Hành trình, hành trình, lại hành trình...
Không biết đã qua bao lâu.
"Phát hiện lực trường tương tự từ trường bão!" Nhân viên tại khu vực điều khiển đột nhiên lớn tiếng báo cáo: "Dự đoán sẽ trở thành chướng ngại vật trong quá trình hành trình của hạm đội chúng ta!"
Sau đó, những thông tin dữ liệu chi tiết hơn được truyền đến giao diện dữ liệu trước mặt Mạc Bỉ Đa - chỉ huy trưởng hạm đội, giúp ông có thể nắm bắt tình hình trước mắt một cách trực quan hơn.
"Chỉ có thể đâm thẳng vào sao..." Mạc Bỉ Đa nhìn phạm vi tồn tại của lực trường từ bão được dò thấy trên màn hình, lẩm bẩm một câu, sau đó cất giọng: "Đây không phải thứ không thể đột phá! Toàn tốc tiến lên! Duy trì lớp bảo hộ! Ngoài ra, hãy gửi thông tin này cho Hạm đội Thứ nguyên."
"Rõ."
Tiếp đó, thông tin được truyền đi và cũng hiển thị trước mặt Lê Tái Lưu.
Lê Tái Lưu không chút do dự, trực tiếp triển khai hộ thuẫn lao lên phía trước.
Chỉ là vùng từ trường bão mà thôi, chúng hoàn toàn chịu đựng được!
Theo đó, toàn bộ hạm đội cùng tàu A Nhĩ Qua Nặc lao vào tinh vân từ trường bão tựa như đám mây đen trong vũ trụ, bắt đầu quá trình đột phá.
Những tia sét dữ dội đánh tới, khiến lớp màn bảo vệ bên ngoài lóe lên liên hồi.
Nhưng may mắn là chỉ dừng lại ở mức lóe sáng, chưa hề bị phá vỡ hay xuyên thủng. Cho nên dù tình hình trông có vẻ tồi tệ và đáng sợ, nhưng tổn thất đối với hạm đội là không đáng kể, còn chưa kinh khủng bằng lúc giao chiến với tộc Thanh Đồng. Vì vậy, không lâu sau, nhân viên trên tàu A Nhĩ Qua Nặc đã ổn định tâm lý, không còn lo lắng mà tiếp tục công việc chuyên môn của mình.
Có thể thấy, khả năng phòng ngự của tàu A Nhĩ Qua Nặc khi còn nguyên vẹn không hề yếu ớt. Nguyên nhân khiến nó bị sét trong tầng từ trường bão xuyên thủng và làm hư hại chiến hạm trong nguyên tác, hoàn toàn là do những tổn thất từ trận đại chiến trước đó, nếu không thì tuyệt đối sẽ không rơi vào tình cảnh thảm hại như vậy.
Tuy nhiên, cảnh đẹp chẳng được bao lâu. Rất nhanh, theo một luồng sức mạnh không xác định giáng xuống, tốc độ hành trình của toàn bộ hạm đội lại suy giảm một cách rõ rệt.
Chiến hạm rung chuyển, như thể đang hứng chịu một đợt pháo kích cấp độ nào đó.
"Tốc độ giảm mạnh! Một sức mạnh không xác định đang cản trở hành trình của chúng ta!" Trên tàu A Nhĩ Qua Nặc, một nhân viên giám sát thông tin lớn tiếng báo cáo.
"Không phải từ trường bão bình thường sao..." Mạc Bỉ Đa lẩm bẩm.
Sau đó, ngày càng nhiều tia sét từ trường bão ập đến, như mưa sấm đổ xuống, oanh tạc dữ dội vào tất cả chiến hạm, bao gồm cả tàu A Nhĩ Qua Nặc.
Lai Khắc Đề im lặng, đứng bên cạnh Chung Đồ, lặng lẽ dõi theo sự phát triển của tình hình bên ngoài.
"Lê Tái Lưu."
"Chỉ huy?"
"Thông báo cho tàu A Nhĩ Qua Nặc, bảo họ thực hiện phòng ngự cấp độ mạnh."
"Rõ!"
"Anh định làm gì?" Lai Khắc Đề nhìn Chung Đồ đột nhiên ra lệnh cho thuộc hạ, đầy nghi hoặc hỏi.
"Thúc đẩy tương lai." Chung Đồ mỉm cười.
Ngay sau đó, đội hình Hạm đội Thứ nguyên thay đổi, cưỡng chế tăng tốc lao lên phía trước tàu A Nhĩ Qua Nặc - vốn đang được bao bọc ở vị trí giữa phía trước. Bốn chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu bay đến vị trí đầu tiên của toàn hạm đội, vừa duy trì trạng thái tiến về phía trước, vừa điều chỉnh vị trí và tư thế của chính mình.
Rất nhanh, bốn chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu đã dùng chính thân tàu làm vật liệu, ghép lại thành một họng pháo lập thể trông như hình hộp chữ nhật.
Năng lượng điện từ cường đại bùng phát từ bốn chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu, hình thành một vòng hội tụ điện từ khổng lồ, khuếch tán ra ngoài, hòa quyện cùng vòng hội tụ điện từ mạnh mẽ do ba chiếc chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu khác phóng ra, tạo thành một đường dẫn ràng buộc từ tính cực mạnh! Năng lượng khủng khiếp theo đó cuộn trào bên trong đường dẫn.
Nhưng vẫn chưa hết. Tiếp đó, các chiến hạm lớp Ngải Lỵ Tây Á đóng vai trò phòng ngự lại tách ra khỏi đội hình, mở rộng màn năng lượng của mình đến mức tối đa, kết nối với nhau, tạo thành một bộ khuếch đại năng lượng bán cầu khổng lồ như chiếc chảo thu tín hiệu vệ tinh, dựng đứng ở phần đuôi của thiết bị gia tốc ràng buộc từ tính siêu lớn do bốn chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu tạo thành. Một vài chiến hạm tấn công lớp Ngải Nhĩ Qua biến hình thành một khẩu pháo tay cấp diệt tinh không báng súng, năng lượng cường đại tập trung ở đầu họng pháo to như thiên thạch nhỏ, bành trướng, nén lại, rồi trong một khoảnh khắc bùng nổ bắn ra.
Không có âm thanh, cũng không có ánh sáng kỳ dị, luồng sáng năng lượng bắn thẳng vào bộ khuếch đại do màn chắn của các chiến hạm lớp Ngải Lỵ Tây Á tạo ra, sau đó lại bị khuếch tán, nén lại, hình thành nên một chùm năng lượng có tính chất kỳ quái hơn, đổ dồn vào bộ gia tốc ràng buộc từ tính mạnh do các chiến hạm lớp Ngải Khắc Tây Lợi Âu tạo thành, rồi bị phun ra một cách dữ dội.
"Hô!"
Luồng năng lượng chói lòa bắn ra như lưỡi đao chém đứt bầu trời, cắt đôi vùng lực trường từ bão u ám được tạo thành từ vô số bụi vũ trụ phía trước, lao thẳng về phía xa.
Trong suốt quá trình đó, Địch An Ni Y Lạp không nói một lời, cứ lặng lẽ trôi nổi trong phạm vi lực trường từ bão, nhìn Chung Đồ thi triển thủ đoạn.
---❊ ❖ ❊---
Môi trường từ tính mạnh bị phá hủy, lực trường bị vặn xoắn, sự thay đổi của các loại lực lượng trong khoảnh khắc này trở nên kỳ quái.
Dữ liệu trượt nhanh chóng, ảnh hưởng đến việc quan sát của nhân viên giám sát.
Rồi khoảnh khắc tiếp theo, lực trường từ bão tan biến đột ngột, tựa như mây đen bao phủ lâu ngày bị thổi bay, một biển năng lượng màu xanh thẳm hiện ra trước mắt tất cả thành viên hạm đội.
Một lực hấp dẫn kỳ lạ xuất hiện, chủ động kéo các chiến hạm của Hạm đội Thứ nguyên và tàu A Nhĩ Qua Nặc di chuyển về một hướng.
"Đây là... Tinh Chi Đạo?" Mạc Bỉ Đa, người đã chứng kiến từ đầu đến cuối việc Chung Đồ khai hỏa và cảm thấy kinh ngạc trước kỹ năng kết hợp hạm đội của đối phương, đột nhiên đứng dậy, lắng nghe báo cáo từ các nhân viên, kinh ngạc lẩm bẩm.
Sau đó, khung cảnh chuyển đổi, toàn bộ ánh sáng xanh biến mất, một hành tinh tĩnh lặng xanh biếc, tựa như quả cầu tuyết tinh thể băng khổng lồ hiện ra trước mắt ông.
"Ngải Lưu Tây Áo." Giọng của Địch An Ni Y Lạp bỗng vang lên, chấn động trong tâm trí mọi người.
"Không ngờ lại thực sự bị các người tìm thấy." Ánh mắt Lai Khắc Đề kinh ngạc, không thể tin nổi mà thốt lên.
Kèm theo đó, gương mặt Mai Hi Tháp Tạp bên cạnh cũng lộ vẻ ngỡ ngàng.
Chưa nói đến những người khác, ai nấy đều tràn đầy cảm xúc và kinh thán, đến mức không thể tin được rằng họ đã tìm thấy nó - Ngải Lưu Tây Áo, mẫu tinh trong truyền thuyết của tộc Hoàng Kim.
"Anh đã biết trước sau lớp màn chắn đó chính là nơi tọa lạc của Ngải Lưu Tây Áo?" Một lát sau, Lai Khắc Đề định thần lại, đột nhiên quay đầu nhìn Chung Đồ bên cạnh hỏi.
"Biết." Chung Đồ gật đầu, thừa nhận một cách rất thẳng thắn.
"Vậy anh cũng biết sức mạnh mà tộc Hoàng Kim để lại đang giấu ở đâu sao?" Đồng tử Lai Khắc Đề co rút, truy hỏi thêm lần nữa.
Dù sao cũng liên quan đến khế ước, nàng không thể không chú ý.
"Ừ."
"Đây chính là lựa chọn của tộc Hoàng Kim sao..." Lai Khắc Đề quay đầu nhìn lại hành tinh xinh đẹp ngoài vũ trụ, lẩm bẩm một mình.
Rõ ràng, nàng đã hiểu lầm điều gì đó.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng dễ hiểu. Bởi vì nàng cũng như tộc Bạch Ngân, đã liên kết sự tồn tại của Chung Đồ với tộc Hoàng Kim, cộng thêm những hành động từ trước đến nay của Chung Đồ đều chứng minh mối quan hệ giữa anh và tộc Hoàng Kim, giờ lại cho thấy trong vũ trụ này quả thực tồn tại sức mạnh của tộc Hoàng Kim, mà anh ta lại đang ở bên cạnh tộc Hắc Thiết...
Muốn không để người khác suy diễn về hướng đó cũng khó.