Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27127 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 5 - Chương 214

❊ ❊ ❊

Hoa Thành còn chưa đến gần, Tạ Liên đã đột nhiên nhào tới.

Chỉ nhào về phía trước nhưng rất mạnh mẽ, Hoa Thành vậy nhưng không bị y làm cho lui lấy ba bước, một chút chấn động cơ thể đều không có, chỉ có hai tay đặt ở trên lưng y, cười khẽ không nói. Tạ Liên đang mừng rỡ, chợt nhớ tới một chuyện, vội nói: "Chờ một chút Tam Lang! Đế... Quân Ngô đối với đệ có chút kiêng kị, đệ vốn nên ở lại hoàng thành trông coi trận người, hắn chắc chắn đã phái người xuống phía dưới giám sát, đệ cứ như vậy biến mất, sợ rằng sẽ bị hắn nhận ra? Hơn, chỉ có Phong Sư đại nhân một mình thủ trận, có thể xảy ra vấn đề gì hay không?"

Hoa Thành lại nói: "Yên tâm ca ca, cái này đã được xử lý tốt rồi. Tạm thời sẽ không lộ ra sơ hở."

Tạ Liên đoán đại khái chắc hắn đã chặn lại tai mắt của Quân Ngô phái đi, hoặc là để lại một bộ da giả ở phía dưới, cũng không truy hỏi xem xử lý như thế nào. Lúc này, Hoa Thành ung dung mà nói: "Xem ra, ca ca thật sự nhớ ta đến khẩn trương rồi."

"..."

Tạ Liên nhớ tới trước đó ở ngay trước mặt Quân Ngô thông linh nói lung tung rối loạn, lại nhận ra hiện tại mình vẫn trong tư thế giữ chặt đối phương, vội vàng buông tay đứng thẳng, nghiêm nghị nói: "... Ừm,ừm. Đệ nói cần một người hỗ trợ, hóa ra chính là Vũ Sư đại nhân."

Hoa Thành tủm tỉm cười nói: "Đúng vậy, Vũ Sư hàng năm đều dưới hạ giới, vừa lúc núi Đồng Lô mở,bị kinh động. Lúc này về Thượng Thiên Đình xem xét cũng hợp với lẽ thường. Mà nếu như Quân Ngô không cho nàng đến, hoặc không đưa ra lí do hợp lí, Vũ Sư tất nhiên sẽ cảm thấy kì lạ. Cho nên hắn đương nhiên chỉ có thể để Vũ Sư đi lên. Ca ca, không có sao hết, huynh có thể tiếp tục giống như lúc nãy bám vào đệ, đệ không ngại."

Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, nói: "Cảm ơn nhé, không được... Nhưng mà hắn vì sao không động tới Vũ Sư?"

Hoa Thành nói: "Ca ca có điều không biết. Vũ Sư là trưởng nông thần quan.(Bộ trưởng bộ nông nghiệp á:v) Thần quan này, chức vị mặc dù nhìn như mặt xám mày tro, không có danh lợi mấy, cho nên không có người nào có hứng thú đảm đương, nhưng lại rất đặc thù. Trước mắt, chỉ có Vũ Sư Hoàng là một vị chưởng nông thần quan như vậy."

Tạ Liên suy tư, nghĩ thông suốt các điểm mấu chốt trong đó. Hoa Thành tiếp tục nói: "Nếu như trực tiếp giết Vũ Sư, ngộ nhỡ tìm không thấy người tốt hơn tiếp nhận chức thần quan này chăm sóc công việc đồng áng, dân dĩ thực vi thiên*, việc nông không thuận, thiên hạ sẽ đại loạn. Ngươi không cho người ta ăn cơm, người liền không cho ngươi cơm ăn. Người trong thiên hạ ngoại trừ bất mãn với Vũ Sư, còn có thể sẽ bất mãn với cả vị đại thần phía trên Vũ Sư kia, nói cách khác, không chừng lửa sẽ đốt tới trên người hắn. Khống chế không thỏa đáng, ngược lại có thể sẽ khiến cả thần động loạn lên."

*“Dân dĩ thực vi thiên” có nghĩa là “Dân lấy ăn làm trời” (nghĩa hẹp) và giải thích thêm “Dân lấy miếng ăn làm trọng, nên muốn trị dân trước hết phải làm cho dân no ấm vì dân đói thì nước loạn”.

Cũng chính là phá miếu của hắn, đánh đổ tượng thần của hắn, giống như dân chúng nước Tiên Lạc trước kia vậy.

Hoa Thành lại nói: "Huống hồ, Vũ Sư không lập miếu, không thường ở lại Tiên Kinh, không ham muốn trèo cao, cũng không có nhược điểm. Bên ngoài, hắn rất khó tìm được lý do thích hợp phế bỏ Vũ Sư, không tiện ra tay; bên trong, để Vũ Sư tiếp tục tiếp quản nông nghiệp, địa vị của hắn mới ổn thỏa, cho nên, có thể không vạch mặt, liền không vạch mặt. Trước mắt tạm giấu diếm, không giấu được thì mới nói."

Tạ Liên vuốt mồ hôi, nói: "Thì ra là thế, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật. Vũ Sư đại nhân chịu đến giúp đỡ thật chẳng khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Mong nàng diễn tốt. Phải rồi, chúng ta trước tiên cần phải đi tìm quốc sư! Có rất nhiều chuyện, nhất định phải hỏi hắn mới có thể rõ ràng."

Hai người không trì hoãm, rất nhanh liềm ra khỏi Tiên Lạc cung. Ngay khi ra khỏi ngưỡng cửa, Tạ Liên liền bị hàng vệ binh canh giữ ở cổng làm kinh ngạc đôi chút, đang định để Nhược Da đánh ngất bọn họ, lại phát hiện những vệ binh này từng người đều giống như người gỗ, không riêng gì tư thế, ngay cả biểu lộ đều không thay đổi, thế mà đã bị Hoa Thành định trụ rồi.

Đi bên đường, dọc đến đâu là ngân quang lại đến đó lóe ra từ bao tay của Hoa Thành, hóa thành bướm bạc, dần dần nhạt dần, ẩn vào trong không khí. Chắc hẳn lúc này, hắn đã ở trong Tiên Kinh rải hàng trăm hàng ngàn bướm Tử Linh. Trên đường đi, bọn họ lúc cao lúc thấp, thoắt ẩn thoắt hiện, hoàn hảo tránh tất cả vệ binh tuần tra.

Ẩn mình trong một con hẻm, nhìn một hàng vệ binh tuần tra đi ngang qua, Hoa Thành bên cạnh Tạ Liên nói: "Qua đoạn này, đoạn tiếp theo đi phía trên."

Tạ Liên gật đầu, theo hắn cùng nhảy lên nóc nhà. Hai người một trước một sau, vượt nóc băng tường, không để lại dấu vết. Một lát sau, Tạ Liên nhảy xuống một mái hiên, bỗng nhiên khựng lại, quay đầu nhìn Hoa Thành, như có điều suy nghĩ.

Thấy y dừng lại, Hoa Thành cũng ngừng lại, nói: "Thế nào, phát hiện được điều gì rồi?"

Tạ Liên có chút nhíu mày, lắc đầu, suy nghĩ nói: "Không phải. Chẳng qua là cảm thấy, tình hình này, giống như ở nơi nào..."

Lời còn chưa dứt, Hoa Thành bỗng nhiên đem mình chặn ngang y. Sau một khắc, hai người song song từ trên mái hiên "Rơi" xuống dưới.

Tạ Liên chỉ cảm thấy đột nhiên trời đất xoay chuyển, trên dưới đảo lộn, nón rộng vành từ trên lưng trượt xuống, sắp rơi xuống đất, liền vòng lên, nhẹ nhàng bay trở về. Lại là Hoa Thành ôm y, hai người cùng một chỗ treo ngược dưới mái hiên ngay nơi vừa đứng. Mà trên mái hiên, có thứ gì lạch cạch lạch cạch nhanh chóng bò qua.

Thanh âm kia Tạ Liên cũng không lạ lẫm, là âm thanh bò của thai linh!

Không biết nó ở Tiên Kinh nghênh ngang tuần tra hay đang làm gì. Lúc này, lại một thanh âm từ phía dưới truyền đến: "Thác Thác, Thác Thác?"

Kiếm Lan!

Tạ Liên thầm kêu không ổn. Thai linh kia còn ở trên mái hiên, Kiếm Lan lại từ phía dưới đi tới, đây thế nào cũng bị phát hiện sao? Tạ Liên cũng không chắc được Kiếm Lan đến cùng sẽ phản ứng thế nào, là sẽ nghĩ tới ân cứu mạng của Hoa Thành hay vẫn sẽ kêu to hô người đến!

Trên kia,tiếng bước chân lộn xộn càng ngày càng gần, mắ thấy được người kia sắp đi tới. Cảm ơn trời đất, đúng vào lúc này, thai linh kia cuối cùng cũng từ một bên mái hiên khác nhảy xuống.

Hai người lập tức xoay người. Tạ Liên nhẹ nhàng thở ra.

Kiếm Lan từ sau một góc tường nhô ra gần nửa người, thấy người con nhảy xuống đất, cũng nhẹ nhàng thở ra, nói: "Thác Thác! Ngươi không nên chạy loạn, nơi này xa lạ, vừa kì quái vừa đáng sợ, ngươi chạy mất, nương cũng không biết tìm chỗ nào... Ngươi sao lại tới nơi này?!"

Nàng tùy ý quét mắt qua, nhìn thấy bức hoành của đại điện này, lùi lại hai bước. Thấy nàng phản ứng, Tạ Liên lúc này mới nhớ ra, tòa kim điện dưới chân bọn họ tựa như là Nam Dương điện.

Nói cách khác, Phong Tín hiện tại bị giam ở bên trong!

Kiếm Lan cũng nhất định biết rõ điểm này, bộ mặt hơi co rút, nửa ngày, cúi đầu dạy dỗ thai linh, trách mắng: "Ngươi chạy tới nơi này làm gì!"

Thai linh kia lại đang ôm thứ gì thô thô mập mạp màu trắng, phát ra tiếng "Rắc rắc rắc rắc", dường như còn gặm nó. Kiếm Lan lại hỏi: "Đó là cái gì? Ngươi đang ăn cái thứ gì? Nhanh nhả ra!"

Tạ Liên tập trung nhìn, phát hiện đó là một cây củ cải trắng to, dở khóc dở cười. Không cần nàng nói, thai linh hiển nhiên cũng cảm thấy hương vị không tốt, hung tợn hừ hừ hai cái đem củ cải nhả ra, thét lên không ngừng, có vẻ đang cáu. Kiếm Lan vội vàng tiến đến ôm nó lên, dụ dỗ nói: "Được rồi được rồi, Thác Thác ngoan,thứ không thể ăn thì không cần ăn. Cái này chỉ có lũ trẻ nghèo cùng mấy tên thần tài ngốc mới thích ăn, chúng ta không ăn."

Cũng chỉ có mẫu thân thân sinh mới có thể đem một thứ dị dạng đáng sợ như thế ôm vào trong lòng,còn có thể ôn nhu an ủi như vậy. Thai linh trong ngực nàng vặn vẹo vật trăng trắng kia, phát ra âm thanh hài lòng ục ục. Tạ Liên xem một màn này, không khỏi sinh lòng xót thương nhưng cũng lấy làm lạ: "Trong Tiên Kinh sao có thể có củ cải lớn như thế?"

Hoa Thành nhíu mày, nói: "Ca ca quên sao? Vũ Sư mang cho huynh chút nông sản trồng được."

"..."

Hóa ra đây chính là lễ vật Vũ Sư tặng y!

Tạ Liên thử tưởng tượng Quân Ngô mở ra hộp gỗ kia, sau khi nhìn thấy bên trong là cái củ cảu to trắng sẽ có biểu tình gì, chỉ cảm thấy không cách nào tưởng tượng được, nếm thử thất bại. Xem ra, Quân Ngô kiểm tra xong phát hiện không phải thứ gì khả nghi, liền đem củ cải tiện tay quăng cho thai linh.

Giống như quăng cho chó ăn.

Ban đầu thai linh nhổ thứ trong mồm ra, sau đó còn ghét bỏ dùng chân đem củ cải kia đạp bay đi, nghe Kiếm Lan nói, dường như suy nghĩ lại, lại từ trong ngực mẫu thân nhảy xuống,nhanh nhẹn đem củ cải trắng to đùng ngậm vào trong miệng, lanh lợi tiến vào điện. Nếu không nhìn kỹ, nó quả nhiên trơn bóng giống như một con chó trắng trụi lông. Kiếm Lan nói: "Đừng đi vào! Nơi đó là..."

Canh giữ ở trước Nam Dương điện, đám vệ binh đại khái đã được Quân Ngô cho biết thai linh này là sủng vật hoặc là chó săn của hắn, nhìn không dời mắt, cũng không ngăn cản. Bất đắc dĩ, Kiếm Lan đành phải đi vào theo. Thai linh kia với Phong Tín dường như căm thù sâu sắc, Tạ Liên lo lắng nó có thể gây bất lợi cho Phong Tín, quay đầu nói: "Tam Lang?"

Trên đầu ngón tay Hoa Thành đậu một con bướm trong suốt, nói: "Bướm Tử Linh đã bám ở trên người nàng ta."

Tạ Liên gật gật đầu, hai người cùng nhau quan sát tình hình trong điện Nam Dương. Chỉ thấy Kiếm Lan khom lưng lại như mèo, rón rén tiến vào trong điện, tựa hồ không muốn bị người khác phát hiện, nhỏ giọng gọi: "Thác Thác—— "

Tuy nhiên, không bị phát hiện là không thể nào. Thai linh nhảy nhót tiến vào chủ điện, trong chủ điện một người đang tĩnh tọa, mở mắt ra, liền đối mặt nàng, hai người đồng thời ngẩn người.

Phong Tín ban đầu sững sờ sau đó vui mừng, đứng lên nói: "Kiếm Lan! Sao nàng lại tới đây? Nàng không sao chứ? Đến đúng lúc lắm, giúp ta..."

Lúc này, thai linh đột nhiên "oa oa" kêu to lên, nhảy đến giữa hai người, đem củ cải nhả xuống đất rồi chân sau dùng sức đạp một cái. Củ cải kia bị nó gặm mấy cái bay lên đập vào mặt Phong Tín, phát ra một tiếng vang "bụp" thật lớn!

Sau đó nó còn vênh váo tự đắc, gào thét và la hét, âm hiểm cười, như đang chờ đợi mẫu thân khích lệ mình. Phong Tín quả thật suýt bị thứ này đánh ngất đi, một dòng máu mũi liền chảy xuống, lau đi, giận dữ nói: "Ngươi đang làm gì vậy?! Đàng hoàng một chút cho ta!"

Hắn hung dữ, thai linh càng hung dữ hơn, hướng hắn la hét, thè lưỡi. Phong Tín bước tới một bước, tiến đến túm lấy nó, nó há cái miệng lớn như một chậu máu cắn cánh tay hắn, như thế nào cũng không buông ra. Một màn quen thuộc này vừa kinh khủng vừa buồn cười, Phong Tín điên cuồng không kéo nó ra được, giận quá: "Mẹ nó!! Thật sự là con mẹ nó!!! Ngươi muốn ăn đòn phải không?! Thứ quỷ gì thế này!"

Kiếm Lan cũng lấy lại tinh thần, nói: "Dừng tay! Ngươi có tư cách gì đánh nó mắng nó?!"

Phong Tín bị nàng quát, ngược lại là sửng sốt một chút, khí thế giảm đi một nửa, giải thích: "Nó... nó nhận giặc làm cha?! Nó làm sao lại cùng Quân Ngô một đầu... Nó làm sao lại biến thành dạng này?!"

Kiếm Lan mắng: "Tại sao có thể như vậy? Còn không phải bởi vì ngươi! Nuôi không dạy là lỗi của cha, nếu không phải ngươi không xứng chức làm cha, con của ngươi sẽ không bị người ta móc ra từ trong bụng mẹ nó biến thành loại vật này? Quỷ gì ư, ngươi sinh quỷ!"

Nàng chửi một câu, Phong Tín lui một bước, giọng nói cũng nhỏ hơn một nửa, nói: "Nhưng mà... Nhưng mà ta căn bản không biết. Mà lại lúc trước, là nàng đuổi ta đi..."

Kiếm Lan nói: "Ha! Ta để ngươi đi, là ta thành toàn cho ngươi! Ngươi mỗi ngày bày ra bản mặt ủ rũ nặng nề như muốn chết trước mặt lão nương đây, lão nương ngủ bên cạnh ngươi còn không biết trong lòng ngươi suy nghĩ gì?! Ngươi lại muốn phụng dưỡng Thái tử của ngươi, lại phải góp tiền chuộc thân cho ta, sứt đầu mẻ trán, vừa mệt lại phiền phức! Ngươi không có ý tứ phất tay áo rời đi, vậy ta liền dứt khoát tiễn ngươi một đoạn đường đấy!"

Phong Tín nói: "Ta khi đó là rất mệt mỏi! Nhưng ta không thấy nàng phiền! Ta muốn chuộc thân cho nàng!"

Kiếm Lan đâm ngực hắn nói: "Thôi đi! Chuộc thân chuộc thân, chính ngươi trong lòng rõ ràng, với khả năng của ngươi lúc đó, đến cuối cùng cũng không chuộc được lão nương này?! Ngươi mỗi ngày hận không thể tách thành hai nửa, mỗi ngày đứng ngoài đường phố bán nghệ còn muốn hiếu kính Hoàng đế gia cha Thái tử ngươi, ta không đòi trợ cấp đã không tệ rồi, trông cậy vào ngươi chuộc thân cho ta? Ngày tháng năm nào đây! "

Phong Tín nói: "Nàng ngay từ đầu không nói như vậy, chúng ta rõ ràng đều đã hứa hẹn! Lời ta từng nói ta nhất định sẽ thực hiện..." Kiếm Lan chen lời hắn: "Trên miệng thề non hẹn biển thì thôi đi, nhưng ngươi suy nghĩ một chút, ngươi cho ta cái gì hả? Ngươi có thể cho ta cái gì? Ngoại trừ đai lưng vàng còn đem ra được cái gì, à, đai lưng vàng kia, ngươi còn cả trăm lần không thể bán!"

Phong Tín bị nàng đâm đến lui lại một bước, sắc mặt vừa cứng đờ vừa lúng túng. Kiếm Lan càng nói càng tức: "Vẫn là cái bùa hộ mệnh kia à? Ta bị mỡ heo làm tâm trí mê muội mới tin tưởng cái thứ bùa hộ mệnh chó bố thí của ngươi có thể phù hộ người, vận tốt không có thì thôi, lại càng đầy vận xấu! Ngươi, tiền càng ngày càng ít, tính tình càng lúc càng lớn, ta không thả ngươi đi ta còn có thể thế nào hả? Cứ như vậy chịu chết ngươi sao?! Nhịn đến lúc ngươi bắt đầu phàn nàn ta, hận ta,phiền ta, không muốn nhìn thấy ta sao?!"

"..."

Không riêng Phong Tín, ngay cả giờ khắc này ở trên điện Nam Dương, Tạ Liên cũng không biết nên nói cái gì.

Hóa ra là như vậy.

Tạ Liên nhớ tới rất nhiều chuyện. Khi đó, hình ảnh Phong Tín đi sớm về trễ, mặt đầy mệt mỏi, hình ảnh Phong Tín cao hứng, ưu sầu khó hiểu, còn có hình ảnh một Phong Tín khó khăn tìm Tạ Liên vay tiền.

Sự lạ thường nhỏ bé ban đầu, bỗng nhiên đều được giải thích.

Phong Tín là người hầu của Tạ Liên, là bạn tốt của y, nhưng không phải phụ thuộc y. Hắn lúc đầu có thể có nhà của mình, có thân nhân của mình, đã có thể gặp những người này, nhưng lại cố gắng lưu lại bên cạnhTạ Liên trong lần thứ nhất bị phế xuống, bọn họ gặp khó khăn nhất trong khoảng thời gian đó.

Khi đó, Tạ Liên đến bản thân còn khó đảm bảo, làm sao có thể để ý thấy những việc này.

Y bị dày vò, Phong Tín cũng bị dày vò. Tất cả mọi người đều bị dày vò. Nhịn đến cuối cùng, hai người rốt cuộc không kéo dài được nữa. Có lẽ, Kiếm Lan đã sớm tiên đoán được hậu quả này.

Tuy nhiên, xem như tại thời điểm đó, Phong Tín cũng vẫn là cố gắng hết sức ủng hộ y. Thậm chí ngay cả bùa hộ mệnh không ai muốn cũng đưa cho Kiếm Lan, nói với nàng vật này có thể phù hộ vận may, cho nên Kiếm Lan mới có thể cẩn thận từng li từng tí đem nó cất đi, đặt ở bên trong y phục của đứa trẻ nhỏ chưa ra đời.

Đương nhiên, cuối cùng chứng minh, cái bùa hộ mệnh kia, căn bản không cho bọn hắn bất kì vận may nào.

Kiếm Lan dường như phát hiện mình đã nói những lời không nên nói, liền ôm lấy thai linh trên đất muốn rời khỏi. Phong Tín hô: "Kiếm Lan!!!!"

Hắn gãi gãi tóc, trên khuôn mặt là một tiếng thở dài hiếm hoi.

Phong Tín nói: "Nàng... nàng trở về đi. Ta còn là... Àii, ta cảm thấy ta, ta... Ta muốn chiếu cố hai người. Ta chắc chắn sẽ chiếu cố hai người. Ta có trách nhiệm, ta đồng ý với nàng."

Kiếm Lan quay người, bình tĩnh nhìn hắn một lúc, ôm sát thai linh trong ngực, khẽ nói: "Khỏi đi. Ta biết, ngươi ghét bỏ đứa trẻ này, nó trong mắt ngươi chính là một thứ quỷ quái. Không sao, ta không chê."

Phong Tín rốt cụộc cũng lấy lại tinh thần, phản bác: "Ta không có ghét bỏ nó!"

Kiếm Lan nói: "Vậy tại sao ngươi mỗi lần đều đối với nó hung dữ như thế? Ngươi thật có thể coi nó là con trai mình?"

Phong Tín nói: "Chỉ cần nó có thể thay đổi tốt, ta có cái gì không thể?"

Kiếm Lan cười lạnh nói: "Vậy ta hỏi lại ngươi, ngươi là thần quan, ngươi dám nhận nó sao?"

Phong Tín khẽ giật mình.

Đây là điều đương nhiên. Thai linh ghé vào trong ngực mẫu thân, hướng hắn nhe răng trợn mắt, giống như một con độc trùng xấu xí, lại giống như một con ác thú non không nguyên vẹn, chính là không giống người.

Thần quan nào dám chấp nhận sự tình này? Nhận một thứ quái quỷ này là con trai ruột của mình? Đây tuyệt đối là vết nhơ lớn, tín đồ, hương khói, uy danh, tất cả sẽ bị tổn hại!

_____

Huhu 00:20, vẫn là lỡ hẹn đăng 20 phút:(((( Thật xin lỗi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »