Thiên Tài Cuồng Phi

Lượt đọc: 3583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Hổ rơi Bình Dương bị khuyển lấn. Q.1 Chương 2: Hoàng tử yêu nghiệt. Q.1 Chương 3: Lần đầu đối mặt. Q.1 Chương 4: Lần đầu tu luyện. Q.1 Chương 5: Người Thương gia tới. Q.1 Chương 6: Rời đi. Q.1 Chương 7: Khảo nghiệm thiên phú, khiếp sợ. Q.1 Chương 8: Thế lực kia. Q.1 Chương 9: Quận chúa điêu ngoa. Q.1 Chương 10: Kết thù. Q.1 Chương 11: Năm năm sau. Q.1 Chương 12: Thiếu niên dã thú. Q.1 Chương 13: Gặp lại Cung Vô Y. Q.1 Chương 14: Ngươi nhận nhầm người. Q.1 Chương 15: Thanh Long thức tỉnh. Q.1 Chương 16: Đây chỉ là giao dịch. Q.1 Chương 17: Nguy cơ cận kề. Q.1 Chương 18: Lòng người chấn phục (chấn động + phục tùng). Q.1 Chương 19: Hoàng thú? Bắt được đem làm toạ kỵ. Q.1 Chương 20: Đã đến. Q.1 Chương 21: Thân thế của Bắc Ảnh Thần. Q.1 Chương 22: Huyền thú xuất hiện. Q.1 Chương 23: Vì chính mình mà sống?. Q.1 Chương 24: Hội đấu giá. Q.1 Chương 25: Tặng quân đan dược. Q.1 Chương 26: Dạ Nhược Ly tính toán. Q.1 Chương 27: Nguy cơ hàng lâm. Q.1 Chương 28: Kẻ nào dám làm chủ nhân lão tử bị thương. Q.1 Chương 29: Chu Tước tức giận. Q.1 Chương 30: Quyết định. Q.1 Chương 31: An bài. Q.1 Chương 32: Ba năm. Q.1 Chương 33: Trắc phi?. Q.1 Chương 34: Dạ Nhược Ly cường hãn. Q.1 Chương 35: Mỗ yêu nghiệt đến rồi. Q.1 Chương 36: Ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi. Q.1 Chương 37: Dạ Nhược Ly ra tay. Q.1 Chương 38: Ngươi cho rằng ngươi đủ tư cách sao?. Q.1 Chương 39: Nữ nhân, đừng để ta bắt được ngươi. Q.2 Chương 1: Thân phận của Long Thanh Phi. Q.2 Chương 2: Lão gia chủ Long gia. Q.2 Chương 3: Lão gia chủ khiếp sợ. Q.2 Chương 4: Bi kịch của Long Phi Tuấn. Q.2 Chương 5: Gặp lại Nam Cung Thần. Q.2 Chương 6: Thiên Huyền đại sư. Q.2 Chương 7: Dạ Nhược Ly luyện đan. Q.2 Chương 8: Sư phụ, ngươi nhận ta làm đệ tử đi. Q.2 Chương 9: Thiên Huyền đại sư đến Long gia. Q.2 Chương 10: Mau tới bái kiến sư tổ. Q.2 Chương 11: Tại sao lại là hắn. Q.2 Chương 12: Hôm nay chính là ngày chết của ngươi. Q.2 Chương 13: Sau lưng hắn là ta. Q.2 Chương 14: Long Phi Thanh đột phá. Q.2 Chương 15: Tự tung tự tác. Q.2 Chương 16: Ghen. Q.2 Chương 17: Phi thiên độc giác thú. Q.2 Chương 18: Đại hội bắt đầu. Q.2 Chương 19: Chuyện này ta muốn nhúng tay thì sao?. Q.2 Chương 20: Kinh ngạc. Q.2 Chương 21: Lột mặt nạ xuống. Q.2 Chương 22: Mau lăn ra đây chịu chết!. Q.2 Chương 23: Gặp lại sau ba năm. Q.2 Chương 24: Phế vật hay thiên tài?. Q.2 Chương 25: Ai đến đoạt tôn nữ của ta?. Q.2 Chương 26: Thực lực tăng lên. Q.2 Chương 27: Chúng ta nhận thua. Q.2 Chương 28: Huyền thú đại nhân. Q.2 Chương 29: Van xin ngươi, bỏ qua cho ta đi!. Q.2 Chương 30: Một năm bế quan, Huyền Hoàng trung cấp. Q.3 Chương 1: Trở về Ly Phong quốc. Q.3 Chương 2: Người thân gặp mặt. Q.3 Chương 3: Huyền thú cấp mười lăm. Q.3 Chương 4: Âm mưu phủ tướng quân. Q.3 Chương 5: Ai dám cướp hắn từ trong tay ta?. Q.3 Chương 6: Tổn thương người nàng, chết!. Q.3 Chương 7: Tìm tới tận của rồi…. Q.3 Chương 8: Nàng ta là người sao? Quá biến thái!. Q.3 Chương 9: Cung Vô Y cảm giác nguy cơ. Q.3 Chương 10: Niệm Khê tới rồi. Q.3 Chương 11: Vân gia tận thế, đã tới chưa?. Q.3 Chương 12: Trưởng lão tiên nhân phẫn nộ. Q.3 Chương 13: Người Thương Khung giới tới. Q.4 Chương 1: Thiên tài tuyển bạt thi đấu. Q.4 Chương 2: Thương Khung giới cũng gian lận. Q.4 Chương 3: Đan trưởng lão vô sỉ. Q.4 Chương 4: Không giết ngươi thì làm ngươi tức chết!. Q.4 Chương 5: Vương gia, Thương Khung giới. Q.4 Chương 6: Lão giả thần bí. Q.4 Chương 7: Hoa Lạc Vũ âm hiểm. Q.4 Chương 8: Đan chủ Đan gia. Q.4 Chương 9: Đột phá, huyền tôn. Q.4 Chương 10: Vận may của Dạ Nhược Ly. Q.4 Chương 11: Quyết không phụ nàng. Q.4 Chương 12: Thúc ép Cung Vô Y. Q.4 Chương 13: Dạ Nhược Ly phẫn nộ. Q.4 Chương 14: Huyền thánh quyết đấu. Q.4 Chương 15: Họa thủy đông dẫn. Q.4 Chương 16: Huyền tôn trung cấp. Q.4 Chương 17: Gặp lại Thánh Dạ. Q.4 Chương 18: Khiếp sợ, tập thể đột phá. Q.4 Chương 18-2: Khiếp sợ, tập thể đột phá (2). Q.4 Chương 19: Đặc quyền. Q.4 Chương 19-2: Đặc quyền (2). Q.4 Chương 20: Thái thượng Trưởng lão. Q.4 Chương 21: Thỉnh cầu của Thái thượng Trưởng lão. Q.4 Chương 22: Bảo chủ, ngươi phải làm chủ cho ta. Q.4 Chương 23: Thao Thiết* thức tỉnh. Q.4 Chương 24: Uy lực của Lôi Đình kiếm. Q.4 Chương 25: Nguy cơ của Lâu gia. Q.4 Chương 26: Uy phong của Dạ Nhược Ly. Q.4 Chương 27: Đan dược phàm phẩm đỉnh phong. Q.4 Chương 28: Trở về. Q.4 Chương 29: Tiên Địa đánh tới. Q.4 Chương 30: Lại hiển lộ uy lực của Lôi Đình kiếm. Q.4 Chương 31: Huyền Thánh đỉnh phong tháo chạy thục mạng. Q.4 Chương 32: Huyền Thần cường giả đến. Q.4 Chương 33: Ai dám đả thương đệ tử của ta. Q.4 Chương 34: Phong Thần cường đại. Q.4 Chương 35: Đêm động phòng hoa chúc. Q.5 Chương 1: Lạc Nguyệt Quốc, Lạc Sơn Lĩnh. Q.5 Chương 2: Sát cơ. Q.5 Chương 3: Không có tư cách?. Q.5 Chương 4: Lãnh chúa đại nhân. Q.5 Chương 5: Lý Hạ vui quá hoá buồn. Q.5 Chương 6: Cơn thịnh nộ của Dạ Nhược Ly. Q.5 Chương 7: Nhược Ly trở về. Q.5 Chương 8: Tới nhà cường giả. Q.5 Chương 9: Yêu nghiệt cường thế trở về. Q.5 Chương 10: Lời mời của phủ Lĩnh chủ. Q.5 Chương 11: Phong ba trên dạ yến. Q.5 Chương 12: Không cẩn thận trượt tay một cái. Q.5 Chương 13: Ngươi biết ta là ai sao?. Q.5 Chương 14: Lão đầu quê mùa?. Q.5 Chương 15: Sơ ngộ Y Thanh Ca. Q.5 Chương 16: Vấn đề này rất đơn giản. Q.5 Chương 17: Đại sư, ngài phải làm chủ cho ta. Q.5 Chương 18: Khiếp sợ!. Q.5 Chương 19: Đột phá Thần Tướng cao cấp. Q.5 Chương 20: Mối nguy của Tán Tu Liên Minh. Q.5 Chương 21: Ma quỷ, ngươi là một ma quỷ!. Q.5 Chương 22: Lấy đạo của người trả lại cho người. Q.5 Chương 23: Vũ Lăng đại sư. Q.5 Chương 24: Tỷ thí luyện đan. Q.5 Chương 25: Thần Vương Đan. Q.5 Chương 26: Cung Vô Y cường đại. Q.5 Chương 27: Ngũ Huyền Lão Nhân. Q.5 Chương 28: Bầy Tật Phong Lang. Q.5 Chương 29: Cường giả Âu Dương gia. Q.5 Chương 30: Tần Dao. Q.5 Chương 31: Yêu nghiệt hiện thân. Q.5 Chương 32: Sóng vai cùng chiến. Q.5 Chương 33: Kỳ Lân bộ tộc. Q.5 Chương 34: Thần Vương cấp thấp. Q.5 Chương 35: Thống nhất Thiên Lạc Thành. Q.5 Chương 36: Tần gia mời. Q.5 Chương 37: Mạc Nhiên Đại nhân. Q.5 Chương 38: Cung Vô Y sợ hãi. Q.5 Chương 39: Một năm, chính là cả đời. Q.5 Chương 40: Cánh cửa thứ ba. Q.5 Chương 41: Bắc Ảnh Phong. Q.5 Chương 42: Diệu Nhi rời nhà. Q.5 Chương 43: Cữu cữu và chất tử gặp mặt nhưng không biết nhau. Q.5 Chương 44: Tỷ đệ gặp nhau. Q.5 Chương 45: Ngu ngốc là phải trả giá thật lớn. Q.5 Chương 46: Điều khó khăn của Kỳ Lân bộ tộc. Q.5 Chương 47: Chủ tớ gặp nhau. Q.5 Chương 48: Giải độc. Q.5 Chương 49: Tứ Quốc tụ hội. Q.5 Chương 50: Nhị Hoàng tử Tử Lăng Quốc. Q.5 Chương 51: Cường giả tới từ Trung Châu. Q.5 Chương 52: Lỗ Lạc khiếp sợ. Q.5 Chương 53: Tỷ thí luyện đan. Q.5 Chương 54: Toàn quảng trường khiếp sợ. Q.5 Chương 55: Đột phá mười tầng! Xưa nay chưa từng có!. Q.5 Chương 56: Siêu thần phẩm luyện đan sư!. Q.5 Chương 57: Mối nguy của vương phủ. Q.5 Chương 58: Tới cửa nhận lỗi. Q.5 Chương 59: Vong ân phụ nghĩa. Q.5 Chương 60: Nhược Ly nha đầu, đi mau!. Q.5 Chương 61: Vì ngươi, thành ma thì đã sao?. Q.5 Chương 62: Chúng thú quyết định. Q.5 Chương 63: Đổ thạch*. Q.5 Chương 64: Đánh cược. Q.5 Chương 65: Ai dám đụng đến người của ta. Q.5 Chương 66: Cút ra đây cho ta!. Q.5 Chương 67: Huyền Hoàng trung cấp. Q.5 Chương 68: Các ngươi quấy rầy ta. Q.5 Chương 69: Chu Nam đại sư. Q.5 Chương 70: Kim thần hiện thân. Q.5 Chương 71: Một năm, đột phá. Q.5 Chương 72: Phục Hồn Đan. Q.5 Chương 73: Ai dám đụng đến đệ tử ta!. Q.5 Chương 74: Tỷ tỷ, tha thứ cho ta đi. Q.5 Chương 75: Liên Minh luyện đan mời mọc. Q.5 Chương 76: Tế hội Thần Chi. Q.5 Chương 77: Lệnh của Phó Minh Chủ. Q.5 Chương 78: Hạnh Lâm gặp xui. Q.5 Chương 79: Đuổi tới đúng lúc. Q.5 Chương 80: Hoả Vũ Sa. Q.6 Chương 1: Tế hội Thần Chi Gặp nhau. Q.6 Chương 2: Quỷ kế của Vân Tiệp. Q.6 Chương 3: Cho ta câu trả lời thỏa đáng!. Q.6 Chương 4: Thế lực mới nổi ở đại lục. Q.6 Chương 5: Vân Tiệp điên. Q.6 Chương 6: Người quen. Q.6 Chương 7: Ta từ chối. Q.6 Chương 8: Sao lại là hắn. Q.6 Chương 9: Băng Hỏa Liên. Q.6 Chương 10: Nhẫn Huyền Linh?. Q.6 Chương 11: Lão tổ tông. Q.6 Chương 12: Kinh sợ!. Q.6 Chương 13: Chủ trì công đạo. Q.6 Chương 14: Đột phá Thần Tôn. Q.6 Chương 15: Tế hội bắt đầu. Q.6 Chương 16: Tiểu Dạ nhi, ta đã trở về. Q.6 Chương 16-2: Tiểu Dạ nhi, ta đã trở về 2. Q.6 Chương 17: Cung Vô Y kích động 1. Q.6 Chương 17-2: Cung Vô Y kích động. Q.6 Chương 18: Thiên địa dị tượng*, đan dược Chí Tôn ra đời!. Q.6 Chương 19: Phụ tử. Q.6 Chương 20: Thần Tôn trung cấp. Q.6 Chương 21: Mộ Thần Tôn mở. Q.6 Chương 22: Vũ Bàn Tử bi thảm. Q.6 Chương 23: Vũ Bàn Tử đại biến thân. Q.6 Chương 24: Lưỡng Phương thành, Tiêu gia. Q.6 Chương 24-2: Lưỡng Phương thành, Tiêu gia 2. Q.6 Chương 25: Đàn gảy tai trâu?. Q.6 Chương 26: Phu thê liên thủ, đồng lòng giết địch. Q.6 Chương 27: Lửa giận của Dạ Nhược Ly. Q.6 Chương 27-2: Lửa giận của Dạ Nhược Ly 2. Q.6 Chương 28: Khôi phục cơ thể. Q.6 Chương 28-2: Khôi phục cơ thể 2. Q.6 Chương 29: Đông Phương Thế Gia mời mọc. Q.6 Chương 30-1: Sinh nhật lão gia chủ. Q.6 Chương 30-2: Sinh nhật lão gia chủ 2. Q.6 Chương 31-1: Đại kết cục. Q.6 Chương 31-2: Đại kết cục 2. Q.6 Chương 31-3: Đại kết cục 3. Q.6 Chương 31-4: Đại kết cục 4. Q.6 Chương 32: Ngoại truyện. Q.6 Chương 33: Ngoại truyện: Chương 2: Tứ phủ thành, Vân phủ. Q.6 Chương 34: Ngoại truyện: Chương 3: Tiệc ngắm hoa. Q.6 Chương 35: Ngoại truyện: Dị năng dần xuất hiện. Q.6 Chương 36: Ngoại truyện: Tâm nguyện của tiểu Bàn Tử.
Tiến »
Q.6 Chương 36: Ngoại truyện: Tâm nguyện của tiểu Bàn Tử.

❊ ❊ ❊

Edit: susublue

Người chủ trì dùng ống che xúc xắc lại rồi bắt đầu lắc thật mạnh, mọi người chỉ nghe thấy tiếng xúc xắc va chạm, chốc lát sau người chủ trì lật tay rồi đặt ống xúc xắc ở trên mặt bàn.

“Ta đoán đây là đại.” Thiếu niên mập mạp mỉm cười liếc nhìn Vân Li, xoa nắn nắm tay, nói: “Ha ha, mỹ nữ, đến lượt ngươi.”

Nữ tử hơi mỉm cười, giọng nói tuyệt đẹp êm tai, mọi người bất giác mê muội vì âm thanh này: “Nếu ngươi đoán đại thì tất nhiên ta sẽ đoán tiểu.”

Tên Bàn Tử nghe vậy thì cười đắc ý: “Mỹ nữ, lần này ngươi đoán sai rồi, ta bảo đảm xúc xắc là đại, ha ha, chơi xúc xắc này cũng cần có óc.” Tiểu Bàn Tử chỉ vào đầu mình, cười càng thêm đắc ý, lúc này hắn đã quên mất mấy ngày trước mình thua thảm cỡ nào, sáng nay chỉ thắng mấy trận mà đã bắt đầu đắc ý vênh váo……

Nhưng mà lúc người chủ trì mở ống ra thì nụ cười của tiểu Bàn Tử đột nhiên cứng đờ.

“Tiểu, là tiểu…… Ta thua ư? Sao có thể? Không, ta không phục, chúng ta chơi lại, lần sau ta nhất định phải thắng ngươi!”

Nhưng sau đó tiểu Bàn Tử mới biết cái gì gọi là cao thủ……

Nhìn Vân Li nhẹ nhàng bỏ đi, tiểu Bàn Tử thất hồn lạc phách, nghĩ đến đống ngân phiếu mình mang theo cũng thua hết, sau khi trở về nhất định không tránh khỏi một trận đòn, hắn bỗng nhiên cảm thấy mông hơi hơi đau.

“Chờ…… Chờ đã……” Tiểu mập mạp vội vàng gọi Vân Li sắp sửa rời đi lại. Vân Li hơi khựng lại rồi xoay người nhìn về phía tiểu Bàn Tử: “Thế nào? Ngươi muốn đòi lại số tiền đã thua sao?”

“Ngươi…… Ngươi nói đùa cái gì đó? Đại gia ta mà là loại người vô sỉ như vậy sao?” Tiểu Bàn Tử trừng mắt nhìn mắt Vân Li, tức giận bất bình nói: “Tốt xấu gì ngươi cũng thắng đại gia ta nhiều bạc như vậy, ngươi không mời đại gia ta một bữa cơm thì cũng quá keo kiệt rồi.”

Mẹ nó, đó đều là bạc của hắn, hắn không đòi một bữa ăn thì coi sao được?

Vân Li híp mắt đánh giá tiểu Bàn Tử, bỗng nhiên nở nụ cười quỷ dị: “Có thể, không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao, ta mời.”

Tuy rằng tên mập này không giống võ lâm cao thủ nhưng có vẻ cũng từng tập võ, kiếp trước nàng đã từng học qua nội công ở Trung Hoa nên đương nhiên liếc mắt một cái đã nhìn ra được.

Bây giờ nàng đến sòng bạc thu hút không ít sự chú ý, nếu tên mập này muốn nàng mời cơm thì chẳng khác nào nàng có một cái khiên chắn tự vệ, cũng không có tổn thất gì.

Tiểu Bàn Tử nở nụ cười gian trá, hừ hừ, ngươi cứ chờ chảy máu đi (ý là chờ bị tốn tiền đi đó)!

Phượng Nguyệt tửu lâu là tửu lâu xa hoa tôn quý nhất ở Phượng Tường quốc, nghe nói nơi này do Hoàng tử của Hoàng tộc mở, người có thể đi vào đây phi phú tức quý[1], đây cũng là nơi mà tiểu mập mạp này đặc biệt yêu cầu.

[1] không giàu thì cũng có địa vị cao.

Vân Li mới vừa bước vào tửu lầu thì Lạc Phong Nguyệt đã nhìn thấy được bóng người tựa như thiên tiên của nàng.

Chỉ thấy nữ tử dùng lụa mỏng che mặt, bạch y như trắng tuyết, phong thái xuất chúng, dung nhan dưới lớp khăn che mặt không thể nhìn được nhưng lại vẫn khiến người ta kinh diễm.

“Là nàng.” Lạc Phong Nguyệt đột nhiên thu quạt xếp lại, ánh mắt đa tình, đào hoa không giấu được vẻ vui mừng, diễn*dafn~llequys;doon nhưng mà nghĩ đến thái độ lạnh nhạt ngày đó của nữ tử thì lại nhịn không được thở dài.

Trầm mặc nửa ngày rồi Lạc Phong Nguyệt cũng gọi chưởng quầy đang cung kính hầu hạ bên cạnh mình, dặn dò nói: “Miễn phí cho vị nữ tử kia, nếu nàng hỏi thì cứ nói có người đã thanh toán rồi.”

“Dạ, chủ tử.” Chưởng quầy cung kính ôm quyền rồi chậm rãi đi ra ngoài cửa. Đại khái là không ai ngờ rằng chủ nhân thật sự của Phượng Nguyệt tửu lâu này lại là Ngũ hoàng tử……

Nhìn tiểu Bàn Tử ăn uống như gió cuốn mây tan, Vân Li cảm thấy cạn lời, cuối cùng vẫn nhịn không được khuyên nhủ: “Ngươi có thể ăn từ từ, không ai giành với ngươi.”

“Người!” Tiểu Bàn Tử nuốt miếng thịt gà trong miệng xuống, lau dầu mỡ ngoài miệng rồi nói năng không rõ: “Mỹ nữ, ngươi đổ thuật của ngươi không tồi, có muốn hợp tác hay không?”

“Hợp tác?” Vân Li nhướng mày rồi tỏ vẻ hứng thú nhìn tiểu mập mạp.

“Không sai.”Tiểu Bàn Tử gật đầu, hai tay ôm quyền, vẻ mặt mong mỏi: “Kiếp này tâm nguyện lớn nhất của ta chính là dạy ra một đám người tinh thông đổ thuật rồi lập một thế gia chuyên về đánh bạc, sau đó dựa vào nó để làm giàu, đến lúc đó ta sẽ phát tài, ha ha ha!”

Có lẽ là nghĩ đến việc vàng vào tay mình nên tiểu mập mạp không nhịn được cất tiếng cười to.

Vân Li co rút khóe miệng, không biết nói gì đành xoa trán: “Sao ngươi không nói thẳng tâm nguyện lớn nhất của ngươi chính là kiếm tiền luôn đi?”

Bỗng nhiên Vân Li đột nhiên động lòng: “Bàn Tử, nếu ngươi muốn kiếm tiền thì không bằng chúng ta hợp tác đi, như vậy tốt hơn, ta muốn thành lập một y đường (tiệm thuốc), bởi vì có một số việc ta không tiện ra mặt nên ngươi hãy ra mặt thay ta, nhưng thứ ta bán không phải thảo dược.”

“Không phải thảo dược?” Tiểu Bàn Tử nghi hoặc nhìn Vân Li: “Ngươi mở y đường mà lại không bán thảo dược, vậy thì mở y đường làm cái gì?”

“Đương nhiên là trị bệnh cứu người, thứ ta bán chính là dược thiện[2], hơn nữa ta sẽ đưa một vài bài thuốc giúp giảm cân làm đẹp ra thị thường, như vậy những phu nhân ở Phượng thành này sẽ nhiệt liệt hưởng ứng.”

[2] Dược thiện là khái niệm được bắt nguồn từ xa xưa trong Đông và Nam y. Dược là thuốc, thiện là ăn. Dược thiện là thông qua các nguyên liệu chúng ta chế biến nó thành những món ăn, không chỉ giúp cơ thể được tiếp thêm năng lượng mà còn giúp chữa bệnh, phòng bệnh và bồi bổ sức khỏe.

“Giảm cân làm đẹp?” Tiểu mập mạp trừng lớn đôi mắt, không dám tin nhìn Vân Li.

“Bàn Tử, lại đây.” Vân Li ngoắc ngón tay, cười tủm tỉm nói cho tiểu mập mạp nghe về kế hoạch mình còn chưa tiến hành, hắn nghe xong thì hai mắt tỏa sáng, giống như đã nhìn thấy vô số vàng bạc tài bảo đang chồng chất trên người mình……

“Được, một lời đã định!” Tiểu mập mạp đột nhiên đập bàn đứng lên, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. Vân Li nở nụ cười, nàng cũng nên bắt đầu tập hợp thế lực, nếu không sẽ rất khó đứng vững ở thời loạn thế……

Bởi vì kế hoạch của Vân Li nên tiểu mập mạp hưng phấn đến mức không còn muốn ăn nữa, nếu thật sự có thể làm được đến mức đó thì xem thử lão già kia còn dám nói hắn không học vấn không nghề nghiệp nữa không!

Nhưng mà lúc Vân Li tính tiền thì lại nghe thấy có người đã thanh toán cho nàng rồi, nhưng vì không biết thân phận đối phương nên nàng sẽ không vô duyên vô cớ nhận phần ân huệ này, vì thế vẫn kiên định trả hết tiền ăn,

.Khi chưởng quầy bẩm báo việc này cho Lạc Phong Nguyệt thì hắn cũng không nói gì mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong ánh mắt đào hoa chỉ đầy bóng hình của nữ tử mặc bạch y……

“Đứng lại!” Lúc Vân Li xoay người đi vào đường nhỏ thì bỗng nhiên bên cạnh có mười mấy tên hung thần ác sát nhảy ra, bao vây lấy hai người

“Ta nhổ vào, các ngươi theo dõi bổn đại gia sao!” Tiểu Bàn Tử biến sắc, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra bọn họ là người của sòng bạc.

Tên cầm đầu đám người kia chính là một nam tử trung niên trên mặt có vết sẹo do bị đao chém, lúc này hắn đang lạnh lùng nhìn chăm chú vào hai người: “Một nữ tử như ngươi trên người mang theo nhiều ngân phiếu như vậy quá không an toàn, vẫn nên giao cho chúng ta bảo quản giúp đi.”

Vân Li hơi mỉm cười, môi mỏng hé mở, nhẹ giọng nói: “Nếu ta nói không thì sao?”

“Hừ, vậy đừng trách chúng ta không khách sáo.” Nam tử trung niên nói xong lời này thì lại nhìn về phía tiểu Bàn Tử: “Ngươi cũng thắng của các huynh đệ không ít ngân phiếu nên cũng đừng nghĩ chạy thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta!”

Bàn Tử bĩu môi, hắn thắng không ít nhưng cuối cùng đều thua bởi vị đang đứng bên cạnh này.

“Ngươi cho rằng đại gia ta sẽ sợ các ngươi sao? Buồn cười, tốt xấu gì đại gia ta cũng từng luyện qua võ công, chỉ bằng mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ như các ngươi mà cũng muốn chế phục bổn đại gia, nằm mơ!” Nói xong tiểu Bàn Tử ra tay trước, bàn tay hắn cong lên, hung hăng đánh vào bụng của một trong số bọn họ, rồi tung chân đá về phía một tên khác. Đừng thấy cả người hắn đầy thịt mỡ mà coi thường, tay chân hắn cũng rất linh hoạt.

Nam tử trung niên ngẩn người, không ngờ cái tên mập này lại có tay nghề như vậy.

Tiểu Bàn Tử xoa nhẹ mũi, hai tay chống nạnh, đắc ý nâng cằm: “Muốn đấu với bổn đại gia, các ngươi còn non lắm! Tới đây, bao nhiêu bổn đại gia cũng chấp hết!”

Giờ phút này tiểu Bàn Tử lại cảm tạ cha hắn đã buộc hắn luyện võ, nếu không thì sao có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân? Nếu bị người ta đánh ở đây thì nhất định sẽ rất mất uy phong.

Đúng lúc này bên cạnh có một nắm đấm đánh về phía hắn khiến tiểu Bàn Tử nổi giận, bắt lấy nắm tay đó rồi vật hắn qua vai, hung hăng đánh ngã tên đánh lén xuống mặt đất rồi đột nhiên ngồi lên người hắn, nâng nắm đấm đánh liên tục vào mặt tên đó.

“Cho ngươi đánh lén bổn đại gia!”

“Cho ngươi dám đánh vào mặt bổn đại gia này!”

“Con mẹ nó, ngươi không biết đánh người thì không đánh vào mặt sao? Bổn đại gia anh tuấn tiêu sái giống như Phan An, ngươi ghen ghét bổn đại gia có một đống lớn nữ tử ái mộ cho nên muốn hại bổn đại gia bị hủy dung đúng không, ta nhổ vào, người như ngươi tâm địa quá ác độc! Bổn đại gia phải dạy dỗ ngươi thật tốt!”

Vân Li khoanh tay trước ngực, dựa vào cây đại thụ bên cạnh rồi ngước mắt nhìn gương mặt trắng trắng mềm mềm của tiểu Bàn Tử, khóe miệng đột nhiên nhếch lên, anh tuấn tiêu sái giống như Phan An ư? Ngươi có thể bớt tự luyến một chút không?

“Dừng tay!” Nam tử trung niên thấy tên mập này muốn gây ra án mạng thì vội vàng quát, nhưng mà sao tiểu Bàn Tử có thể nghe hắn? Nắm tay không hề lưu tình đánh thẳng xuống mặt tên kia.

Lúc này tên đánh lén bị tiểu Bàn Tử đè ở trên người đã phun máu tươi, mặt mũi bầm dập, rốt cuộc nhìn không ra diện mạo vốn có, chật vật đến không chịu nổi.

“Đáng chết, các ngươi lập tức đi đối phó nữ nhân kia cho ta!” Nam tử trung niên nắm chặt tay rồi lạnh giọng nói.

Dứt lời người bên cạnh nhanh chóng lao về phía Vân Li, búa rìu trong tay đánh xuống bả vai nàng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, dienxdafnlleqsuydoon tiểu Bàn Tử sợ tới mức hai chân mềm nhũn, trên trán đổ mồ hôi lạnh nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc rìu sắc bén bổ về phía bả vai Vân Li ……

Giờ phút này búa rìu chỉ cách nàng có một chút, cho dù là tiểu Bàn Tử cũng không thể bỏ chạy kịp chứ huống chi là một nữ tử như nhược như thế?

Vân Li nhìn chằm chằm chiếc rìu đang bổ tới, vào lúc này nàng lại có thể nhìn rõ ràng tốc độ của chiếc rìu đó, giống như một thước phim quay chậm vậy. Không sai, tốc độ thật sự chậm đi rất nhiều, hơn nữa không chỉ là hai cái rìu này mà có vẻ như ngoài nàng ra thì những sự vật bên ngoài đều trở nên chậm hẳn đi.

Miệng tiểu Bàn Tử lúc đóng lúc mở, Vân Li lại không nghe rõ hắn đang nói cái gì mà chỉ vội vàng nhấc chân đá vào người này, một tiếng phịch vang lên, tất cả đều khôi phục lại vẻ bình yên như trước.

Tốc độ rất nhanh! Dưới con mắt của mọi người thì tốc độ của Vân Li đã vượt khỏi phạm vi mà bọn họ chấp nhận được rồi, tốc độ như thế chỉ có thể là võ lâm cao thủ! Chẳng lẽ nàng thâm tàng bất lộ?

Nam tử trung niên hung hăng rùng mình, cuối cùng hắn cũng hiểu hôm nay mình đụng phải cái ván sắt rồi! Hắn cắn chặt răng rồi phất tay nói: “Chúng ta đi!”

“Đi sao?” Vân Li hơi mỉm cười, hai mắt nhìn mấy người còn lại: “Các ngươi không cần rồi, vẫn nên ở lại đi.”

“Ngươi……” Nam tử trung niên còn chưa nói xong thì đã nhìn thấy một đường đao sáng loáng xẹt qua, hung hăng chém vào trán, máu tươi lập tức trào ra, hắn trừng lớn đôi mắt, hiển nhiên chết không nhắm mắt.

Đến khi Vân Li giải quyết xong bọn họ thì tiểu Bàn tử còn chưa phục hồi tinh thần lại……

Ta nhổ vào, nàng vẫn còn là nữ nhân sao? Không phải quá bưu hãn rồi ư?

“Này, mỹ nữ, ngươi còn chưa nói cho ta biết sau này ta phải đi đâu để tìm ngươi.” Tiểu Bàn Tử thấy Vân Li xoay người rời đi thì vội vàng đuổi theo hỏi.

Vân Li nghe vậy thì chỉ ném lại một câu: “Phủ Thừa tướng, Vân Li.”

Tiểu Bàn Tử bỗng nhiên trừng lớn mắt, ngạc nhiên nhìn bóng người mặc bạch y đi càng lúc càng xa, khiếp sợ đến mức hoàn toàn nói không nên lời……

Phủ Thừa tướng, Vân Li?

Nàng chính là ma lem mê luyến Tứ hoàng tử đó sao? Ta nhổ vào, rốt cuộc là ai mắt mù đi đồn đãi lung tung? Nàng mà là hoa si sao? Nàng mà là ma lem sao? Kẻ đồn điều này mới thật sự là ma lem hoa si!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Hổ rơi Bình Dương bị khuyển lấn. Q.1 Chương 2: Hoàng tử yêu nghiệt. Q.1 Chương 3: Lần đầu đối mặt. Q.1 Chương 4: Lần đầu tu luyện. Q.1 Chương 5: Người Thương gia tới. Q.1 Chương 6: Rời đi. Q.1 Chương 7: Khảo nghiệm thiên phú, khiếp sợ. Q.1 Chương 8: Thế lực kia. Q.1 Chương 9: Quận chúa điêu ngoa. Q.1 Chương 10: Kết thù. Q.1 Chương 11: Năm năm sau. Q.1 Chương 12: Thiếu niên dã thú. Q.1 Chương 13: Gặp lại Cung Vô Y. Q.1 Chương 14: Ngươi nhận nhầm người. Q.1 Chương 15: Thanh Long thức tỉnh. Q.1 Chương 16: Đây chỉ là giao dịch. Q.1 Chương 17: Nguy cơ cận kề. Q.1 Chương 18: Lòng người chấn phục (chấn động + phục tùng). Q.1 Chương 19: Hoàng thú? Bắt được đem làm toạ kỵ. Q.1 Chương 20: Đã đến. Q.1 Chương 21: Thân thế của Bắc Ảnh Thần. Q.1 Chương 22: Huyền thú xuất hiện. Q.1 Chương 23: Vì chính mình mà sống?. Q.1 Chương 24: Hội đấu giá. Q.1 Chương 25: Tặng quân đan dược. Q.1 Chương 26: Dạ Nhược Ly tính toán. Q.1 Chương 27: Nguy cơ hàng lâm. Q.1 Chương 28: Kẻ nào dám làm chủ nhân lão tử bị thương. Q.1 Chương 29: Chu Tước tức giận. Q.1 Chương 30: Quyết định. Q.1 Chương 31: An bài. Q.1 Chương 32: Ba năm. Q.1 Chương 33: Trắc phi?. Q.1 Chương 34: Dạ Nhược Ly cường hãn. Q.1 Chương 35: Mỗ yêu nghiệt đến rồi. Q.1 Chương 36: Ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi. Q.1 Chương 37: Dạ Nhược Ly ra tay. Q.1 Chương 38: Ngươi cho rằng ngươi đủ tư cách sao?. Q.1 Chương 39: Nữ nhân, đừng để ta bắt được ngươi. Q.2 Chương 1: Thân phận của Long Thanh Phi. Q.2 Chương 2: Lão gia chủ Long gia. Q.2 Chương 3: Lão gia chủ khiếp sợ. Q.2 Chương 4: Bi kịch của Long Phi Tuấn. Q.2 Chương 5: Gặp lại Nam Cung Thần. Q.2 Chương 6: Thiên Huyền đại sư. Q.2 Chương 7: Dạ Nhược Ly luyện đan. Q.2 Chương 8: Sư phụ, ngươi nhận ta làm đệ tử đi. Q.2 Chương 9: Thiên Huyền đại sư đến Long gia. Q.2 Chương 10: Mau tới bái kiến sư tổ. Q.2 Chương 11: Tại sao lại là hắn. Q.2 Chương 12: Hôm nay chính là ngày chết của ngươi. Q.2 Chương 13: Sau lưng hắn là ta. Q.2 Chương 14: Long Phi Thanh đột phá. Q.2 Chương 15: Tự tung tự tác. Q.2 Chương 16: Ghen. Q.2 Chương 17: Phi thiên độc giác thú. Q.2 Chương 18: Đại hội bắt đầu. Q.2 Chương 19: Chuyện này ta muốn nhúng tay thì sao?. Q.2 Chương 20: Kinh ngạc. Q.2 Chương 21: Lột mặt nạ xuống. Q.2 Chương 22: Mau lăn ra đây chịu chết!. Q.2 Chương 23: Gặp lại sau ba năm. Q.2 Chương 24: Phế vật hay thiên tài?. Q.2 Chương 25: Ai đến đoạt tôn nữ của ta?. Q.2 Chương 26: Thực lực tăng lên. Q.2 Chương 27: Chúng ta nhận thua. Q.2 Chương 28: Huyền thú đại nhân. Q.2 Chương 29: Van xin ngươi, bỏ qua cho ta đi!. Q.2 Chương 30: Một năm bế quan, Huyền Hoàng trung cấp. Q.3 Chương 1: Trở về Ly Phong quốc. Q.3 Chương 2: Người thân gặp mặt. Q.3 Chương 3: Huyền thú cấp mười lăm. Q.3 Chương 4: Âm mưu phủ tướng quân. Q.3 Chương 5: Ai dám cướp hắn từ trong tay ta?. Q.3 Chương 6: Tổn thương người nàng, chết!. Q.3 Chương 7: Tìm tới tận của rồi…. Q.3 Chương 8: Nàng ta là người sao? Quá biến thái!. Q.3 Chương 9: Cung Vô Y cảm giác nguy cơ. Q.3 Chương 10: Niệm Khê tới rồi. Q.3 Chương 11: Vân gia tận thế, đã tới chưa?. Q.3 Chương 12: Trưởng lão tiên nhân phẫn nộ. Q.3 Chương 13: Người Thương Khung giới tới. Q.4 Chương 1: Thiên tài tuyển bạt thi đấu. Q.4 Chương 2: Thương Khung giới cũng gian lận. Q.4 Chương 3: Đan trưởng lão vô sỉ. Q.4 Chương 4: Không giết ngươi thì làm ngươi tức chết!. Q.4 Chương 5: Vương gia, Thương Khung giới. Q.4 Chương 6: Lão giả thần bí. Q.4 Chương 7: Hoa Lạc Vũ âm hiểm. Q.4 Chương 8: Đan chủ Đan gia. Q.4 Chương 9: Đột phá, huyền tôn. Q.4 Chương 10: Vận may của Dạ Nhược Ly. Q.4 Chương 11: Quyết không phụ nàng. Q.4 Chương 12: Thúc ép Cung Vô Y. Q.4 Chương 13: Dạ Nhược Ly phẫn nộ. Q.4 Chương 14: Huyền thánh quyết đấu. Q.4 Chương 15: Họa thủy đông dẫn. Q.4 Chương 16: Huyền tôn trung cấp. Q.4 Chương 17: Gặp lại Thánh Dạ. Q.4 Chương 18: Khiếp sợ, tập thể đột phá. Q.4 Chương 18-2: Khiếp sợ, tập thể đột phá (2). Q.4 Chương 19: Đặc quyền. Q.4 Chương 19-2: Đặc quyền (2). Q.4 Chương 20: Thái thượng Trưởng lão. Q.4 Chương 21: Thỉnh cầu của Thái thượng Trưởng lão. Q.4 Chương 22: Bảo chủ, ngươi phải làm chủ cho ta. Q.4 Chương 23: Thao Thiết* thức tỉnh. Q.4 Chương 24: Uy lực của Lôi Đình kiếm. Q.4 Chương 25: Nguy cơ của Lâu gia. Q.4 Chương 26: Uy phong của Dạ Nhược Ly. Q.4 Chương 27: Đan dược phàm phẩm đỉnh phong. Q.4 Chương 28: Trở về. Q.4 Chương 29: Tiên Địa đánh tới. Q.4 Chương 30: Lại hiển lộ uy lực của Lôi Đình kiếm. Q.4 Chương 31: Huyền Thánh đỉnh phong tháo chạy thục mạng. Q.4 Chương 32: Huyền Thần cường giả đến. Q.4 Chương 33: Ai dám đả thương đệ tử của ta. Q.4 Chương 34: Phong Thần cường đại. Q.4 Chương 35: Đêm động phòng hoa chúc. Q.5 Chương 1: Lạc Nguyệt Quốc, Lạc Sơn Lĩnh. Q.5 Chương 2: Sát cơ. Q.5 Chương 3: Không có tư cách?. Q.5 Chương 4: Lãnh chúa đại nhân. Q.5 Chương 5: Lý Hạ vui quá hoá buồn. Q.5 Chương 6: Cơn thịnh nộ của Dạ Nhược Ly. Q.5 Chương 7: Nhược Ly trở về. Q.5 Chương 8: Tới nhà cường giả. Q.5 Chương 9: Yêu nghiệt cường thế trở về. Q.5 Chương 10: Lời mời của phủ Lĩnh chủ. Q.5 Chương 11: Phong ba trên dạ yến. Q.5 Chương 12: Không cẩn thận trượt tay một cái. Q.5 Chương 13: Ngươi biết ta là ai sao?. Q.5 Chương 14: Lão đầu quê mùa?. Q.5 Chương 15: Sơ ngộ Y Thanh Ca. Q.5 Chương 16: Vấn đề này rất đơn giản. Q.5 Chương 17: Đại sư, ngài phải làm chủ cho ta. Q.5 Chương 18: Khiếp sợ!. Q.5 Chương 19: Đột phá Thần Tướng cao cấp. Q.5 Chương 20: Mối nguy của Tán Tu Liên Minh. Q.5 Chương 21: Ma quỷ, ngươi là một ma quỷ!. Q.5 Chương 22: Lấy đạo của người trả lại cho người. Q.5 Chương 23: Vũ Lăng đại sư. Q.5 Chương 24: Tỷ thí luyện đan. Q.5 Chương 25: Thần Vương Đan. Q.5 Chương 26: Cung Vô Y cường đại. Q.5 Chương 27: Ngũ Huyền Lão Nhân. Q.5 Chương 28: Bầy Tật Phong Lang. Q.5 Chương 29: Cường giả Âu Dương gia. Q.5 Chương 30: Tần Dao. Q.5 Chương 31: Yêu nghiệt hiện thân. Q.5 Chương 32: Sóng vai cùng chiến. Q.5 Chương 33: Kỳ Lân bộ tộc. Q.5 Chương 34: Thần Vương cấp thấp. Q.5 Chương 35: Thống nhất Thiên Lạc Thành. Q.5 Chương 36: Tần gia mời. Q.5 Chương 37: Mạc Nhiên Đại nhân. Q.5 Chương 38: Cung Vô Y sợ hãi. Q.5 Chương 39: Một năm, chính là cả đời. Q.5 Chương 40: Cánh cửa thứ ba. Q.5 Chương 41: Bắc Ảnh Phong. Q.5 Chương 42: Diệu Nhi rời nhà. Q.5 Chương 43: Cữu cữu và chất tử gặp mặt nhưng không biết nhau. Q.5 Chương 44: Tỷ đệ gặp nhau. Q.5 Chương 45: Ngu ngốc là phải trả giá thật lớn. Q.5 Chương 46: Điều khó khăn của Kỳ Lân bộ tộc. Q.5 Chương 47: Chủ tớ gặp nhau. Q.5 Chương 48: Giải độc. Q.5 Chương 49: Tứ Quốc tụ hội. Q.5 Chương 50: Nhị Hoàng tử Tử Lăng Quốc. Q.5 Chương 51: Cường giả tới từ Trung Châu. Q.5 Chương 52: Lỗ Lạc khiếp sợ. Q.5 Chương 53: Tỷ thí luyện đan. Q.5 Chương 54: Toàn quảng trường khiếp sợ. Q.5 Chương 55: Đột phá mười tầng! Xưa nay chưa từng có!. Q.5 Chương 56: Siêu thần phẩm luyện đan sư!. Q.5 Chương 57: Mối nguy của vương phủ. Q.5 Chương 58: Tới cửa nhận lỗi. Q.5 Chương 59: Vong ân phụ nghĩa. Q.5 Chương 60: Nhược Ly nha đầu, đi mau!. Q.5 Chương 61: Vì ngươi, thành ma thì đã sao?. Q.5 Chương 62: Chúng thú quyết định. Q.5 Chương 63: Đổ thạch*. Q.5 Chương 64: Đánh cược. Q.5 Chương 65: Ai dám đụng đến người của ta. Q.5 Chương 66: Cút ra đây cho ta!. Q.5 Chương 67: Huyền Hoàng trung cấp. Q.5 Chương 68: Các ngươi quấy rầy ta. Q.5 Chương 69: Chu Nam đại sư. Q.5 Chương 70: Kim thần hiện thân. Q.5 Chương 71: Một năm, đột phá. Q.5 Chương 72: Phục Hồn Đan. Q.5 Chương 73: Ai dám đụng đến đệ tử ta!. Q.5 Chương 74: Tỷ tỷ, tha thứ cho ta đi. Q.5 Chương 75: Liên Minh luyện đan mời mọc. Q.5 Chương 76: Tế hội Thần Chi. Q.5 Chương 77: Lệnh của Phó Minh Chủ. Q.5 Chương 78: Hạnh Lâm gặp xui. Q.5 Chương 79: Đuổi tới đúng lúc. Q.5 Chương 80: Hoả Vũ Sa. Q.6 Chương 1: Tế hội Thần Chi Gặp nhau. Q.6 Chương 2: Quỷ kế của Vân Tiệp. Q.6 Chương 3: Cho ta câu trả lời thỏa đáng!. Q.6 Chương 4: Thế lực mới nổi ở đại lục. Q.6 Chương 5: Vân Tiệp điên. Q.6 Chương 6: Người quen. Q.6 Chương 7: Ta từ chối. Q.6 Chương 8: Sao lại là hắn. Q.6 Chương 9: Băng Hỏa Liên. Q.6 Chương 10: Nhẫn Huyền Linh?. Q.6 Chương 11: Lão tổ tông. Q.6 Chương 12: Kinh sợ!. Q.6 Chương 13: Chủ trì công đạo. Q.6 Chương 14: Đột phá Thần Tôn. Q.6 Chương 15: Tế hội bắt đầu. Q.6 Chương 16: Tiểu Dạ nhi, ta đã trở về. Q.6 Chương 16-2: Tiểu Dạ nhi, ta đã trở về 2. Q.6 Chương 17: Cung Vô Y kích động 1. Q.6 Chương 17-2: Cung Vô Y kích động. Q.6 Chương 18: Thiên địa dị tượng*, đan dược Chí Tôn ra đời!. Q.6 Chương 19: Phụ tử. Q.6 Chương 20: Thần Tôn trung cấp. Q.6 Chương 21: Mộ Thần Tôn mở. Q.6 Chương 22: Vũ Bàn Tử bi thảm. Q.6 Chương 23: Vũ Bàn Tử đại biến thân. Q.6 Chương 24: Lưỡng Phương thành, Tiêu gia. Q.6 Chương 24-2: Lưỡng Phương thành, Tiêu gia 2. Q.6 Chương 25: Đàn gảy tai trâu?. Q.6 Chương 26: Phu thê liên thủ, đồng lòng giết địch. Q.6 Chương 27: Lửa giận của Dạ Nhược Ly. Q.6 Chương 27-2: Lửa giận của Dạ Nhược Ly 2. Q.6 Chương 28: Khôi phục cơ thể. Q.6 Chương 28-2: Khôi phục cơ thể 2. Q.6 Chương 29: Đông Phương Thế Gia mời mọc. Q.6 Chương 30-1: Sinh nhật lão gia chủ. Q.6 Chương 30-2: Sinh nhật lão gia chủ 2. Q.6 Chương 31-1: Đại kết cục. Q.6 Chương 31-2: Đại kết cục 2. Q.6 Chương 31-3: Đại kết cục 3. Q.6 Chương 31-4: Đại kết cục 4. Q.6 Chương 32: Ngoại truyện. Q.6 Chương 33: Ngoại truyện: Chương 2: Tứ phủ thành, Vân phủ. Q.6 Chương 34: Ngoại truyện: Chương 3: Tiệc ngắm hoa. Q.6 Chương 35: Ngoại truyện: Dị năng dần xuất hiện. Q.6 Chương 36: Ngoại truyện: Tâm nguyện của tiểu Bàn Tử.
Tiến »