Trong ánh mắt kinh ngạc, nghi hoặc cùng chút khó tin của Địch An Ni Y Lạp, Chung Đồ hóa thân thành hình dáng người khổng lồ, chỉ lóe lên một cái đã biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Khoảnh khắc tiếp theo, Chung Đồ đã xuất hiện gần quỹ đạo Sao Mộc, nơi các anh hùng đang hỗn chiến. Chưa kịp áp sát, một luồng sóng xung kích năng lượng tựa như vụ nổ dữ dội đã ập thẳng vào người hắn.
Chung Đồ chống đỡ, mặc kệ sự cản trở của sóng xung kích, hắn lao tới, xuất hiện xung quanh Hách Lạp Khắc Lặc Tư – kẻ có năm viên bảo châu pha lê trên người và cái đầu trông như cá mập tiến hóa; Lặc Ni Ni Á – toàn thân mang sắc tối, xung quanh thỉnh thoảng tỏa ra làn khói năng lượng màu tím nhạt; cùng với A Nhĩ Đề Mễ Á – kẻ có thân hình to lớn nhưng chân lại mảnh khảnh, khắp người phủ đầy bảo châu pha lê trông chẳng khác nào quái vật trăm mắt.
Năng lượng kích động đáng sợ khiến Chung Đồ mơ hồ cảm nhận được sự ảnh hưởng nhất định trên phương diện tinh thần.
"Cuồng bạo sao..."
Đây chính là lý do vì sao Anh Hùng Tộc lại là Anh Hùng Tộc, thậm chí là lý do cốt lõi khiến họ suýt chút nữa bị Hoàng Kim Tộc tiêu diệt toàn bộ! Chính vì cái tính cách như kẻ cuồng chiến này, hễ đụng mặt đồng tộc là dễ dàng phá vỡ giới hạn, từ đó mất đi lý trí, trở thành những con quái vật chỉ biết phá hoại, khiến người ta không thể chấp nhận sự tồn tại của chúng.
Nếu không, tại sao Thanh Đồng Tộc cũng hiếu chiến như vậy mà lại không có nhiều vấn đề đến thế? Chẳng phải là vì họ chỉ tiến hành viễn chinh khi cần thiết thôi sao?
May thay, ảnh hưởng này đối với Chung Đồ chỉ là chuyện nhỏ, gần như trong chớp mắt hắn đã chặn đứng nó ra ngoài, giữ tâm trí bình thản nhìn nhận mọi thứ trước mắt.
A Nhĩ Đề Mễ Á kinh ngạc, dồn sự chú ý vào Chung Đồ.
"Đây là..."
Anh Hùng Tộc? Không đúng! Tuy hình thể trông rất giống họ, đều vô cùng khổng lồ và có cấu tạo kỳ dị, nhưng về khí chất, hay nói đúng hơn là cảm ứng giữa đồng tộc, A Nhĩ Đề Mễ Á và khế ước giả của nó – gã trọc đầu nhỏ bé Mai Hi Tháp Tạp đến từ Ba Liệt Tộc đều không hề cảm nhận được điều đó.
Thế nhưng nếu bảo hắn không phải, thì trong vũ trụ này cũng chẳng thể tìm thấy thông tin về nguồn gốc chủng tộc của hắn. A Nhĩ Đề Mễ Á không khỏi bối rối, theo bản năng sử dụng cách thức của Anh Hùng Tộc – gầm thét để chất vấn Chung Đồ.
Đáng tiếc, Chung Đồ căn bản không nghe hiểu. Cho dù hiện tại hắn đã có thể trực tiếp lấy thông tin thông qua việc đọc sóng não và sự thay đổi từ trường sinh mệnh của con người, nhưng khi đối mặt với loại sinh mệnh kỳ quái như Anh Hùng Tộc, hắn cũng chẳng thể thu thập được bất cứ tình báo nào, tựa như đang đối diện với một tầng thứ sinh mệnh khác vậy.
Nhưng may là họ hiểu tiếng người. Cho nên sau khi A Nhĩ Đề Mễ Á gào thét, Chung Đồ đã dùng cách của mình để trả lời – sóng tin lan tỏa, truyền đạt suy nghĩ và lời nói tới đối phương: "Buông Ngải Cát ra, ta muốn đưa cậu ta về!"
Đồng thời, hành động này cũng coi như làm mẫu cho A Nhĩ Đề Mễ Á, chỉ cho nó cách giao tiếp với mình.
Ngay lập tức, A Nhĩ Đề Mễ Á phản ứng lại, bắt chước theo mà truyền đạt ý muốn của mình: "Ngươi là ai?"
"Ta là nhân loại!"
"Nhân loại? Không thể nào! Nhân loại không có sức mạnh như ngươi, cũng không có phương thức tồn tại như ngươi!" A Nhĩ Đề Mễ Á không tin, lập tức phản bác.
"Vũ trụ bao la, ngươi chắc chắn mình đã thấy hết tất cả nhân loại rồi sao?" Chung Đồ nhướng mày, đầy hứng thú hỏi ngược lại.
"Tuy vũ trụ đúng như ngươi nói, rộng lớn đến vô tận, nhưng nó vẫn có kẻ thống trị của riêng nó – Bạch Ngân Tộc. Họ chưa bao giờ nói rằng trong vũ trụ này còn tồn tại nhân loại như ngươi."
"Nghe có vẻ ngươi và Bạch Ngân Tộc quan hệ rất tốt nhỉ? Sao nào? Cam tâm tình nguyện làm chó cho người ta đến thế sao?" Chung Đồ không chút dao động, ngược lại còn dùng lời lẽ gần như khiêu khích để kích bác.
"..." Thế nhưng A Nhĩ Đề Mễ Á lại không hề nổi giận, ngược lại còn im lặng một cách đầy bất ngờ.
Biểu hiện này hoàn toàn không giống phong cách của Anh Hùng Tộc, mà lại rất khớp với mô tả trong tình báo về nó, hay nói đúng hơn là về khế ước giả của nó – Mai Hi Tháp Tạp: một người theo chủ nghĩa hòa bình!
Hơn nữa lại là kiểu hòa bình thấm vào tận xương tủy, một nền văn minh kỳ lạ mà cả chủng tộc không hề tồn tại ý niệm sát sinh! Phải sống trong một vũ trụ đầy rẫy quy luật cá lớn nuốt cá bé cùng những âm mưu xảo trá như thế này, quả thật cũng khó cho họ rồi.
"Rời khỏi đây đi, ta không muốn làm kẻ địch với ngươi." Thấy vậy, giọng điệu Chung Đồ thay đổi, dùng thái độ bình thản khuyên nhủ.
"Không được." Mai Hi Tháp Tạp từ chối rất dứt khoát.
"Tại sao?" Chung Đồ truy vấn.
"Ta không thể vi phạm khế ước." Mai Hi Tháp Tạp trả lời.
"Nghĩa là ngươi sẽ không nhường đường?" Chung Đồ không hề ngạc nhiên, hỏi lại lần nữa.
"Đúng vậy. Cho nên ngươi vẫn nên rời khỏi đây đi, ta không muốn ra tay với ngươi. Hơn nữa chuyện ở đây cũng không phải thứ mà ngươi có thể nhúng tay vào." Mai Hi Tháp Tạp vừa dùng lời lẽ tương tự để khuyên nhủ, vừa không biết là vô tình hay hữu ý mà buông lời coi thường.
Về điều này, Chung Đồ có chút cạn lời, một lát sau mới thở dài nói: "Chuyện này, không phải ngươi nói là được đâu."
Sau đó Chung Đồ cũng không thèm nói nhảm với Mai Hi Tháp Tạp đang trong hình thái A Nhĩ Đề Mễ Á nữa, thân hình lóe lên, lao về phía Lặc Ni Ni Á đang bị Hách Lạp Khắc Lặc Tư đè bẹp.
Tốc độ nhanh như ánh sáng.
Nhưng đó chỉ là đối với người thường mà thôi. Đối với A Nhĩ Đề Mễ Á – kẻ cũng nắm giữ sức mạnh ánh sáng/năng lượng, thì cũng chỉ đến thế là cùng. Vì vậy nó cũng lóe lên, đồng bộ xuất hiện trước mặt Chung Đồ, bảo châu trên người tỏa sáng, bắn ra mấy luồng ánh sáng về phía Chung Đồ.
Uy lực không lớn, trông có vẻ mang tính đe dọa nhiều hơn là sát thương, xem ra nó thật sự không muốn giết kẻ phá đám là Chung Đồ.
Thế nhưng Chung Đồ vẫn không hề lay chuyển, trước người lóe lên ánh sáng nhạt. Những luồng tia năng lượng bắn tới trước mặt hắn tựa như đập vào khối tinh thể hình thoi, đột ngột vỡ vụn thành vô số tia sáng nhỏ, dọc theo độ cong tự nhiên của màn chắn năng lượng mà trượt sang hai bên, bắn về phía xa xa.
Sát thương đó, đừng nói là làm bị thương người khác, ngay cả việc có duy trì được để bay tới hạm đội kia hay không còn là chuyện khác.
Sau đó Chung Đồ bay tới, đấm một cú vào người A Nhĩ Đề Mễ Á, đánh bay nó ra ngoài.
Điểm yếu của A Nhĩ Đề Mễ Á chính là ở đây, ngoài bản tính lương thiện của khế ước giả Mai Hi Tháp Tạp ra, thì chính là không giỏi cận chiến. Do đó, chỉ cần có thể lao tới gần nó, là có thể trực tiếp chặn đứng sự đe dọa từ pháo năng lượng, rồi đấm nó như đấm bao cát vậy!
Nhưng tại sao đến giờ nó vẫn chưa chết hay bại trận?
Đương nhiên là vì tốc độ của người ta rồi. Là kẻ nắm giữ ánh sáng/năng lượng, tốc độ bay của nó chính là nhanh nhất trong năm đại anh hùng hiện tồn, thậm chí là nhất trong tất cả các sản phẩm công nghệ của mọi nền văn minh trong vũ trụ! Cho nên trừ khi nó chủ động dừng lại chờ bị đánh, nếu không thì trong vũ trụ này chẳng có ai đuổi kịp cái mông của nó để chơi cận chiến cả.
Vì thế mặc dù khả năng cận chiến của nó yếu như cặn bã, vẫn không một ai có thể phát hiện ra điểm này.
Cho đến khi Chung Đồ xuất hiện.
Tuy nhiên, Chung Đồ không bận tâm đến nó quá nhiều, sau khi đánh bay nó, hắn lại lao về phía Hách Lạp Khắc Lặc Tư và Lặc Ni Ni Á.
Sóng tinh thần cuồng bạo tỏa ra tứ phía, sự can nhiễu đối với các anh hùng xung quanh ngày càng mãnh liệt.
"Gầm!"
Theo đó, Lặc Ni Ni Á gào lên, đột ngột phát ra tiếng tru tréo như dã thú.