Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Lượt đọc: 27328 | 10 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »
Quyển 5 - Chương 211

❊ ❊ ❊

Nhược Da Lăng đã từ trên cổ tay y tháo ra, vận sức chờ phát động, Tạ Liên thấy rõ đối phương lặng lẽ ở phía sau. Tạ Liên nói: "Ngươi là...... Dẫn Ngọc?"

Trên mặt đất không biết khi nào xuất hiện một cái hố to đủ hai người chui vào, Dẫn Ngọc chui nửa người từ cái hố ra, đôi tay nắm một cái xẻng, thở phào, lau mồ hôi,nói: "Thái Tử điện hạ, là ta. May sao không đào sai chỗ, đi nhanh đi!"

Y vậy mà đã quên,Dẫn Ngọc còn có trong tay một pháp khí —— xẻng của Địa Sư! Thứ này thế mà không bị động vào, thật là trời trợ giúp y. Xem ra đôi khi, cảm giác như không hề tồn tại ( ý là Dẫn Ngọc mờ nhạt ấy) cũng là một chuyện tốt, ví như trong một cuộc hỗn chiến, kẻ địch khẳng định sẽ không đánh người này, nhưng ngược lại, người bên ta nói không chừng sẽ làm thương người như vậy. Tạ Liên đang muốn đi lên kéo hắn ra, thân thể lại không tự chủ được lùi lại một bước. Dẫn Ngọc kỳ quái nói: "Thái Tử điện hạ? Làm sao vậy?"

Tạ Liên cũng thấy kỳ quái, y vì sao lại lùi lại một bước? Ngay sau đó, y liền hiểu ra, lùi lại không phải y, mà là người đang ở trong thân thể Tạ Liên - Sư Thanh Huyền

Xẻng của Địa sư có thể nói cực kì quen thuộc với Sư Thanh Huyền, rất khó để không hồi tưởng đến người sử dụng nó trong quá khứ, Tạ Liên không khỏi dâng lên một trận tim đập nhanh, nghĩ rằng chỉ là Sư Thanh Huyền theo bản năng mà phản ứng. Cũng may Sư Thanh Huyền phản ứng cũng chỉ là quá kích động, rất nhanh liền đem quyền chủ động thân thể trả lại cho Tạ Liên. Tạ Liên cũng quên muốn hỏi Hoa Thành người có thể hỗ trợ hắn lên trời là ai, chạy nhanh qua nhảy xuống cái hố kia, cùng Dẫn Ngọc rơi xuống dưới lòng đất Tiên Kinh

Phía trên, miệng hố chỉ chốc lát sau liền khép lại. Trong hầm đất tối om, bò một đoạn đường ngắn, Tạ Liên bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nói: "Dẫn Ngọc à, xẻng Địa Sư này có thể đào xuyên kết giới Tiên Kinh không?"

Dẫn Ngọc nói: "Chắc là không đào xuyên....được?"

"Hả?"

Sư Thanh Huyền nói: "Vậy chính là nói, xẻng này tuy rằng là Thần Khí, nhưng đào tới đào lui cũng vẫn là ở Tiên Kinh. Thế chẳng phải là vô dụng sao?"

Dẫn Ngọc gãi gãi đầu, nói: "Cũng không phải hoàn toàn vô dụng.....Hiện tại các vị Võ Thần quan ngoài điện đều bị xếp đặt trận, trận kia sẽ gây suy yếu pháp lực của bọn họ, làm chậm tốc độ khôi phục thân thể. Ta cho là, nếu như tiếp tục để bọn họ trong điện, sợ là mấy năm cũng không khôi phục được sức mạnh. Không bằng dùng xẻng Địa Sư đào ra một cái mật thất, đem các vị Võ Thần đến nơi đó, chờ khôi phục gần như hoàn toàn, thử một lần nữa xem có thể xông ra hay không!"

Sư Thanh Huyền nói: "Chờ một chút! Hoa thành chủ nói, ngươi bảo cái đám phế vậ... Đám Võ Thần kia giấu mình dưỡng thương là được rồi, đừng cố thử thoát ra khỏi tay Quân Ngô, nếu không muốn chết."

Dẫn Ngọc kinh ngạc nói: "Thái tử điện hạ, ngươi... Có thể cùng thành chủ thông linh? Không phải là không thể sao?"

Tạ Liên nói: "Không không không, vừa rồi nói chuyện với ngươi không phải ta."

Sư Thanh Huyền nói: "Là ta, là ta này Dẫn Ngọc điện hạ!"

Nhưng nói tới nói lui cũng cũng là từ miệng Tạ Liên nói ra, Dẫn Ngọc bối rối:"Là ngươi, vẫn là ngươi mà, không phải đều là ngươi sao thái tử điện hạ?"

Sư Thanh Huyền nói: "Ôi, là ta, ta Phong Sư! Không đúng, hiện tại nên nói là Phong Sư trước kia mới đúng. Ta dùng Di Hồn đại pháp. Àii, truyền lại lời thật sự là mệt chết."

Hắn vào thân thể Tạ Liên nghe nhìn, lại trở ra bên kia thân thể mình đem những gì nghe được, thấy được truyền cho Hoa Thành, vào, vào ra ra mỗi thứ một lúc lặp đi lặp lại, ngẫm lại thật sự mệt chết. Dẫn Ngọc vội nói: "À à à vất vả vất vả rồi. Thì ra là thế!"lại càng thêm ra sức đào đất. Sau khi hai người đi được một lúc, Dẫn Ngọc mới nói: "Nơi này...... Hẳn là không sai cho lắm! Thái Tử điện hạ các ngươi trước ở tạm chỗ này, ta đi đón một vị thần quan."

Tới khi hầm đất dần dần khép lại, Tạ Liên nói: "Hả? Ngươi định đi một mình sao? Ta và ngươi cùng đi đi."

Dẫn Ngọc nói: "Thật không dám giấu diếm Thái Tử điện hạ, xẻng Địa Sư này càng mở động lớn, càng tiêu tốn lực, ta đi một người có lẽ còn có thể nhanh hơn một chút. Võ Thần điện cách nơi này gần nhất là..." Hắn dường như nghĩ một hồi, lên tiếng, "Tóm lại, ta đi một chút là về."

Sư Thanh Huyền tiếp tục sử dụng Di Hồn đại pháp, nhanh chóng tiêu hao một phần lớn pháp lực, tứ chi rã rời. Tạ Liên cũng bị ảnh hưởng, y ngồi dưới đất, miễn cưỡng gật gật đầu, cảm giác đầu cùng thân thể đều có chút nặng nề, lấy tay chống trán, nói: "... Được." Vì thế, Dẫn Ngọc liền chính mình mở động, tiếp tục đào về phía trước. Tạ Liên nằm tại chỗ, khép mắt lại.

Không biết qua bao lâu, y đột nhiên giật mình tỉnh lại, nói: "Dẫn Ngọc?"

Bốn phía đen ngòm, hoàn toàn tĩnh mịch. Rất rõ ràng, Dẫn Ngọc vẫn chưa về. Sư Thanh Huyền mới mở miệng, cũng xác nhận điều này: "Thái tử điện hạ ngươi tỉnh rồi, mệt mỏi quá nhỉ? Dẫn Ngọc còn chưa có trở lại đâu."

Nghỉ ngơi một hồi, Tạ Liên liền khôi phục tinh thần, nói: "Hắn rời đi bao lâu, sao lại chưa trở lại?"

Sư Thanh Huyền nói: "Nhanh là hai nén nhang, sẽ không phải lạc đường chứ?"

Tạ Liên cảm giác không đúng, nói: "Ta đi tìm hắn".

Nói xong, y liền trở mình, bò về phía Dẫn Ngọc rời đi. Bởi vì Dẫn Ngọc còn phải trở về từ đầu bên này của hầm đất, cho nên xẻng Địa Sư sau khi đào xong, đầu này của hầm cũng không có tự động khép lại, Tạ Liên ở bên trong cẩn thận từng li từng tí bò. Giây lát sau, Sư Thanh Huyền nói: "Huyết Vũ Thám Hoa nói: "Ca ca, ngươi tốt nhất đừng đi." "

Tạ Liên dừng lại, nói: "Sợ là có chút không ổn?"

Sư Thanh Huyền nói: "Đúng vậy, ta nghe Hoa thành chủ lời nói rất nghiêm túc."

Tạ Liên nói: "Cũng là bởi vì không ổn, cho nên mới phải đi tìm. Nếu không ngộ nhỡ Dẫn Ngọc có gì bất trắc...."

Đúng vào lúc này, lưng y truyền tới cảm giác ớn lạnh, Tạ Liên khẽ giật mình, đột nhiên quay đầu.

Sư Thanh Huyền cũng cảm thấy thân thể của y(Tạ Liên) tràn ngập cảm giác ớn lạnh, nói: "Má nó, vừa rồi chuyện gì xảy ra vậy? Bỗng nhiên sau lưng cảm thấy phát run!"

Phía sau đen ngòm, động trống rỗng, không có bất kỳ vật gì. Tạ Liên lại nhìn chằm chằm thật lâu, mới nói: "Không sao."

Sư Thanh Huyền lúc này ngậm miệng, ngừng thở. Bởi vì, Tạ Liên nói xong câu "Không sao" kia, về sau, lại lấy khẩu hình miệng, không phát ra âm thanh nào nói năm chữ: "Đừng lên tiếng, có người!"

Trong hầm đất này, có những kẻ khác. Vừa rồi, ngay sau lưng Tạ Liên thôi, nhưng y vừa quay đầu lại thì lập tức biến mất.

Trực giác của Tạ Liên trước nguy hiểm tuyệt đối sẽ không sai, cho nên không thể để cho đối phương phát hiện y đã phát giác ra, liền giả bộ không có chuyện gì. Mà Sư Thanh Huyền ghét nhất loại tình hình này, cánh tay hắn nổi da gà, dùng khẩu hình nói: "Không phải Dẫn Ngọc điện hạ sao?"

Tạ Liên nói: "Là hắn không cần thiết phải lén lén lút lút như thế."

Lặng im một lát, Tạ Liên không tiếng động nói: "Tam Lang có nói cái gì sao?"

Sư Thanh Huyền nói: "Ây da ây da,vị Tam Lang kia sắc mặt nhìn qua trông dọa người thật sự..... Hắn nói: "ca ca, nếu đến vạn bất đắc dĩ, trước hết dùng di hồn đại pháp nhập vào trong cơ thể Phong Sư. "

Không nói đến hiện tại pháp lực có đủ để thi triển di hồn đại pháp hay không, ngay cả đủ, Tạ Liên cũng không thể phủi mông bỏ Tiên Kinh đang cục diện rối rắm mà một mình chuồn mất. Tạ Liên nói: "Tam Lang yên tâm."

Còn chưa nói là yên tâm cái gì, y lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại. Phía trước!

Mới vừa rồi cảm giác nguy hiểm kia còn là đến từ phía sau, hiện tại lại đến từ phía trước. Nhưng nhìn qua, cái gì cũng đen sì, nhìn thấy không rõ. Sư Thanh Huyền lấy khẩu hình nói: "Thái Tử điện hạ ngươi lại cảm thấy được cái gì? Làm sao bây giờ? Rốt cuộc tiến lên trước hay lùi về sau đây?"

Bình ổn quan sát một lát, Tạ Liên nói: "Đi về phía trước hay lùi về phía sau đều giống nhau, tùy tiện đi." Nói xong, liền hướng phía trước bò đi. Bò một lúc, y lại ngừng lại, hơi hơi ngạc nhiên.

Sư Thanh Huyền cầm lòng không được nói: "Tại sao lại như vậy?"

Hiện ra ở trước mặt, vậy mà lại là một cái ngã rẽ. Có điều là có đến hai hầm đất!

Sư Thanh Huyền nói: "Này...... Chẳng lẽ Dẫn Ngọc đào một cái, rồi phát hiện đào sai, lại đào một cái khác?"

Tạ Liên thầm nghĩ: "Dẫn Ngọc chắc chắn quen thuộc đường đi ở Tiên Kinh, sao có thể đào sai? Chỉ sợ sự thực càng đáng sợ hơn." Nhưng y cũng chưa nói ra, chỉ nói: "Thanh Huyền, giúp ta hỏi Tam Lang một chút, chọn một cái đi. Bên trái hay là bên phải?"

Giây lát, Sư Thanh Huyền nói: "Huyết Vũ Thám Hoa bảo..... "Đề nghị này không giúp được, cái nào cũng không nên chọn""

Tạ Liên dở khóc dở cười. Tuy nói vậy, y cũng cảm giác phán đoán được ở hai con đường đều có thứ tồi tệ đang chờ, nhưng vẫn không thể bất động tại chỗ, suy nghĩ một lát, nói: "Thanh Huyền ngươi tới chọn một cái đi."

Sư Thanh Huyền: "Hả? Ta sao?"

Tạ Liên nói: "Ừm. Nếu ngươi chọn,còn có năm phần khả năng chọn được cái tốt hơn cái kia; mà nếu để cho ta chọn......" Sư Thanh Huyền lập tức nói: "Được, ta đã hiểu." Rối rắm một lát, đem đầu chuyển hướng bên trái.

Tạ Liên gật gật đầu, bò vào.

Càng đi sâu, động này càng hẹp, quả thật bức cho người thở không nổi, nhưng tính ra vẫn có thể đi tiếp. Quanh co khúc khuỷu mà bò được một lúc, lúc này động mới rộng mở thông suốt, dẫn tới một không gian lớn.

Còn may, dọc đường đi tuy rằng lo lắng, đề phòng, nhưng lại chưa gặp được cái gì thực sự nguy hiểm. Tạ Liên đánh giá bốn phía một lát, nói: "Đây là nơi nào?"

Sư Thanh Huyền nghi hoặc nói: "Không biết, thấy không rõ lắn. Nhưng như thế nào lại có cảm giác, giống như có điểm quen mắt...... A?!"

Không riêng gì hắn phát hiện, Tạ Liên cũng phát hiện.

Quả nhiên là quen mắt! Nơi này còn không phải là nơi mới vừa rồi Tạ Liên nằm nghỉ ngơi một lúc, chờ Dẫn Ngọc trở về sao?!

Thiên chân vạn xác(hoàn toàn chính xác). Mặt khác một bên còn có một cái hầm ngầm, chính là nơi Dẫn Ngọc dùng xẻng đào ra, Tạ Liên cũng từ nơi này ra ngoài tìm hắn!

Sư Thanh Huyền sởn tóc gáy nói: "Chúng ta như thế nào lại trở về rồi? Vừa rồi nơi này có...... Có phải chúng ta lại bò tới đầu hầm đất này đâu?!"

Đương nhiên không có! Vừa rồi khi bọn họ rời đi, phía dưới mật thất chỉ có vẻn vẹn một cái hầm đất thông ra ngoài. Mà bọn họ bò lại tới đầu kia hầm đất, là không biết khi nào lại quay về đầu này. Bọn họ gặp được cái ngã rẽ kia, bên trái con đường kia vòng một vòng lớn, lại thông trở về!

Đây chắc chắn không phải Dẫn Ngọc đào, hắn sẽ không phí sức làm ra cái thứ vô nghĩa này. Chỉ sợ, hắn cũng gặp phải sự tình vô cùng quỷ dị. Tạ Liên thầm nghĩ vừa rồi đáng nhẽ nên đi theo cùng đi. Không nói hai lời, bọn họ đi ra ngoài cái hầm đất bò đi ra ngoài, nhanh chóng bò đến cái ngã rẽ, lúc này, chọn hầm bên phải. Bò bò, Sư Thanh Huyền nói: "Xem ra, xem ra lúc này, vận khí của tacũng chả tốt hơn mấy, chọn sai đường. Hẳn là ngay từ đầu nên chọn bên phải!"

Tạ Liên lại nói: "Không, vận khí của ngươi vẫn là tốt chán."

Sư Thanh Huyền nói: "Hả? Là sao?"

Tạ Liên tận lực uyển chuyển nói: "Là sao ư..... Bởi vì, cái bên phải này, khả năng so với cái bên trái kia e rằng càng đáng sợ hơn......"

Hai người đều nghe thấy được, từ phía sau bọn họ, truyền đến thứ gì "soạt soạt" "soạt soạt" bay nhanh bò tới gần.

Tạ Liên cởi Nhược Da xuống, hướng phía sau tung ra, nói: "Nhược Da, trước hết hỗ trợ cản nó lại một chút!" Ngay sau đó ra sức bò về phía trước, dường như một bước dài đến một trượng, Sư Thanh Huyền khẩn trương đến nỗi mất trí, nói: "Ha ha ha ha ha kích thích kích thích! Kích thích kích thích kích thích!"

Tạ Liên nói: "Thứ thật kích thích còn chưa tới đâu! Này! Mời nhìn ——!"

Sư Thanh Huyền: "Lại là gì?!"

Tạ Liên ngừng bò, liền thở dài, chỉ thấy trước mặt hai người, lại lần nữa xuất hiện một cái ngã rẽ!

Sư Thanh Huyền lung tung nói: "Phải!"

Tạ Liên quyết đoán rẽ phải, sau đó dọc theo đường đi, vậy mà không ngừng mà xuất hiện ngã rẽ, Sư Thanh Huyền nói: "Trái! Phải! Trái! Phải!" Đã không biết chính mình đang nói cái gì, hiện tại tình hình đang cực kì nguy cấp, thay đổi trong nháy mắt, càng không kịp rút khỏi thân thể Tạ Liên trở lại bên kia hỏi Hoa Thành nên làm cái gì bây giờ, bởi vì rất có thể vừa chuyển cái ngã rẽ tiếp theo, tình huống liền hoàn toàn không giống nhau. Phía sau, đồ vật bị Nhược Da ngăn cản một lúc, lại không ngừng tới gần. Mà hai bên động cũng càng ngày càng hẹp, càng ngày càng chật chội, cuối cùng, đã đến lúc tới cánh tay cũng nhấc không nổi!

Tạ Liên vai đã bị kẹt lại, nói: "Bò không nổi nữa!"

Sư Thanh Huyền nói: "Vậy làm sao bây giờ?! Chẳng lẽ còn lùi về sau sao?!" Cái thứ ở phía sau đã đuổi tới rồi!

Tạ Liên nói: "Không phải sợ! Đại trượng phu co được dãn được, không tiến tất lùi, lùi thì lùi! Đi!" Nói xong liền lùi hai bước, đưa tay ra, đang muốn nắm chuôi Phương Tâm kiếm tìm cái thứ đằng sau kia cùng nhau đánh một trận thống khoái, da đầu lại bỗng nhiên chợt lạnh.

Trái tim Tạ Liên cũng lạnh theo. Ngẩng đầu lên, căn bản không thấy rõ là thứ gì, chỉ tựa hồ như có ai đó trong bóng đêm khẽ cười một tiếng, vươn một bàn tay phóng tới đầu Tạ Liên. Hắn mở to mắt, ngay sau đó, liền mất đi ý thức

Không biết qua bao lâu, y mới từ từ tỉnh lại.

Tỉnh lại, Tạ Liên lúc này mới phát hiện, y đang ngồi ở trên một cái ghế, toàn bộ thân thể đều bị trói lại vững chắc. Nhìn kĩ lại, y mới phát hiện, thứ trói chặt y, chính là Nhược Da Lăng.

Tạ Liên không hiểu nói: "Nhược Da, ngươi làm cái gì vậy?"

Nhược Da oan ức, gục xuống cọ cọ y. Tạ Liên lại nhìn kỹ, Nhược Da vậy mà bị thắt nút lại.

Khó trách Nhược Da không thể phản kháng, nó sợ nhất là bị thắt nút.Trước kia không hiểu chuyện, có thời điểm nó thích chơi với chính mình, chơi đến mức tự mình thắt thành một đống nút thắt lộn xộn. Mỗi lần đều là Tạ Liên bất đắc dĩ mà giúp nó cởi bỏ, sau đó nó học ngoan, thông minh, liền biết mà không đem chính mình thắt thành một đống nữa. Tạ Liên bất đắc dĩ, lại thử xem có thế trực tiếp đem ghế đập thành từng mảnh hay không, thật đáng tiếc, ghế dựa không chút sứt mẻ, xem ra, là dược rót vào pháp lực để gia cố.

Nếu không thể động đậy, vậy trước mắt quan sát một chút cảnh vật xung quanh cũng tốt. Tạ Liên nhìn quanh bốn phía, nơi này hẳn là một tòa Thần Điện nào đó bên trong, khá mới và lộng lẫy, chỉ là không biết rốt cuộc là điện nào, dù sao không phải Thần Võ Điện.

Vừa nghĩ như vậy, một bàn tay liền phóng tới vai y, trên đỉnh đầu một người ôn tồn nói: "Tiên Lạc à Tiên Lạc, ngươi thật là quá bướng bỉnh."

Nghe được thanh âm này, da đầu Tạ Liên bỗng tê dại. Mà phía sau lưng, người nọ khoanh tay xoay ra, quả nhiên là Quân Ngô.

Hắn tay còn đặt ở trên vai Tạ Liên, một bước một câu, nói: "Ngươi lên đây hơn nửa năm, Tiên Kinh hết nơi này hỏng rồi nơi kia hư, loạn đây loạn đó, ngươi nói ngươi, bướng bỉnh hay không bướng bỉnh? Cũng không phải con chuột nhỏ, đào động dưới mặt đất rồi chui tới chui lui, thú vị lắm hay sao?"

Người này ôn hòa, nhân từ,loáng thoáng giống như trưởng bối nhìn vãn bối với ánh mắt yêu thương, y vô cùng khó chịu, thật không biết nói chuyện với hắn như thế nào. Tiếp theo, lại bỗng nhiên cảm thấy bên chân lạnh lẽo, cúi đầu vừa nhìn, chỉ thấy một thứ màu trắng ôm lấy giày y, ánh mắt cực kỳ tà ác nhìn chằm chằm y.

Đúng là Thai Linh.

Tạ Liên ngẩng đầu, đại khái đoán được. Dẫn Ngọc dùng xẻng Địa Sư đào hố, lại bị Quân Ngô bắt được,sau đó Quân Ngô phái đi một số thứ để ngăn cản.Y mới nhận ra việc lúc nãy vừa trải qua đáng sợ đến mức nào.

Tạ Liên cuối cùng cũng biết phải nói gì, im lặng một lúc, nói: "...... Ngươi thật là tệ và thú vị đến cực điểm."

Cuộc rượt đuổi trong hầm đất kia làm y nhớ tới lúc trước bị Bạch Vô Tướng truy đuổi đến thở dốc cũng không được, trong lòng run sợ. Nếu là muốn y, hắn trực tiếp bắt là được,cần g phải làm cho y kinh hoàng,làm quỷ dị như vậy, khiến cho lòng người kinh hãi không thôi?

Quân Ngô nhìn qua lại vô cùng sung sướng, mỉm cười nói: "Tiên Lạc so với lúc trước ngươi dũng cảm hơn nhiều."

Lời này không thể trả lời, Tạ Liên nói: "Dẫn Ngọc đâu?"

Quân Ngô tay đặt ở lưng ghế, giúp cả người y chuyển phương hướng, nói: "Đừng nóng nảy, ngươi sẽ nhìn thấy. Hơn nữa, không chỉ riêng có hắn."

Tạ Liên xoay một vòng, đối mặt với một mặt gương, nhưng người trong gương phản chiếu ra lại không phải y, mà là sắc mặt tái nhợt của Dẫn Ngọc.

Mà ở bên chân hắn, còn có một người đang nằm im, đầu chảy máu, mặt mũi bầm dập, hôn mê bất tỉnh, chỉ có thể nhờ cái đầu đầy tóc xoăn mà nhận ra, là Quyền Nhất Chân

Tạ Liên lập tức cảnh giác hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"

_______

Wattpad dở hơi chả biết xóa chương 211 từ lúc nào, lại phải edit lại @@

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1-1 Quyển 1 - Chương 1-2 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 2 - Chương 58 Quyển 2 - Chương 59 Quyển 2 - Chương 60 Quyển 2 - Chương 61 Quyển 2 - Chương 62 Quyển 2 - Chương 63 Quyển 2 - Chương 64 Quyển 2 - Chương 65 Quyển 2 - Chương 66 Quyển 2 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 3 - Chương 89 Quyển 3 - Chương 90 Quyển 3 - Chương 91 Quyển 3 - Chương 92 Quyển 3 - Chương 93 Quyển 3 - Chương 94 Quyển 3 - Chương 95 Quyển 3 - Chương 96 Quyển 3 - Chương 97 Quyển 3 - Chương 98 Quyển 3 - Chương 99 Quyển 3 - Chương 100 Quyển 3 - Chương 101 Quyển 3 - Chương 102 Quyển 3 - Chương 103 Quyển 3 - Chương 104 Quyển 3 - Chương 105 Quyển 3 - Chương 106 Quyển 3 - Chương 107 Quyển 3 - Chương 108 Quyển 3 - Chương 109 Quyển 3 - Chương 110 Quyển 3 - Chương 111 Quyển 3 - Chương 112 Quyển 3 - Chương 113 Quyển 3 - Chương 114 Quyển 3 - Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Quyển 3 - Chương 117 Quyển 3 - Chương 118 Quyển 3 - Chương 119 Quyển 3 - Chương 120 Quyển 3 - Chương 121 Quyển 3 - Chương 122 Quyển 3 - Chương 123 Quyển 3 - Chương 124 Quyển 3 - Chương 125 Quyển 3 - Chương 126 Quyển 3 - Chương 127 Quyển 3 - Chương 128 Quyển 3 - Chương 129 Quyển 3 - Chương 130 Quyển 3 - Chương 131 Quyển 3 - Chương 132 Quyển 3 - Chương 133 Quyển 3 - Chương 134 Quyển 3 - Chương 135 Quyển 3 - Chương 136 Quyển 3 - Chương 137 Quyển 3 - Chương 138 Quyển 3 - Chương 139 Quyển 3 - Chương 140 Quyển 3 - Chương 141 Quyển 3 - Chương 142 Quyển 3 - Chương 143 Quyển 3 - Chương 144 Quyển 3 - Chương 145 Quyển 3 - Chương 146 Quyển 3 - Chương 147 Quyển 3 - Chương 148 Quyển 3 - Chương 149 Quyển 3 - Chương 150 Quyển 3 - Chương 151 Quyển 3 - Chương 152 Quyển 3 - Chương 153 Quyển 3 - Chương 154 Quyển 3 - Chương 155 Quyển 3 - Chương 156 Quyển 3 - Chương 157 Quyển 3 - Chương 158 Quyển 3 - Chương 159 Quyển 3 - Chương 160 Quyển 3 - Chương 161 Quyển 3 - Chương 162 Quyển 3 - Chương 163 Quyển 3 - Chương 164 Quyển 3 - Chương 165 Quyển 3 - Chương 166 Quyển 3 - Chương 167 Quyển 3 - Chương 168 Quyển 3 - Chương 169 Quyển 3 - Chương 170 Quyển 3 - Chương 171 Quyển 3 - Chương 172 Quyển 3 - Chương 173 Quyển 3 - Chương 174 Quyển 3 - Chương 175 Quyển 3 - Chương 176 Quyển 3 - Chương 177 Quyển 3 - Chương 178 Quyển 3 - Chương 179 Quyển 3 - Chương 180 Quyển 4 - Chương 181 Quyển 4 - Chương 182 Quyển 4 - Chương 183 Quyển 4 - Chương 184 Quyển 4 - Chương 185 Quyển 4 - Chương 186 Quyển 4 - Chương 187 Quyển 4 - Chương 188 Quyển 4 - Chương 189 Quyển 4 - Chương 190 Quyển 4 - Chương 191 Quyển 4 - Chương 192 Quyển 4 - Chương 193 Quyển 4 - Chương 194 Quyển 4 - Chương 195 Quyển 4 - Chương 196 Quyển 4 - Chương 197 Quyển 4 - Chương 198 Quyển 5 - Chương 199 Quyển 5 - Chương 200 Quyển 5 - Chương 201 Quyển 5 - Chương 202 Quyển 5 - Chương 203 Quyển 5 - Chương 204 Quyển 5 - Chương 205 Quyển 5 - Chương 206 Quyển 5 - Chương 207 Quyển 5 - Chương 208 Quyển 5 - Chương 209 Quyển 5 - Chương 210 Quyển 5 - Chương 211 Quyển 5 - Chương 212 Quyển 5 - Chương 213 Quyển 5 - Chương 214 Quyển 5 - Chương 215 Quyển 5 - Chương 216 Quyển 5 - Chương 217 Quyển 5 - Chương 218 Quyển 5 - Chương 219 Quyển 5 - Chương 220 Quyển 5 - Chương 221 Quyển 5 - Chương 222 Quyển 5 - Chương 223 Quyển 5 - Chương 224 Quyển 5 - Chương 225 Quyển 5 - Chương 226 Quyển 5 - Chương 227 Quyển 5 - Chương 228 Quyển 5 - Chương 229 Quyển 5 - Chương 230 Quyển 5 - Chương 231 Quyển 5 - Chương 232 Quyển 5 - Chương 233 Quyển 5 - Chương 234 Quyển 5 - Chương 235 Quyển 5 - Chương 236 Quyển 5 - Chương 237 Quyển 5 - Chương 238 Quyển 5 - Chương 239 Quyển 5 - Chương 240 Quyển 5 - Chương 241 Quyển 5 - Chương 242 Quyển 5 - Chương 243 Quyển 5 - Chương 244 Quyển 5 - Chương 245 Quyển 5 - Chương 246 Quyển 5 - Chương 247 Quyển 5 - Chương 248 Quyển 5 - Chương 249 Quyển 5 - Chương 250 Quyển 5 - Chương 251 Quyển 5 - Chương 252
Tiến »