Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần

Lượt đọc: 5857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 90
triển lãm án mạng (18).

❊ ❊ ❊

Bây giờ, trong đại sảnh trò chơi.

Những người tụ tập ở đây đều là con bạc của Chu Khiêm, ai nấy đều ngây ngẩn cả người.

Một lát sau ——

"Đm, tôi thấy người này nói đúng!"

"Con bạc đó là ai vậy? Sao mà giỏi thế! Cậu ta không có mặt ở đây à?"

"Không có ở đại sảnh này thì có lẽ là con bạc từ trước của anh Khiêm."

Mọi người thảo luận với nhau, cũng sôi nổi gửi tin nhắn qua cho Chu Khiêm.

【 Tôi cảm thấy cậu ta nói có lý, càng nghĩ càng thấy ớn, thật đáng sợ! 】

【 Tôi cũng thấy vậy. Ngoài ra, xin chào anh Khiêm, tôi là con bạc của cậu, lúc trước chưa kịp giới thiệu 】

【 Vì chúng tôi cảm thấy chúng tôi không xứng 】

【 Đúng vậy, không phải là chúng tôi không muốn giúp, mà là chúng tôi khó lòng theo kịp suy nghĩ của cậu! 】

...

Từng tin nhắn gửi tới như bông tuyết rải rác trước mặt Chu Khiêm.

Chu Khiêm đọc vài tin, cũng không thèm để ý, lại nhìn về phía Bạch Trụ bên cạnh.

Bạch Trụ đối diện với ánh mắt của Chu Khiêm, nhạy cảm nắm bắt được điều gì, hỏi: "Sao thế?"

"Không có gì. Nhận được nhắc nhở từ con bạc." Chu Khiêm đáp: "Người chơi cấp Thần như các anh không có con bạc à?"

"Không có." Bạch Trụ lắc đầu, hỏi Chu Khiêm: "Con bạc của em nói gì?"

"Không có gì. Những gì họ nói em đều đã nghĩ đến rồi."

Chu Khiêm nhìn Bạch Trụ một lúc lâu, cười cười: "Nhưng có một con bạc luôn đi theo em, vô cùng đáng tin cậy, đôi khi sẽ gửi nhắc nhở hữu dụng cho em."

"Là ai?"

"Người quen trong hiện thực. Trong hiện thực anh ấy cũng chăm sóc em khá nhiều. Đôi khi em cảm thấy..." Chu Khiêm thì thầm bên tai Bạch Trụ: "Anh ấy hơi giống anh."

Nghe xong, Bạch Trụ cũng không nói gì, biểu tình nhàn nhạt không thay đổi, nhưng Chu Khiêm có thể cảm nhận được y đang gắt gao siết chặt tay mình, đường cong cơ bắp trên cánh tay căng lên.

Nhìn gương mặt của Bạch Trụ, Chu Khiêm nhìn thấy quai hàm của y đang siết chặt, có lẽ răng hàm sau đang lặng lẽ cắn xuống.

Suy tư nhìn chằm chằm Bạch Trụ trong chốc lát, Chu Khiêm mỉm cười, lại nhìn về phía trước, Hà Tiểu Vĩ đang chạy đến đây.

Hà Tiểu Vĩ chạy đến trước mặt Chu Khiêm, thở dài một hơi: "Đm Khiêm ơi, cuối cùng tôi cũng gặp được người quen. Tôi thật sự muốn khóc lắm luôn rồi. Cậu có phát hiện ra gì không? Tầng lầu này thật đáng sợ!"

"Tôi không thể thoát khỏi dây, cậu biết không! Dù tôi có nhấn tầng nào đi nữa, thang máy đều chạy đến tầng 11."

"Trời ơi... Cái này có phải là quỷ đả tường trong truyền thuyết không?!"

Chu Khiêm nhìn hắn: "Thật không? Từ nãy đến giờ tôi luôn ở tầng 11, nhưng tôi không hề nhìn thấy anh."

Hà Tiểu Vĩ nói: "Vì ở đây có vô số tầng 11! Mẹ nó, cái quỷ gì đây hu hu hu... Đúng rồi, tôi còn nhìn thấy hai người một nam một nữ, người nữ mặc váy đỏ, hai người họ trông như đang diễn kịch vậy."

Chu Khiêm không đáp lời, chỉ hỏi: "Ẩn Đao đâu rồi?"

"Không biết. Chúng tôi bị tách ra rồi!" Hà Tiểu Vĩ đáp.

"Sao lại bị tách ra?" Chu Khiêm hỏi.

Hà Tiểu Vĩ: "Vừa nãy quay về phòng không lâu, tôi liền đi tắm trước. Chờ đến khi tôi tắm ra thì không thấy Ẩn Đao đâu nữa. Tôi muốn nhắn tin với thầy nhưng giao diện hệ thống lại không cho gửi tin nhắn. Giống như ở đây hoàn toàn không có tín hiệu."

"Sau đó tôi nhận được thông báo từ hệ thống, tôi phải làm nhiệm vụ bắt buộc. Tôi đi ra ngoài hành lang, gặp một bà cụ bị té trên hành lang. Bà ấy nhờ tôi đỡ bà ấy xuống lầu, tôi phải làm theo."

"Tôi đã bà cụ xuống tầng một, đi thang máy quay về đây thì... Bắt đầu có chỗ không đúng rồi."

"Tôi còn tới phòng 1107 gõ cửa phòng cậu. Nhưng mà không có ai ở đó!"

Hà Tiểu Vĩ giải thích rõ ràng những chuyện mình đã trải qua.

Như vậy thì có lẽ hệ thống yêu cầu riêng từng người, làm theo nhiệm vụ bắt buộc.

Dù nhiệm vụ đó là gì, mọi người đều có một điểm chung —— đó là khi họ xuống tầng 1, dùng thang máy quay về phòng của mình thì lại bị rơi vào không chiều không gian khác.

Chu Khiêm suy nghĩ một lát, còn muốn hỏi Hà Tiểu Vĩ thêm nhiều chi tiết thì cửa phòng 1112 chợt phát ra động tĩnh.

Thấy thế, Chu Khiêm, Bạch Trụ, Hà Tiểu Vĩ nhanh chóng chạy đến gần phòng 1112 quan sát tình hình.

Sau đó họ nghe thấy âm thanh quen thuộc.

Giọng nói đó là của Lý Viên mập mạp.

Cách một cánh cửa, hắn hung tợn hỏi: "Tôi muốn bà phải thề trung thành với Satan!"

"Tôi không quen biết cái gì Satan cả!"

Một giọng nói già nua vang lên: "Tôi, tôi không hiểu gì hết!"

Lý Viên: "Không cần bà phải hiểu. Bà chỉ cần lặp lại lời tôi nói, nếu không tôi sẽ giết chết bà ngay lập tức!"

Bà lão có lẽ đang bị tra tấn, thật sự không chịu nổi, ho khan vài tiếng, miễn cưỡng nói: "Được rồi... Tôi... Tôi sẽ thờ phụng Satan, trung thành với Satan!"

"Hay lắm! Vậy thì bây giờ bà hãy xuống địa ngục gặp ngài ấy đi!"

Lý Viên vừa dứt lời, tiếng gậy đánh đập lại vang lên.

Không bao lâu sau, bà lão liền không còn phát ra được âm thanh nào nữa.

Một vụ án mạng tàn bạo vừa diễn ra dưới mí mắt mọi người.

Sau đó, Lý Viên cũng không ra khỏi phòng ngay.

Chu Khiêm đoán không biết có phải hắn đang ở trong phòng vẽ sao năm cánh đảo ngược hay không, bỗng nhiên cửa thang máy mở ra.

Hai người một nam một nữ bước ra ngoài.

Người phụ nữ là một NPC Chu Khiêm chưa từng gặp qua, gương mặt hồng hào khỏe khoắn, thân hình hơi vạm vỡ, cơ bắp rõ ràng, có lẽ là một vận động viên.

Người phụ nữ thân mật lôi kéo người đàn ông bên cạnh, người đàn ông đó hiển nhiên lại là Hùng Phi.

Hùng Phi vừa đi vừa nói chuyện với người phụ nữ: "Bà em có thể chấp nhận anh không?"

"Đương nhiên rồi. Không có vấn đề gì cả." Người phụ nữ đáp.

"Vậy được rồi. Anh có hơi lo lắng. Đúng rồi, em liên tục thi đấu nhiều ngày như vậy, có mệt mỏi lắm không?" Hùng Phi hỏi.

Người phụ nữ rung rung bả vai, cười đáp: "Mệt. Mệt thì mệt, nhưng nếu không đến Lam Cảng thi đấu quyền anh, không ở khách sạn Saiyan thì em cũng không thể gặp được anh! Đây là duyên phận của chúng ta!"

Nói xong, người phụ nữ đi đến trước cửa phòng 1112.

Máu từ trong phòng tràn ra khe cửa, người phụ nữ nhận ra có gì đó không đúng.

Cô kinh hoảng xông lên, quét thẻ phòng, mở cửa, động tác liền mạch lưu loát.

"Bà ơi! Bà ơi bà có sao không? Bà ——"

Chưa nói xong, Lý Viên mai phục trong cánh cửa nhanh chóng lao tới, dùng bao nilon tròng lên đầu người phụ nữ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố