Lúc này, phía nhân loại đã tổn thất vô số tàu vận tải. Còn về chiến hạm ư? Chẳng rõ thế giới này chưa phát triển được công nghệ tương ứng, hay là chỉ nghiên cứu ra vũ khí không đối không, không hề có vũ khí cấp diệt tinh, nên tác chiến diệt trùng lại chọn cách phái người đổ bộ lên hành tinh mẹ của tộc trùng, triển khai chiến đấu trên bề mặt hành tinh với đám côn trùng. Cũng không biết nên nói người của thế giới này quá đông, chết bao nhiêu cũng được, hay là tầng lớp lãnh đạo thế giới này quá mức đần độn nữa?
Hơn nữa điểm mấu chốt nhất là, đạn dược được sử dụng toàn bộ đều là đạn xuyên giáp loại thực thể, không hề có vũ khí chùm tia hay vũ khí năng lượng, chênh lệch quá xa so với trình độ công nghệ thể hiện ở cấp độ chiến hạm.
Cho nên, bề ngoài nhìn thì tàu thuyền của Liên bang nhân loại có thể tích khổng lồ, trọng tải khá nặng, so với tàu "Axeiluo" dài chỉ 333,3 mét thì cứ như cá voi với cá diếc nhỏ, một đằng trên trời, một đằng dưới vực, nhưng nếu thực sự khai chiến, Chung Đồ tự tin có thể tiêu diệt toàn bộ hạm đội của đối phương!
Chẳng phải ngay cả loại pháo plasma bắn ra từ đuôi lũ côn trùng trông như tiếng "xì hơi" kia cũng có thể phá hủy tàu vận tải sao, huống chi là chùm tia năng lượng cao có uy lực mạnh mẽ hơn?
Chung Đồ không vội vàng can thiệp, mà lái tàu từ phía bên kia, phía đối diện với khu vực giao chiến chính giữa Liên bang nhân loại và bầy trùng để tiến về hành tinh.
Hệ thống radar mạnh mẽ phát ra vi sóng đặc biệt, quét về phía hành tinh mẹ của tộc trùng.
---❊ ❖ ❊---
"Đó là... phi thuyền?!" Cùng lúc đó, trên một chiếc tàu vận tải của Liên bang nhân loại, tuy thực lực công nghệ tương đối thiếu hụt và sự phát triển các loại công nghệ cực kỳ lệch lạc, nhưng khả năng dò tìm của hệ thống radar không hề yếu, một phi công kinh ngạc thốt lên.
"Nhìn kiểu dáng thì đúng là phi thuyền. Chỉ là, trong đội ngũ của chúng ta có loại phi thuyền đó sao?" Một người khác hỏi.
"Không có." Chỉ huy trả lời.
"Ngài chắc chứ?"
"Phải, tôi rất chắc chắn!" Tuy có vẻ như bị mạo phạm, nhưng vào lúc này, vị chỉ huy không còn tâm trí để bận tâm vấn đề đó, trả lời một cách khẳng định.
"Vậy, chẳng lẽ là người ngoài hành tinh?!" Phi công đoán.
Còn về chuyện phi thuyền của doanh nghiệp tư nhân ư? Đặt vào các thế giới liên quan đến phim khoa học viễn tưởng khác thì còn có khả năng, chứ đặt vào thế giới "Starship Troopers" này? Nếu có kẻ nào dám lén lút chế tạo phi thuyền tư nhân, đừng nói là khởi công, chỉ cần có đề nghị này thôi là sẽ lập tức bị quân đội chế tài, căn cứ theo các loại quy định pháp luật để thi hành đủ loại hình phạt, bao gồm cả tử hình.
Tại sao khoảng cách lại lớn như vậy? Nguyên nhân này cũng không khó giải thích. Chỉ vì chính phủ Liên bang trong "Starship Troopers" bề ngoài nhìn như thực hiện chế độ liên bang, nhưng thực chất cốt lõi lại là chế độ quân sự, người đứng đầu cao nhất là Nguyên soái. Vì vậy mọi quy tắc đều nghiêng về quân quản. Vật tư sinh hoạt có thể do công ty tư nhân sản xuất, nhưng các thiết bị vũ khí liên quan đến quân sự đều do quân đội thống nhất sắp xếp, hoàn toàn không cho người khác không gian can thiệp dư thừa.
Không tồn tại các chế độ khác, tư bản gia chỉ cần không phải là công dân thì hoàn toàn không có quyền bầu cử. Quyền ứng cử cũng chỉ đẩy mạnh trong quân đội. Cho nên nếu muốn làm quan, bạn không tòng quân phục dịch thì không được.
Câu nói "Súng đẻ ra quyền lực" coi như được triệt để quán triệt.
Trong thoáng chốc, mọi người trên tàu vận tải im lặng, nhìn nhau không nói nên lời.
Nói cái gì? Chào hỏi, Hello à?
Cũng may, những người có mặt đều khá bình tĩnh, sau một hồi im lặng, vị chỉ huy tàu vận tải hơi do dự ra lệnh: "Phát thông tin cho đối phương, thử liên lạc với họ. Có phải người ngoài hành tinh hay không, chỉ sau khi tiếp xúc mới xác định được."
"Rõ!" Sau đó một lúc, một phi công vận hành khác lại hỏi: "Nếu đối phương thực sự là người ngoài hành tinh thì sao? Chúng ta làm thế nào?"
"Đến lúc đó rồi tính." Chỉ huy có chút mất kiên nhẫn nói.
Tiếp đó tin nhắn được gửi đi, mọi người vừa căng thẳng chờ đợi sự phản hồi của tàu Axeiluo, vừa cẩn thận né tránh các đợt tấn công plasma liên tục phun ra từ hành tinh mẹ của tộc trùng, cũng như tránh các mảnh vỡ tàu vận tải nổ tung thành rác vũ trụ xung quanh, tránh va chạm khiến chiến hạm của chính mình gặp vấn đề.
---❊ ❖ ❊---
"Chủ nhân, phát hiện tình huống bất thường." Lúc này, Mỗ Mỗ đột ngột báo cáo.
Tiếp đó, không đợi Chung Đồ phân phó, mấy tấm hình chiếu toàn ảnh đã lơ lửng giữa không trung trên đài chỉ huy, hình ảnh phát ra, chiếu lại từng khung hình chiến đấu bất thường.
"Đây là..." Sắc mặt Chung Đồ thay đổi, nghiêm nghị nói.
"Sau khi đối chiếu, tình huống trong hình ảnh có chút tương tự với nội dung cảnh nhiệm vụ thế giới Starship Troopers trong một cuốn tiểu thuyết mạng có tên là 'Vô Hạn Khủng Bố' được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu, cơ bản có thể phán đoán, hẳn là cùng một thông tin."
"..."
Rồi khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói của Mỗ Mỗ lại vang lên: "Nhận được thông tin không mã hóa, xin hỏi có cần kết nối vào không."
"Kết nối vào đi." Chung Đồ im lặng một lúc, trầm giọng nói.
Tiếp đó, băng tần thông tin được kết nối, từ thiết bị truyền âm phát ra tiếng của phía bên kia.
"Đây là chiến hạm tác chiến không gian thuộc quân đội Liên bang số hiệu XXX, tôi là chỉ huy Lais, xin hãy thông báo danh tính và tình trạng thuộc cấp của các người, nếu không chúng tôi sẽ tấn công các người vì tội thông đồng với địch! Nhắc lại..."
"Mỗ Mỗ, bảo họ rằng chúng ta là chiến hạm đến từ văn minh tinh tế Atlantis, sở dĩ đến đây là để truy bắt một vài đối tượng, hiện nghi ngờ chúng đang ẩn náu trong chiến hạm của họ, bảo họ lập tức giao người ra, nếu không sẽ tấn công họ với danh nghĩa bao che tội phạm. Đúng rồi, nhớ gửi kèm danh sách những nhân vật được nhắc đến trong tiểu thuyết đi qua." Chung Đồ không khách khí, trả lời với thái độ vô cùng cứng rắn.
Atlantis?! Đó chẳng phải là văn minh truyền thuyết cổ đại đã biến mất trên hành tinh chúng ta sao? Thực sự tồn tại ư?! Hơn nữa còn như một số người suy đoán, là văn minh ngoài hành tinh?! Thật hay giả vậy?
Nhân viên trên tàu vận tải Liên bang nhận được hồi đáp nhìn nhau ngơ ngác, không biết nên tin vào lời đối phương, hay là cứ dứt khoát phát tên lửa tấn công như lời cảnh báo đã nói.
"Xem tên trên danh sách đi." Lúc này, vị chỉ huy định thần lại lập tức nói.
Theo đó những người khác cũng hoàn hồn, vội vàng khôi phục danh sách, trình diện trước mặt mọi người.
Sở Hiên, Trịnh Trá, Triệu Anh Không, Chiêm Lan vân vân và vân vân, tên của các thành viên Trung Châu đội, Sâm Châu đội đều đập vào mắt tất cả nhân viên trên đài chỉ huy.
"Truy xuất danh sách hành khách, đối chiếu thông tin xem!" Lúc này, chỉ huy lại nói.
"Rõ."
Sau đó nhân viên tiến vào cơ sở dữ liệu lớn, rút ra danh sách toàn bộ hành khách tham gia xuất chinh lần này, đối chiếu từng người một với danh sách mà Chung Đồ gửi tới.
Tốc độ tiến triển công việc này rất nhanh, gần như chỉ trong chốc lát đã đối chiếu xong, tất cả tên được nhắc đến trong danh sách đều được tìm ra, không thiếu một ai!
Hơn nữa chức vụ đủ loại, vừa có nhân vật cấp sĩ quan nắm quyền cao chức trọng, cũng có những học giả nghiên cứu danh tiếng lẫy lừng, rất đáng kính trọng, nhưng nhiều hơn vẫn là sĩ quan cấp thấp, rải rác khắp các bộ đội, khiến vị chỉ huy tàu vận tải khi nhìn thấy thông tin này lần đầu tiên liền nhíu mày, có một cảm giác cực kỳ chẳng lành.
Nhưng nếu nói chỉ vì vậy mà nghi ngờ họ là người Atlantis, thì đó là chuyện không thể nào.
Dù sao cô cũng là một sĩ quan kỳ cựu, sao có thể người khác nói gì là tin nấy?
Ngay sau đó, chỉ huy tên Lais lại hỏi: "Bây giờ những người này đang làm gì?"