Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần

Lượt đọc: 5804 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 58
những bông hoa ác (15).

❊ ❊ ❊

"Cứu mạng... Cứu với... Nó muốn ăn thịt tôi..."

Sâu trong rừng, tiếng kêu cứu thê lương vang vọng khắp nơi.

Chu Khiêm nhíu mày, hỏi Tề Lưu Hành và Kha Vũ Tiêu ở bên cạnh: "Hai người có nghe thấy không?"

Hai người họ một người cầm kiếm, một người cầm tiêu, nghiêm túc gật đầu, thấp giọng nói: "Nghe thấy."

Ba người đều nghĩ rằng lẽ nào ở đây còn có những người khác?"

Chẳng lẽ Ryan bí mật thí nghiệm người sống ở đây?

Có phải y đang muốn chế tạo ra một con quái vật không?

Trong lòng có nhiều nghi vấn, ba người liếc nhìn nhau, cuối cùng di chuyển về phía tiếng kêu cứu.

Những cành cây bên đường quá khổ lạ thường, cao hơn cả người, một cây lại một cây sinh trưởng tốt tươi, bên dưới là những đóa hoa khổng lồ, những gương mặt người lay động trong phần nhụy như đang mỉa mai khinh thường những người chơi đi ngang qua.

Ba người nhanh chóng đi xuyên qua rừng cây và bụi hoa, đến được một mảnh đất trống trải.

Không dày đặc như những bụi hoa kia, ở đây không có một loài động vật hay thực vật nào, nhưng ở giữa lại có một gốc cây to, đặc biệt nổi bật.

Gốc cây to cao, có lẽ cao đến bả vai Chu Khiêm.

Những cành lá thon dài đong đưa theo gió, nhẹ nhàng lay động như đang nhảy múa.

Khi đến trước mặt nó, họ có thể nghe rõ ràng tiếng kêu cứu.

"Cứu với... Hu hu hu..."

"Sao lại có nổ..."

"Không đúng... Sao lại xảy ra chuyện này..."

"Chạy nhanh lên... Nói cho trưởng thị trấn..."

Sau đó, những tán lá lại phát ra tiếng kêu cứu ban đầu mà Chu Khiêm nghe thấy: "Cứu mạng... Cứu tôi với..."

Sau câu nói đó, gốc cây như đang nói chuyện, nhưng nó chỉ đang vô thức lặp đi lặp lại.

Khi nghe thấy nó đã lặp đi lặp lại những câu cầu cứu có sẵn đến lần thứ ba, tán lá vẫn đong đưa nhịp nhàng, Tề Lưu Hành đổ mồ hôi lạnh sau lưng, nói: "Đây là một cái máy ghi âm ư? Hay nó biến dị trở thành người, biết cách nói chuyện như con người? Nhưng hình như nó không có tư tưởng... Chỉ biết nói như vẹt mà thôi."

"Không rõ." Chu Khiêm cũng nhíu mày: "Nhưng nó nói những lời này hẳn là những lời kêu cứu xảy ra vào đêm xảy ra sự cố trên đỉnh núi Neville. Ví dụ như... Những nhân viên nghiên cứu bị nhốt trong một phòng thí nghiệm nào đó, gặp sự cố nên mới kêu cứu. Nhưng mà ——"

"Trước tiên không cần phải quan tâm nó là thứ gì, mục tiêu để hoàn thành nhiệm vụ cũng không phải nghiên cứu về sinh vật biến dị. Hệ thống nói nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra bí mật của Ryan."

"Ừm. Chu Khiêm, anh... anh thấy vấn đề 24 điểm như thế nào?" Tề Lưu Hành hỏi.

"Bản chất là một nhiệm vụ biến tướng mà thôi. Tôi là người có số điểm cao nhất, bây giờ chỉ còn 18 điểm, mà số điểm của chúng ta đang không ngừng giảm xuống."

"Trong phó bản nhỏ này, có thể dùng đạo cụ để nâng số điểm người chơi, nhưng một khi số điểm của người chơi không lên đủ 24 tuổi, chúng ta cũng chưa tìm ra được "chân tướng", chúng ta chỉ còn con đường chết mà thôi."

Chu Khiêm nói: "Cho nên tôi hy vọng rằng... Đồng đội của chúng ta không ngu xuẩn đến mức phá hủy thiết bị tăng điểm số."

Lấy quyển sổ, ghi chép lại về gốc cây biết nói, Chu Khiêm xoay người tiếp tục đi về hướng nam: "Chúng ta nên nhanh chóng tìm ra "trạm thanh tẩy ác ma". Tôi đã mua đạo cụ ẩn nấp. Đến lúc đó chúng ta phải giấu nó đi. Tôi không yên tâm bên phía Ân Tửu Tửu."

...

Bên phía Ân Tửu Tửu, kế hoạch của cô ta tiến triển còn thuận lợi hơn so với dự định.

Cô ta không hành động ngay mà cùng Lý Bất Hối tăng điểm sinh tồn của mình thêm 2 điểm nữa, chờ khoảng 40 phút, sau đó mới rời đi.

Trong lúc đó, cô và Lý Bất Hối cũng đã tìm tòi ở đây một phen, phát hiện "trạm thanh tẩy ác ma" có đánh số thứ tự, A11.

Không chỉ như vậy, cô còn biết hai trạm thanh tẩy còn lại là A12 và A13.

Thật ra vốn dĩ có 4 trạm thanh tẩy, đánh số là A14, nhưng đã bị hủy bỏ.

Ngoài ra, trạm A11 không chỉ đánh dấu tên của hai trạm còn lại mà còn phác họa cả phương hướng của chúng, đây là yếu tố giúp hai người Ân Tửu Tửu và Lý Bất Hối tìm kiếm được nhanh hơn.

Vì vậy, khoảng 5 phút sau, Ân Tửu Tửu và Lý Bất Hối đã tìm được trạm thanh tẩy gần nhóm Tư Đồ Tình nhất, là trạm thanh tẩy đánh số A13.

Sau đó hai người không rời đi mà ở trong phòng bố trí bẫy rập, vừa chờ ở đây để điểm sinh tồn tăng lên vừa chờ nhóm Tư Đồ Tình tới cửa.

Bây giờ, Tư Đồ Tình và Ngô Nhân không biết chuyện gì sắp diễn ra, vẫn tiếp tục tìm kiếm trạm thanh tẩy.

Sau khi được trị liệu ở tòa nhà hành chính, bây giờ Ngô Nhân đã hành động được bình thường, có thể đi có thể nhảy, nhưng quá trình biến dị trên người hắn đã diễn ra càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

Tư Đồ Tình nhìn thấy phần cổ của hắn đã hóa thành màu xanh lục, bên trên có vài bộ phận như là lá cây.

—— Ryan muốn chế tạo một thể sinh mệnh có thể sinh trưởng trong môi trường phóng xạ, cuối cùng y sẽ biến con người thành con quái vật như thế nào?

Tư Đồ Tình nhận ra tình huống của cô cũng không tốt hơn là bao.

Mu ban tay của cô phát ngứa, bên trên nổi bọt nước.

Nâng tay lên nhìn, bọt nước như những nụ hoa đang ẩn mình bên trong, không biết khi nào sẽ chui ra ngoài.

Tư Đồ Tình cảm thấy da đầu tê dại, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.

Thời gian của Ngô Nhân không còn nhiều, tốc độ giảm điểm số nhanh đến chóng mặt, dù thân thể đã cảm thấy bất ổn nhưng hắn vẫn liều mạng kiên trì hành động.

Đi khoảng 10 phút, hắn và Tư Đồ Tình cuối cùng cũng tìm thấy một căn nhà.

Bên trên viết rõ "Trạm thanh tẩy ác ma".

Hai người nhìn nhau mỉm cười, nhanh chân bước vào trong.

Nhưng họ không ngờ bên trong lại có người —— Ân Tửu Tửu và Lý Bất Hối.

Chẳng lẽ hai đường tách biệt của hai nhóm là một vòng tròn, họ đi nhanh hết một vòng nên gặp nhau ư?

Không đúng...

Khu vực này rất rộng, hơn nữa họ cũng không nhìn thấy vách tường, không thể xảy ra tình huống này...

Tư Đồ Tình cảm thấy không ổn, sau đó nhìn thấy Ân Tửu Tửu hành động —— "Cạch" một tiếng, cô ta vừa nhấn một cái nút.

"Cô, cô làm cái gì?!"

Ngô Nhân rít gào lên.

Mới vừa rồi, hắn vừa tiến vào đã lấy lá bài của mình ra kiểm tra.

Sau đó hắn thở phào một hơi, vì hắn nhận ra thời gian bắt đầu đếm ngược lại.

—— Cuối cùng mình cũng được cứu rồi!

Nhưng hắn chưa kịp vui mừng xong, số điểm còn chưa kịp tăng lên "1" thì hệ thống đếm ngược lại bắt đầu tính giờ! Trước khi bước vào căn nhà này, thời gian sống của hắn chỉ còn lại khoảng mấy chục giây.

Trong chớp nhoáng, Ngô Nhân liền đoán ra được Ân Tửu Tửu vừa làm gì.

"Cô con mẹ nó bị điên hả?! Cô muốn giết Tư Đồ Tình thì ra ngoài muốn làm gì thì làm! Cô hai lần đều muốn giết cô ta sao luôn đẩy tôi vào chỗ chết?! Cô bị làm sao vậy hả?!"

Ngô Nhân mắng xong, quanh thân bắt đầu nổi lên làn khói đen, giống như hắn không màng chuyện gì nữa, chỉ muốn đồng quy vu tận với Ân Tửu Tửu.

Ân Tửu Tửu bình tĩnh nhìn hắn, còn đưa cho hắn một đôi giày, nói: "Tôi không có thù oán với anh, nên tôi sẽ không hại anh. Đôi giày này chưa được sử dụng. Anh có thể mang nó vào rồi đi đến một trạm thanh tẩy khác, chỉ tốn 2 phút. Anh sẽ không chết."

Ngô Nhân bị lời nói của đối phương làm cho mơ hồ, nhíu chặt mày: "Cô nói cái mẹ gì? Muốn tôi đi, sau đó cô ở lại đối phó với Tư Đồ Tình? Cô đánh nổi không? Hơn nữa, bây giờ tôi có thể nói chuyện này cho Chu Khiêm biết!"

"Thời gian của anh không còn nhiều đúng không?? Không biết còn trụ nổi năm phút hay không. Nếu Chu Khiêm biết được chuyện này thì số điểm của anh cũng đã về 0 trước khi cậu ta tới rồi... Anh không thể tìm ra được trạm thanh tẩy khác. Anh nhìn đây..."

Giơ tay xốc lên một tấm bạt, Ân Tửu Tửu chỉ tay, nói tiếp: "Bên trên mỗi trạm thanh tẩy đều có bản đồ đánh dấu phương hướng của hai trạm khác. Cho nên tôi đã tìm thấy hai trạm còn lại từ lâu, hơn nữa đã phá hủy hết."

"Mày con mẹ nó điên rồi phải không ——" Ngô Nhân nâng tay, vô số ngân châm kết thành mây đen, có thể giết Ân Tửu Tửu bất kỳ lúc nào.

Ân Tửu Tửu chỉ nói: "Giao dịch đi. Lý Bất Hối sẽ giám thị anh đi đến trạm thanh tẩy cuối cùng ở đây. Nếu trên đường đi anh không nói chuyện này với Chu Khiêm, cậu ta sẽ dẫn anh đến nơi đó."

"Ngô Nhân, tôi không cần anh phải làm gì. Tôi chỉ yêu cầu anh rời khỏi đây mà thôi."

"Để chỗ này lại cho tôi và Tư Đồ Tình. Dù đánh không lại cô ta... Tôi cũng muốn một sống hai chết với cô ta. Khi chưa thấy cô ta, tôi có thể đè nén thù hận của mình. Bây giờ tôi không thể khống chế được. Tư Đồ Tình ——"

Không nhìn Ngô Nhân nữa, Ân Tửu Tửu xoay người, nhìn thẳng vào mắt Tư Đồ Tình, giọng điệu rét căm căm đầy sát ý: "Cô thấy sao nào? Tôi nghe nói bây giờ cô muốn làm người tốt hả? Vậy bây giờ cô có chịu để Ngô Nhân rời đi, giúp anh ta sống không?"

Ở góc tối không ai nhìn thấy.

Từ đầu đến cuối dường như chỉ là người đứng xem, không hề liên quan đến mình, là Lý Bất Hối có gương mặt nhạt nhòa thường thường, y khẽ nhếch miệng, nở một nụ cười trào phúng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố