Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần

Lượt đọc: 5786 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 275
ngoại truyện 9.

❊ ❊ ❊

Trong khu vực bàn ăn. Thời gian bị kéo dài.

Không một ai nhận thức được có chuyện gì đang xảy ra.

Lý Viên chớp mắt, cả thấy Chu Khiêm có gì đó không đúng. Gương mặt Chu Khiêm hơi đỏ lên, trên trán đổ mồ hôi, bên tai lại xuất hiện vết thương khả nghi.

Nhưng hắn thật sự không rõ trong khoảnh khắc đó đã có chuyện gì xảy ra, dường như mọi thứ chỉ là ảo giác. Há miệng, Lý Viên muốn lặp lại: “Hành động, lời nói của em có ý nghĩa vô cùng lớn. Tóm lại ——”

Lần này Lý Viên cũng không thể nói hết câu.

Vì Chu Khiêm bỗng nhiên giật lấy bó hoa hồng trong tay hắn, ném nó xuống đất, dùng chân đạp lên.

“Chu, Chu Khiêm, em…”

Tình ý cứ thế bị chà đạp, Chu Khiêm hành động bất lịch sự, Lý Viên có chút thẹn quá hóa giận.

Hắn cau mày, đang muốn nói chuyện thì lại thấy Chu Khiêm có thần sắc mê mang, sau đó nở nụ cười quái đản.

Trong lòng Lý Viên dâng lên dự cảm bất an, liền thấy Chu Khiêm đột nhiên chuyển hướng sang bàn ăn.

Có lẽ bây giờ thần trí của Chu Khiêm không được rõ ràng.

Đầu tiên Chu Khiêm hất đổ đ ĩa vịt quay, sau đó lại đẩy tô Phật nhảy tường xuống đất, món súp nóng bắn tung tóe, một cây hải sâm lắc lư theo dòng nước.

Người phục vụ ngẩn tò te, nhưng nhanh chóng nhận ra Chu Khiêm có vấn đề về thần kinh. Phản ứng đầu tiên của người phục vụ là lùi ra sau thật nhanh, cách Chu Khiêm càng xa càng tốt.

Những món ăn tinh xảo, hấp dẫn bị Chu Khiêm phá hư, trên mặt đất chỉ còn một mảnh hỗn độn.

Hất đổ hết các đ ĩa thức ăn, Chu Khiêm quay đầu nhìn Lý Viên.

Lý Viên đối diện với ánh mắt của Chu Khiêm, cảm giác như Chu Khiêm vừa thanh tỉnh trong một giây.

Một giây quá ngắn ngủi.

Lý Viên lại thấy Chu Khiêm tiến gần về phía mình, nói: “Lý Viên, cảm ơn anh, lời anh nói khiến em rất vui, cho nên có hơi hưng phấn. Em phải chúc mừng một chút chứ… Em điên như thế này mà vẫn còn có người thích em. Em phải thật vui vì điều này.”

Phản ứng đầu tiên của Lý Viên sau khi nghe là muốn chạy trối chết.

Nhưng hắn hiểu rõ hành động đó sẽ chứng tỏ lời tỏ tình khi nãy của hắn sẽ trở thành một trò cười.

Hắn nói với mọi người hắn đã đợi Chu Khiêm lâu như vậy, hơn nữa cũng biết rõ Chu Khiêm vào bệnh viện tâm thần, cho nên đã phải chuẩn bị tâm lý từ trước.

Khi nhìn thấy Chu Khiêm nổi điên, hắn lại chỉ muốn bỏ trốn, chứng tỏ lời “thích” của hắn không chỉ nông cạn mà còn cho thấy hắn không phải người có trách nhiệm với lời nói của mình.

Cho nên Lý Viên kiềm chế, không bỏ chạy ngay.

Lý Viên hít sâu một hơi, thử tiến một bước về phía Chu Khiêm: “Này, Chu Khiêm à, em nghe anh nói…”

Biểu hiện của Chu Khiêm ngày càng điên khùng hơn, vẻ cao quý ngày thường biến mất, anh ngồi xổm trên mặt đất, dùng tay trần thò vào thức ăn đầy dầu mỡ rơi vãi trên mặt đất, lục lọi tìm kiếm một mảnh sứ nhỏ, sau đó tươi cười đi đến gần Lý Viên.

“Anh chơi với em được không? Anh cũng nhặt một mảnh sứ, chúng ta so thủ xem sau một phút, ai có nhiều vết thương trên người hơn?”

Lý Viên hoảng sợ lùi về sau vài bước lớn.

Chu Khiêm lấy một cái bật lửa, nghiêng đầu ngơ ngác nhìn hắn: “Ơ, anh không thích mảnh sứ này à? Vậy thì chúng ta phóng hỏa chỗ này nhé?”

Chu Khiêm đi thẳng đến bên bàn ăn, bật công tắc, kéo khăn trải bàn về phía ngọn lửa.

Nhưng không biết khăn trải bàn làm bằng chất liệu gì mà Chu Khiêm không thể khiến nó bốc cháy được.

Sau vài lần thử không thành công, anh thở dài một hơi, lại cầm mảnh sứ lên, đặt vào trong tay Lý Viên, tự mình nhặt thêm một mảnh khác, không chút do dự rạch lên cổ tay ——

“Keng” một tiếng, Lý Viên ném thẳng mảnh sứ trong tay xuống đất.

Hắn xiêu xiêu vẹo vẹo chạy ra ngoài.

Ở phía sau nơi hắn không nhìn thấy, vẻ điên cuồng trong mắt Chu Khiêm hoàn toàn biến mất.

Nhẹ nhàng bỏ mảnh sứ xuống, khi anh muốn tìm khăn giấy thì Bạch Trụ đi đến, nâng tay anh lên, giúp anh lau vết bẩn trên tay.

Chu Khiêm luôn biết sự phát điên của mình là một cơ chế bảo hộ của não bộ.

Khi xưa anh quá đau khổ, sợ anh không thể chịu đựng nổi những cảm xúc cực đoan, tiêu cực, đại não của anh đã xây dựng một “chiếc hộp”. Hiển nhiên nó cũng có hậu quả nhất định, cách một thời gian, anh sẽ phải phóng thích những cảm xúc mãnh liệt ấy, khi đó, anh sẽ thương tổn người khác, đồng thời thương tổn chính mình.

Nói một cách khác, sự điên rồ của Chu Khiêm là con dao mà anh ta dùng để tự bảo vệ mình.

Chu Khiêm cầm một con dao trong tay là để tự bảo vệ chính anh.

Sợ bị con dao của anh thương tổn, người như Lý Viên không hiểu được, vì vậy họ sẽ chạy trốn.

Nhưng chỉ một mình Bạch Trụ tiến lên, không chút cố kỵ ôm Chu Khiêm vào lòng.

Dù con dao đó có thể đâm thẳng vào ngực y.

“Anh Trụ, anh thấy đó, chỉ mới có vài phút anh ta còn không chịu đựng được. Nhưng anh không giống như vậy, từ năm 9 tuổi đến năm 16 tuổi, anh luôn ở bên cạnh một bệnh nhân tâm thần, không rời không bỏ, ngày ngày bầu bạn với em suốt 7 năm. Dù khi em phát bệnh, sụp đổ hình tượng, hay em làm tổn thương anh, từ trước đến nay anh chưa hề muốn rời đi. Không phải ai cũng có thể làm được điều này.”

“Anh thấy đó, em đã cho anh thứ mà từ trước đến nay em chưa hề cho một ai khác. Mà anh cũng đã cho em thứ mà chưa từng có một ai khác nhận được. Anh là duy nhất của em.”

Chu Khiêm tươi cười nói với Bạch Trụ.

Chu Khiêm cảm giác được bàn tay đang lau từng vết bẩn trên tay mình có chút run rẩy.

Một cỗ máy sống cô độc cả vạn năm đã có linh hồn.

Người đó biết khóc biết cười, cũng hiểu được tình yêu là gì.

Người đó có một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, nhưng với Chu Khiêm, người đó lại luôn hạ thấp giá trị của bản thân.

Khi trở thành con người, khi bị mắc chứng xơ cứng teo cơ một bên, người đó sợ hãi rằng Chu Khiêm sẽ ghê tởm mình.

Sau khi lấy lại được thân phận trước đây, người đó lại sợ hãi Chu Khiêm sẽ sợ, sẽ bài xích mình.

Một vị Thần hùng mạnh cũng có lúc run rẩy cả bàn tay.

Thật ra từ trước đến nay, tình yêu của Bạch Trụ luôn quá mức cẩn thận.

Chu Khiêm nhìn y, đôi mắt như ngắm nhìn một tuyệt tác của tạo hóa, tựa hồ nhận ra điều gì, anh cười hỏi: “Anh Trụ, vậy là anh tức giận như thế là không đúng đúng không? Em cho anh âm 5000 điểm có phải quá hợp lý hay không?”

Bạch Trụ cuối cùng cũng nở một nụ cười, dịu dàng xoa tóc Chu Khiêm, trầm thấp đáp: “Ừm, hợp lý.”

Chu Khiêm buồn rầu nói: “Ôi chao, thật là, anh Trụ khó dỗ quá đi.”

Nói xong, liếc mắt nhìn Ẩn Đao và Hà Tiểu Vĩ xem kịch một lúc lâu, Chu Khiêm hỏi: “Hai người thấy đúng không?”

Ẩn Đao: “…”

Hà Tiểu Vĩ: “…”

—— Hình như mình lầm rồi, không phải ác long bá chiếm công chúa Thiến Thiến, mà là công chúa Thiến Thiến đã đùa giỡn ác long, ác long bị ăn thịt từ lâu rồi. Chính là như vậy!

Cửa phòng bị đẩy ra.

Đó là người phục vụ hoảng sợ gọi quản lý và nhóm bảo vệ đến.

Quay đầu nhìn, Chu Khiêm lại nhìn về phía Bạch Trụ.

“Để anh xử lý.” Bạch Trụ gật gật đầu với Chu Khiêm, đi về phía cửa: “Ngại quá, có chút chuyện ngoài ý muốn. Đã gây ra nhiều thiệt hại cho mọi người, chúng tôi đền bù. Chúng tôi cũng sẽ phụ trách dọn dẹp sạch sẽ.”

Bạch Trụ đi nói chuyện cùng quản lý.

Chu Khiêm híp mắt nhìn về phía cửa, trong mắt ánh lên ý cười.

Ẩn Đao quan sát đã đủ, không thể nhịn được nữa: “Cách yêu đương của hai người thật là ——”

Chu Khiêm nhanh chóng ngắt lời: “Nói bậy gì đó. Chúng tôi chưa có yêu đương. Anh Trụ chỉ vừa đạt tiêu chuẩn của một người bạn trai mà thôi.”

Ẩn Đao: “…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố