại đứng dậy ôm lấy bờm đỏ của Cửu Sắc, “Nếu anh không thoát khỏi cái chết, xin hãy cho anh chết vì thú trấn mộ. Đây cũng là số mệnh của tộc thợ mộ họ Tần nhà anh”
Âu Dương Anna rưng rưng nước mắt. Tần Bắc Dương chính là người cố chấp như vậy, không ai có thể ngăn cản.
“Bắc Dương, nếu anh nhất định phải đi, em đi cùng anh” Anna cắn tai cậu, “Chúng ta từng đã nói sẽ đồng sinh cộng tử”
“Cảm ơn em, Anna”
Tần Bắc Dương cầm Đường đao ba thước ra khỏi quán trọ.
Mặt trời ngả về Tây, một chiếc khí cầu khung cứng lớn sơn cờ ba màu đỏ-trắng-xanh tên “Julius Caesar” chuẩn bị cất cánh. Caprioni, Tiền Khoa vào trước. Anna và Cửu Sắc leo lên. Lý Hưng Thịnh nói cậu ta là Tiến sĩ vật lý, cũng hiểu biết về địa lý và khí tượng, có thể giúp đỡ mọi người; hơn nữa cậu ta còn đam mê mạo hiểm nên cùng lên khí cầu.
Tần Bắc Dương là người cuối cùng. Cậu phất tay chào mọi người.
Thám tử lừng danh Diệp Khắc Nan ghé tai cậu, “Bắc Dương, nhất định phải sống. Chú sẽ không từ bỏ hy vọng sống sót của cháu”
“Thám trưởng, nếu cháu chết, chú hãy báo thù cho cha mẹ nuôi cháu, trừng trị đám thích khách kia bằng công lý”
Diệp Khắc Nan cởi mũ dạ, “Ngày mai chú khởi hành về nước. Chú đã nhớ kỹ mặt của từng kẻ, trừ tên mang mặt nạ quỷ. Chú đang tiến gần đến sự thật về bọn thích khách”
“Đừng quên quan tài của tiểu Hoàng tử triều Đường đã khuất”
Tần Bắc Dương và Diệp Khắc Nan ôm nhau, tựa như cậu vẫn là đứa bé chín tuổi năm nào.
Cậu định trèo lên khoang thì Tề Viễn Sơn túm lấy cánh tay, “Bắc Dương, tôi đi với cậu”
“Viễn Sơn, mai cậu phải về nước mà?”
“Quên rồi à? Không nguyện sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày. Cậu bị ốm, Tiền Khoa là một thư sinh, sao tôi dám để cậu và Anna đi như thế? Tôi là quân nhân, có súng mới bảo vệ được mọi người. Hai năm trước khi tôi và Tiền Khoa ngồi khí cầu ở Thượng Hải, gọi là gì ấy nhỉ…”
“Số hiệu Science!”
Tề Viễn Sơn bò lên khoang thuyền, “Đúng, đó là lần đầu tiên chúng ta ngồi khí cầu. Tôi còn muốn ngồi lần nữa với cậu đấy”
Diệp Khắc Nan và tiểu Quận vương phất tay từ biệt bọn họ. Thiếp Mộc Nhi nheo mắt hạ giọng, “Sao tôi cứ thấy lo lắng, cứ như bọn họ sẽ một đi không trở lại?”
Cuối cùng, Tần Bắc Dương, Tề Viễn Sơn, Âu Dương Anna, Tiền Khoa, Lý Hưng Thịnh, Caprioni và thú trấn mộ Cửu Sắc ngồi trên khí cầu “Julius Caesar”, bay lên trong ánh tà dương Versailles.
Những chàng trai, cô gái này bay về chân trời vô tận, cuộc phiêu lưu tiếp theo đã bắt đầu…
_____________
Chú thích:
(1) Trận Somme: Trận Somme diễn ra vào mùa hè và mùa thu năm 1916, là một trong những trận đánh lớn nhất của Chiến tranh thế giới thứ nhất. Với con số thương vong hơn 1 triệu người, đây được xem là một trong số những trận đánh đẫm máu nhất trong lịch sử loài người. Phe Hiệp ước cố gắng bẻ gãy phòng tuyến dài 40 km của quân Đức dọc sông Somme ở miền bắc nước Pháp. Một mục đích khác của trận Somme là kéo giãn lực lượng quân Đức ra khỏi trận Verdun. Tuy nhiên, khi trận Somme kết thúc, số lượng thương vong lại vượt quá cả ở Verdun.
(2) Trận Verdun: Trận Verdun là một trận lớn chính của mặt trận phía Tây trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Trận đánh nổ ra giữa quân đội Đức và Pháp từ 21 tháng 2 đến 19 tháng 12 năm 1916 xung quanh Verdun-sur-Meuse ở đông bắc Pháp. Kết quả hơn 300000 người chết và hơn 500000 người bị thương. Người Đức đã lập kế hoạch trận đánh này dựa trên ý tưởng ban đầu của Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Đức là Thượng tướng Erich von Falkenhayn, nhằm rút sạch máu quân Pháp. Trận đánh này là một trong những cuộc giáp chiến tiêu biểu của cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ nhất vì nó thể hiện tinh thần chiến đấu dũng mãnh của các binh sĩ tham chiến, với những phút giây quang vinh cũng như thảm khốc của họ. Với ý nghĩa lịch sử lớn lao, đây là trận chiến kéo dài nhất trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, và là trận đẫm máu thứ hai sau Trận Somme (1916).