Vài giờ sau, tại phòng chỉ huy.
"Cô bị làm sao vậy?" Chung Đồ nhìn Thần Thông với vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi, đầy khó hiểu hỏi.
"..." Thế nhưng Thần Thông chỉ mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói gì, bàn giao công việc xong liền rời khỏi phòng chỉ huy.
"Đây là đang giở trò gì vậy?" Chung Đồ nhìn theo bóng lưng rời đi của Thần Thông, cảm thấy càng lúc càng khó hiểu.
Hơn nữa, dường như tình trạng này không chỉ riêng mình Thần Thông mắc phải, các hạm nương từ cấp tuần dương hạm trở lên trên tàu khi nhìn về phía cô đều mang theo ánh mắt khác lạ so với ngày thường.
Chẳng lẽ trên người mình có điểm nào không ổn sao?
Nghĩ vậy, Chung Đồ vung tay tạo ra một hình chiếu ba chiều, cẩn thận kiểm tra tình trạng bản thân.
"Không có vấn đề gì mà?" Sau khi xác nhận lại trang phục, diện mạo và đầu tóc không có bất kỳ điểm bất thường nào, Chung Đồ càng thêm thắc mắc.
"Thôi bỏ đi, đến lúc cần biết thì chắc chắn sẽ biết, không nghĩ đến hắn nữa."
Sau đó, Chung Đồ gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc trong lòng sang một bên, bắt đầu kiểm tra trạng thái của phi đĩa cùng lượng vật tư bên trong.
Bởi vì từ giây phút tiếp theo, tức là khi cô và phi đĩa rời khỏi Sri Lanka hiện tại, hay còn gọi là Tích Lan trước kia, cô và phi đĩa sẽ chính thức bước vào khu vực Đông Nam Á, nơi được hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ và hạm đội Đông Dương của Nhật Bản cùng nhau đồn trú tuần tra! Khi đó, kẻ địch phải đối mặt sẽ không còn là những hạm đội tàn tạ như hạm đội Viễn Đông của Hải quân Hoàng gia Anh nữa, mà có khả năng là cả một hạm đội chiến đấu hoàn chỉnh!
Mặc dù cô không hề sợ hãi hay lo lắng, nhưng vì sự thận trọng, cô vẫn cần phải nắm rõ trạng thái của toàn bộ phi đĩa để đạt đến mức độ "trong lòng hiểu rõ", tránh việc khi xảy ra tình huống bất ngờ lại tỏ ra luống cuống tay chân.
Sau đó, trong trạng thái này, sau khi trục vớt lõi hạm của các tàu thuộc tàn dư hạm đội Viễn Đông của Hải quân Hoàng gia không hưởng ứng lời kêu gọi của Hood để trở về vùng biển Đại Tây Dương như Chiến Hạm (Warspite), Công Tước xứ York (Duke of York), Bất Nhiễu (Indomitable), và thu hồi toàn bộ vật liệu nano từ trạm tiếp tế, phi đĩa lại khởi động động cơ, lặn xuống biển, di chuyển với tốc độ khá thấp về phía Philippines hiện tại, tức là Lữ Tống trước kia.
Đại dương vẫn sâu thẳm như cũ, vô số sinh vật biển vô tư bơi lội trong đó, phô diễn sự rực rỡ và muôn màu của sự sống.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, trên một vùng biển ngoài khơi phía đông bắc Philippines, gần khu vực giữa Đài Loan và rãnh Mariana, một hạm đội đang lặng lẽ hành trình trên mặt biển.
Trên boong tàu của hàng không mẫu hạm Lexington, một người phụ nữ cao ráo, khoác trên mình chiếc áo choàng học giả bao bọc lấy đường cong quyến rũ, mái tóc vàng dài quá eo được buộc đơn giản thành hai búi hình chữ U trước ngực, bất chợt lên tiếng: "Indianapolis, cô có thể dẫn hạm đội của mình hội quân với tôi không?"
Giọng điệu vô cùng bình tĩnh và tự nhiên, cứ như thể thứ cô đang nói không phải chuyện hệ trọng gì, mà chỉ là một việc nhỏ đơn giản. Không chỉ thái độ tùy ý, mà hành động cũng vậy, cô thản nhiên cầm một chiếc ca sắt quân dụng màu xanh từ tay một robot phục vụ nhỏ bên cạnh, đưa ngụm cà phê còn bốc hơi nóng vào miệng.
"Húp..."
Vẻ mặt bình thản đó thực sự khiến người ta tò mò, rốt cuộc trên đời này có chuyện gì có thể khiến cô động lòng.
"Hả? Tại sao?" Một giọng nữ lạ cất lên đầy ngạc nhiên.
"Chẳng lẽ cô không xem tin tức chiến thuật sao?" Lexington vừa cầm ca trà, vừa lật xem cuốn sách dày cộp trước mặt, vừa tùy ý hỏi ngược lại.
"À... dạo này quên xem mất. Có tình hình gì mới à?"
"Chung Đồ quay lại rồi." Lexington dường như đã quen với sự nhảy vọt của Indianapolis, rất bình tĩnh đáp.
"Chung Đồ? Cái kẻ từng khuấy đảo châu Âu, thậm chí tiêu diệt cả siêu chiến hạm Musashi cùng toàn bộ hạm đội Sương Mù ở châu Âu và Địa Trung Hải đó sao?!" Indianapolis sững sờ, sau đó lớn tiếng kêu lên.
"Đúng vậy, chính là người đó. Theo tin tức mới nhất, vài giờ trước hắn lại tiêu diệt lực lượng tàn dư của hạm đội Viễn Đông thuộc Hải quân Hoàng gia Anh do Chiến Hạm (Warspite) đứng đầu đang phòng thủ tại đảo Trụ Thạch gần Tích Lan, và vừa hoàn tất công tác tìm kiếm cũng như quét dọn hiện trường vài phút trước."
"Dựa theo quỹ đạo và phương thức hành động của đối phương, khả năng cao hắn sẽ tiến vào Nam Hải hoặc vùng biển Mariana để tấn công hạm đội Thái Bình Dương của chúng ta."
"Tôi không có hứng thú học theo hành vi của Lützow (Đức), sử dụng chiến thuật "tiếp dầu" để hắn có cơ hội tiêu diệt chúng ta từng đợt một."
"Cho nên..." Indianapolis thắc mắc.
"Tập hợp hạm đội 3 dưới quyền tôi, một phần hạm đội 7, cùng toàn bộ lực lượng thuộc hạm đội 5 của cô, thực hiện đòn tấn công hủy diệt lên hắn!" Lexington dứt khoát nói.
Quả nhiên là đã hạ quyết tâm, muốn tiêu diệt Chung Đồ và hạm đội Thứ Nguyên rồi.
"Ra là vậy. Tôi biết rồi, tôi sẽ tập hợp hạm đội di chuyển về phía cô ngay." Indianapolis đáp.
"Vậy gặp lại sau."
"Gặp lại sau."
Sau đó cả hai ngắt liên lạc, phía Lexington lại chìm vào im lặng.
Nhưng cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh, một giọng nói mới lại vang lên.
"Nếu đối phương cứ thế dọc theo Ấn Độ Dương đi xuống, tiến về phía Australia thì sao?"
"Vậy thì chỉ có thể cầu nguyện cho vận may của những đồng đội đang tuần tra ở đó thôi. Dù sao với khoảng cách giữa chúng ta, dù có toàn lực tiến tới cũng không thể đến đó kịp trước khi hắn chạm trán với các đồng đội ở hạm đội 7." Lexington đáp với giọng điệu bình thản.
Hoàn toàn không có chút bi thương hay lo lắng cho việc đồng đội có thể bị tiêu diệt, trông có vẻ khá lạnh lùng.
Nhưng đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, bởi như cô đã nói, lực bất tòng tâm! Thay vì để bản thân chìm đắm trong sự bi thương vô ích, chi bằng suy nghĩ kỹ xem đến lúc đó phải đối phó với Chung Đồ và phi đĩa như thế nào.
Huống hồ, Chung Đồ cũng chưa chắc sẽ thực sự áp dụng chiến lược đi Australia trước rồi mới quay ngược lên phía bắc Thái Bình Dương.
Đó phải là kẻ rảnh rỗi đến mức nào chứ?
Thế nhưng Lexington không biết rằng, Chung Đồ đúng là một kẻ thích gây rối như vậy.
Tất nhiên, cô cũng có nguyên tắc của mình, không gây rối bừa bãi, thế nên vận may của Lexington khá tốt, lần này Chung Đồ không chọn lộ trình tệ nhất đối với cô, mà trực tiếp đi từ eo biển Malacca, định vòng qua Brunei rồi tiến thẳng lên phía bắc Nam Hải, sau đó chuyển hướng tới Đài Loan rồi tiến thẳng vào quần đảo Ogasawara.
"..., cô có nắm chắc phần thắng tiêu diệt hắn không?" Sau một hồi im lặng, giọng nói đó lại hỏi.
"Mưu sự tại nhân. Ngay cả khi thực lực của hắn thực sự đạt đến cấp siêu chiến hạm, tôi cũng không nghĩ rằng chúng ta không có lấy một cơ hội." Lexington trả lời rất bình tĩnh.
"Tôi hiểu rồi."
Sau đó giọng nói lại ngắt quãng, chỉ còn lại Lexington lặng lẽ uống trà trên boong tàu cùng những vì sao đêm, an nhiên đọc cuốn sách trước mặt.
---❊ ❖ ❊---
Ở một phía khác, đêm khuya, Chung Đồ một tay ôm lấy eo Thần Thông, vừa nhìn gương mặt Thần Thông đang ở ngay sát bên cạnh vừa hỏi: "Thần Thông, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"
"Hạm trưởng..." Không còn cách nào khác, Thần Thông cũng không giấu giếm nữa, đem chuyện cô và Cao Hùng thực hiện hành vi "trao đổi dữ liệu" rồi bị các hạm nương khác nhìn thấy hết kể lại.
Chung Đồ tức khắc ngẩn người, nhìn ánh mắt bất lực lại oán trách của Thần Thông mà hoàn toàn không nói nên lời.