Thoát Khỏi Bệnh Viện Tâm Thần

Lượt đọc: 5842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 273
ngoại truyện 7.

❊ ❊ ❊

Đêm đó, Hà Tiểu Vĩ thức trắng đêm để tăng ca, nghỉ ngơi trong chốc lát, hắn lại nằm mơ thấy ác mộng ——

Một ngày nọ, một con ác long từ trên trời giáng xuống, bá chiếm địa cầu, uy hiếp tính mạng của nhân loại, trở thành kẻ ác bá lớn nhất của nơi này.

Không một ai có thể đánh bại được ác long, vì vậy nhân loại phải sống dưới ách thống trị của nó. Mỗi ngày họ sống trong bất an, sợ hãi, không biết khi nào ác long sẽ tức giận rồi hủy diệt toàn bộ địa cầu.

Cho đến khi ác long yêu công chúa Thiến Thiến, mọi thứ mới dần thay đổi.

Công chúa Thiến Thiến hi sinh hạnh phúc của mình, giả vờ yêu ác long, gả cho nó, cuối cùng cứu sống được mọi người trên địa cầu…

“A, công chúa Thiến Thiến thật đáng thương hu hu hu!”

Hà Tiểu Vĩ khóc to, sau đó bị Ẩn Đao đập người tỉnh dậy.

“Mơ thấy cái gì mà nhập tâm ghê thế?” Ẩn Đao hỏi.

“Không có gì…” Hà Tiểu Vĩ chớp chớp mắt, đột nhiên nhớ đến điều gì, túm lấy tay trái của Ẩn Đao: “Thầy, cứu nguy người gặp nạn, thầy phải giúp tôi!!!”

Ẩn Đao: “Từ từ đã, có gì từ từ nói.”

Hà Tiểu Vĩ: “Ác long muốn cầu hôn công chúa Thiến Thiến! Vậy làm sao để cầu hôn được đây?”

Ẩn Đao: “…?”

Đàn anh của Chu Khiêm tên là Lý Viên.

Hai người hẹn gặp nhau vào chủ nhật. Địa điểm gặp mặt do Lý Viên chọn, đó là một nhà hàng nổi tiếng và khá lãng mạn. Nghe nói ngày thường muốn đến đây ăn cần phải đặt bàn trước một tháng. Như vậy để đặt bàn trong một thời gian ngắn như vậy, Lý Viên đã tốn không ít công phu.

Thứ bảy, Hà Tiểu Vĩ nhận được điện thoại của Chu Khiêm.

“Là như thế này, anh Tiểu Vĩ, tôi có vấn đề công việc cần phải bàn với Lý Viên. Cho nên tôi không muốn bàn ra bàn vào những việc khác với anh ta. Nhưng có lẽ anh ta có suy nghĩ khác với tôi. Tôi lại không thích anh ta, nên tôi không muốn cho anh ta thấy có cơ hội ở bên mình. Anh nghĩ sao?”

Hà Tiểu Vĩ chớp chớp mắt: “Quá đúng! Tôi cảm thấy cậu làm như vậy là quá đúng! Cậu không thích người ta thì không nên để người ta có cơ hội!”

Chu Khiêm: “Đúng thế. Cho nên ngày mai anh giả làm bạn trai của tôi đi.”

Hà Tiểu Vĩ sặc nước bọt ho sù sụ: “???”

“Tiểu Vĩ, đừng sợ.” Chu Khiêm nói: “Tôi không cần anh làm gì đâu. Anh chỉ cần đi với tôi, để tôi giới thiệu anh với anh ta, nhiệm vụ của anh như vậy là xong. Sau đó anh có thể ngồi lại ăn cơm cũng được, hoặc rời đi cũng được.”

Hà Tiểu Vĩ khô khốc hỏi: “Tôi có thể mạo muội hỏi… Vì sao được không?”

Chu Khiêm: “Lí do thì như tôi giải thích, tôi không muốn Lý Viên ảo tưởng. Nếu anh ta không còn suy nghĩ này, tôi sẽ hợp tác làm ăn với anh ta. Nếu anh ta vẫn không muốn rõ ràng, tôi sẽ không bao giờ gặp anh ta nữa, công việc cũng không cần phải làm quá gấp gáp, tìm người khác thích hợp hơn cũng được.”

Hà Tiểu Vĩ lắp ba lắp bắp, khoa chân múa tay: “Khiêm! Cái đó không phải trọng điểm! Trọng điểm là tại sao cậu không cho ác long… A không phải, ý tôi là sao cậu không cho cậu Bạch làm…”

Chu Khiêm thản nhiên đáp: “Anh ấy còn chưa phải bạn trai của tôi. Nếu ngày mai tôi dẫn anh ấy đi, lại nói với người khác anh ấy là bạn trai tôi… Vậy thì anh ấy sẽ vượt ải quá dễ dàng.”

Hà Tiểu Vĩ vẫn không hiểu nổi.

Hắn lại tiếp tục: “Tôi có thể hỏi thêm một câu không?”

Chu Khiêm thiện lành đáp: “Anh cứ hỏi.”

Hà Tiểu Vĩ: “Khiêm à, có phải không còn chơi trò chơi nên cậu không có chỗ phát ti3t, cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán không? Cậu chán thì cũng đừng có chơi tôi như vậy chứ!”

Chu Khiêm: “—— ừm…”

Hà Tiểu Vĩ: “Tôi sợ thật đó! Ác long sẽ truy sát tôi!”

“Làm sao mà có được. Anh cũng thấy mà, anh Trụ là người tốt.” Chu Khiêm nói: “Đừng nói cho anh ấy biết nhé. Ngày mai chúng ta sẽ đi riêng, không dẫn anh ấy theo.”

Hà Tiểu Vĩ: “…”

Bạch Trụ muốn cầu hôn, còn nhờ hắn giữ bí mật, đưa ra sáng kiến.

Bây giờ Chu Khiêm lại muốn nhờ mình mạo danh làm bạn trai…

Vì sao mình lại bị kẹt ở giữa hai người họ chứ?

Mình sống khổ quá mà!

Cúp máy, Hà Tiểu Vĩ thở dài một hơi.

Ẩn Đao vừa gõ cửa bước vào văn phòng: “Anh sao vậy?”

Hà Tiểu Vĩ ngẩng đầu nhìn, khóc không ra nước mắt: “Thầy ơi, tôi muốn lập di chúc, mua thêm bảo hiểm nhân thân, người được hưởng gồm cha mẹ tôi và thầy.”

Ẩn Đao: “?”

Hà Tiểu Vĩ nghĩ ra điều gì, mở to mắt: “Ngày mai thầy đi cùng tôi đến một nơi được không? Tính mạng của người học trò này giao cho thầy! Thầy làm ơn cứu tôi với!”

Buổi trưa ngày tiếp theo. Nhà hàng Thập Duyệt.

Chu Khiêm cùng Hà Tiểu Vĩ đi thang máy đến tầng 3, tìm khu 3B-1.

Không cần ở trong danh sách hẹn trước, một người đã đến từ sớm, đó là Ẩn Đao.

Hắn tìm một góc khuất ngồi, sau khi gọi một vài món thì lấy laptop ra xử lý công việc một chút, khi chuẩn bị xem một vài hạng mục khác, chợt hắn nhìn thấy điều gì, ló đầu ra ——

Hắn nhìn thấy Bạch Trụ.

Bạch Trụ vào đại sảnh, không biết có phải cũng muốn tìm một góc khuất để ngồi hay không.

Không hề biết Ẩn Đao ở đây, ngay khi ánh mắt vừa chạm nhau, cả hai đều vô cùng sửng sốt.

“Này, lại đây ngồi đi?” Ẩn Đao nói.

Bạch Trụ đi qua: “Có tiện không? Không phải cậu đang đợi khách hàng sao?”

“À, không có.” Ẩn Đao nói.

Bạch Trụ gật gật đầu: “Chu Khiêm dẫn Hà Tiểu Vĩ đi ăn cơm với bạn. Tôi ngồi ở đây đợi họ.”

Nghe xong, trong lòng Ẩn Đao rơi lộp bộp.

Hắn biết Hà Tiểu Vĩ phải đóng vai “bạn trai” của Chu Khiêm, nhưng không hề biết Bạch Trụ cũng đến.

Cùng lúc đó, hắn cũng không biết người bạn kia của Chu Khiêm là ai, hôm nay họ gặp nhau vì điều gì. Hà Tiểu Vĩ luôn bất an hoảng sợ, hỏi một câu cũng không trả lời được.

Cuối cùng, nhìn bộ dạng Bạch Trụ dường như không hề biết Hà Tiểu Vĩ dùng thân phận gì để đến đây cùng Chu Khiêm…

Bây giờ, Ẩn Đao đã hiểu vì sao Hà Tiểu Vĩ lại khóc lóc năn nỉ ỉ ôi nhờ vả hắn cứu giúp.

Bạch Trụ hỏi: “Vậy cậu đang chờ Hà Tiểu Vĩ?”

Ẩn Đao nghiêm túc phủ nhận: “Không. Tôi cũng không biết anh ấy đến đây.”

“Vừa rồi cậu nói không có khách hàng ——”

“Tôi rất thích thức ăn ở nhà hàng này!”

Bạch Trụ bình tĩnh gật đầu: “Ở đây có món gì ngon? Chúng ta cùng nhau ăn thử đi?”

Ẩn Đao: “…”

Trong chớp nhoáng, Ẩn Đao nói: “Tiểu Vĩ nói anh đang suy xét chuyện cầu hôn, tôi có vài ý tưởng, vừa lúc gặp nhau, hay chúng ta cùng nhau thảo luận?”

Bạch Trụ nhìn Ẩn Đao: “Vậy hôm nay Chu Khiêm gọi Hà Tiểu Vĩ đến đây làm gì?”

Ẩn Đao: “…”

Bạch Trụ: “Anh ấy giúp tôi giám sát họ à? Nhưng vì sao lại không nói với tôi?”

“Hiểu rồi. Tôi sẽ nói tôi đến tìm Hà Tiểu Vĩ.”

Ẩn Đao trầm tư một lát, không xác định hỏi: “Tìm Hà Tiểu Vĩ? Anh đại à… Tiểu Vĩ và Chu Khiêm chỉ là anh em kết nghĩa bình thường thôi, anh cũng thấy trong trò chơi rồi mà, làm sao lại nghi ngờ hai người họ ——”

Bạch Trụ: “…”

Một lát sau, y nói: “Thật ra tôi muốn nhờ cậu canh chừng “đàn anh” kia của Chu Khiêm. Nhưng nếu cậu nói vậy… Vậy cậu cũng giúp tôi quan sát Hà Tiểu Vĩ luôn đi.”

Ẩn Đao: “…”

Một câu lại một câu đều là tự đào hố chôn mình!

Bạch Trụ đúng là không giống như trước đây nữa.

Ẩn Đao ngầm khẳng định.

—— Gần mực thì đen, anh ấy ở cạnh Chu Khiêm quá lâu cho nên bên giờ cũng thành người thích hố người khác rồi?

Vốn dĩ giữa Chu Khiêm và Hà Tiểu Vĩ không có gì.

Nhưng vì chính mình nói nên giữa cả hai liền có gì đó.

Ẩn Đao cảm thấy mình nên bù đắp cho học trò của mình một chút.

Vừa lúc, trang web nhảy ra một quảng cáo, cho hắn một linh cảm lớn, Ẩn Đao nhìn Bạch Trụ, nói: “Không thành vấn đề. Tôi làm ngay. Nhưng trước đó, tôi muốn nói kiến nghị của mình một chút.”

Bạch Trụ: “Được thôi.”

Ẩn Đao xoay máy tính của mình qua, đưa cho Bạch Trụ xem.

Trên trang web hiện lên quảng cáo một bộ tiểu thuyết nào đó ——

“Giám đốc! Phu nhân li hôn 4 năm với ngài đã quay lại!”

“Ha, cô ấy vẫn còn muốn chơi trò giả bộ nữa sao? Tôi sẽ không đoái hoài gì đến cô ấy nữa!”

“Phu nhân dẫn theo một đứa trẻ 4 tuổi! Giám đốc, đây là ảnh chụp!”

“Phong tỏa toàn bộ sân bay cho tôi!”

“Vâng thưa giám đốc! Giám đốc, mọi thứ đã chuẩn bị xogn!”

Ở sân bay, người đàn ông anh tuấn cao lớn bế đứa trẻ bằng một tay, một tay còn lại nâng cằm của người phụ nữ: “Đây là con tôi đúng không? Bây giờ em còn muốn trốn đi đâu?”

Bạch Trụ: “…”

Ở bên cạnh, Ẩn Đao xoa mũi, nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Ừm tuy khá là… Ờm, tôi vẫn thấy tiểu thuyết kiểu này khá thú vị. Quan hệ hai người rạn nứt thì phải tìm một điểm chung của nhau. Ví dụ như kết tinh của cả hai —— một đứa trẻ.”

“Tuy hai người không có con nhưng chắc chắn cũng có nhiều hồi ức ở bên cạnh nhau!”

“Cho nên dù tôi không biết tình huống của anh bây giờ là gì… Nhưng mà trước khi cầu hôn, có lẽ anh co thể cùng Chu Khiêm nhớ lại một số kí ức tốt đẹp, bồi dưỡng quan hệ của cả hai!”

Suy nghĩ một lúc, Bạch Trụ hơi cau mày: “Tôi hiểu rồi. Khá hay. Thật ra tôi và Chu Khiêm cũng không phải là không có kết tinh với nhau.”

Ẩn Đao kinh ngạc nhìn y: “Hả?”

—— Là anh sinh con hay là Chu Khiêm sinh con?

Bạch Trụ nhàn nhạt nói: “Rồng con.”

“À, rồng con. Làm tôi giật cả mình.” Ẩn Đao hỏi: “Nhưng rồng con vẫn ở trong không gian trò chơi mà.”

“Đúng vậy.” Bạch Trụ gật đầu.

Ẩn Đao thở dài: “Trò chơi đã đóng cửa rồi. Có lẽ cách này không sử dụng được. Hay là hai người cùng nhau về thăm trường cũ xem sao?”

“Trò chơi đóng cửa nhưng tôi vẫn có thể tự mình mở ra. Nhưng tôi đã hứa với Chu Khiêm là tôi sẽ không tự mình mở ra nữa. Ừm…”

Bạch Trụ nghiêm túc nói: “Vậy thì vấn đề nằm ở đây.”

Gì cơ?

Vấn đề nằm ở đây?

Không phải vấn đề nằm ở chỗ làm sao anh có thể tự mình mở cửa trò chơi ư?

Ẩn Đao sửng sốt, ánh mắt đầy nghi vấn.

Nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của đối phương, Bạch Trụ hơi nhướng mày: “Hà Tiểu Vĩ vẫn chưa nói cho cậu biết tôi là ai?”

Ẩn Đao:???

Bàn ăn ở khu số 3.

Bên cạnh bó hoa hồng được đặt trên bàn ăn phong cách thời dân quốc là những món ăn tinh xảo, hấp dẫn khiến người nhìn không nỡ ăn thử. Nhưng cuộc trò chuyện khó xử lại khiến cho người phục vụ không thể nín cười.

Chu Khiêm mỉm cười nhìn Lý Viên: “Tốt nghiệp xong mới thấy thời đại học là quãng thời gian tốt nhất. Em nhớ khi đó anh rất thích chơi bóng rổ. Hai chúng ta cũng thường đánh bóng rổ với nhau đúng không? Khi em ngã, anh cũng giúp em đi đến phòng y tế. Cảm ơn anh rất nhiều.”

Im lặng một lúc lâu, Lý Viên mới lên tiếng: “Chu Khiêm à…”

“Dạ?”

“Anh không chơi bóng rổ.”

“Ồ, thật ạ?”

“Có lẽ em nhầm với người khác rồi.”

Sau khi nhận được tin nhắn của Chu Khiêm, Lý Viên luôn mất hôn mất vía, vất vả mới chờ được đến ngày hôm nay gặp được đối phương.

Lý Viên nào ngờ rằng trong khi mình háo hức chờ mong, chuẩn bị sẵn hoa hồng chờ từ sớm thì Chu Khiêm lại đến đây cùng một người đàn ông khác, còn tự khẳng định rằng đó là bạn trai hiện tại.

Lý Viên cố gắng chống đỡ được đến tận bây giờ, phát hiện ra Chu Khiêm vốn không hề nhớ mình là ai, sắc mặt xám như tro tàn.

Còn muốn lừa người ta làm việc với mình, Chu Khiêm bổ sung thêm: “Sau khi em phát điên thì kí ức cũng có vấn đề, mong anh thông cảm.”

Sắc mặt Lý Viên mới hòa hoãn lại đôi chút.

Sau đó, không biết hắn nghĩ gì, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Chu Khiêm, hỏi: “Anh thấy anh Hà bên cạnh em… Trông hai người không giống người yêu lắm. Hai người không hề thân mật với nhau. Liệu có khả năng em nghĩ anh Hà là bạn trai của em là vì kí ức của em có vấn đề không?”

“Không thể nào.”

Cùng Bạch Trụ qua lại, thân mật đầy ái muội với nhau trong trò chơi nhưng Chu Khiêm chưa từng thích thú với những mối quan hệ dây dưa, mập mờ không rõ với người khác.

Anh không muốn Lý Viên có bất kì suy nghĩ gì khác với mình, vì vậy chắc như đinh đóng cột nói: “Hà Tiểu Vĩ là bạn trai của em. Chúng em đang trong giai đoạn qua thời kì thân mật luôn dính lấy nhau thôi. Chúng em rất yêu nhau.”

Chu Khiêm nói xong, cửa phòng ăn bị đẩy ra.

Quay đầu nhìn, anh nhìn thấy Ẩn Đao đứng ngay cửa… cùng với Bạch Trụ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố