Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành

Lượt đọc: 8376 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 188

❊ ❊ ❊

Thu dọn đồ đạc, rời khỏi phòng thi, vừa bước ra khỏi cổng trường, Hướng Tình đã nhìn thấy Lộ Tranh nổi bật giữa đám đông.

Nhưng lần này, anh ấy cũng đã rút kinh nghiệm từ cô, đeo khẩu trang đen. Hơn nữa, đổi sang một điểm thi khác, bên ngoài cổng trường lại có rất nhiều phụ huynh và người thân đang chờ, nên dù Lộ Tranh vẫn rất nổi bật giữa đám đông, nhưng không còn bị chú ý quá nhiều nữa.

Hướng Tình không kìm được mà mỉm cười, sải bước về phía anh.

Buổi thi chiều cũng diễn ra rất thuận lợi.

Nhưng tối hôm đó, trời đổ mưa lớn, kéo dài đến tận sáng hôm sau không dứt. Cả thế giới đều ướt đẫm trong màn mưa mịt mù, khiến tâm trạng mọi người cũng trùng xuống.

Dù vậy, khi họ rời nhà thì không bị ảnh hưởng gì, xe đón ngay từ tầng hầm nên không hề dính một giọt mưa. Nhưng khi đến cổng trường, vừa xuống xe, họ phát hiện rất nhiều thí sinh và phụ huynh bị mắc kẹt bên ngoài.

Tài xế chạy lại hỏi han, rồi quay về với vẻ lo lắng: "Nghe nói mưa lớn quá, hệ thống thoát nước của trường bị trục trặc, lối vào cổng trường đã ngập hết rồi."

Hai người che ô chen vào đám đông xem xét, mới phát hiện tình hình nghiêm trọng hơn tưởng tượng. Mực nước dâng cao đến mắt cá chân, hoàn toàn không có chỗ để đặt chân khô ráo. Nếu cứ thế lội vào, chắc chắn sẽ ướt giày vớ, ảnh hưởng đến tâm lý làm bài, chưa kể có thể bị cảm lạnh.

Giáo viên và ban lãnh đạo nhà trường cũng đã có mặt nhưng dường như chưa tìm ra giải pháp.

Nhưng phụ huynh và thí sinh vốn linh hoạt. Có người nghĩ ra cách cõng con mình đi qua, như vậy phụ huynh có thể quay về thay quần áo, còn thí sinh thì không bị ảnh hưởng.

Ngay khi có người làm theo, những người khác cũng noi theo.

Lộ Tranh quay đầu nhìn Hướng Tình một cái, rồi thu ô lại, quay lưng về phía cô rồi ngồi xổm xuống.

Hôm nay anh vẫn mặc sơ mi quần tây chỉnh tề, dù đang cúi người ngồi xuống cũng không hề lộ vẻ lếch thếch, mà lại toát lên một vẻ đẹp kiêu hãnh như một bông hoa cao quý cuối cùng cũng cúi mình.

Hướng Tình ngẩn ra, chưa kịp phản ứng ngay.

Lộ Tranh đành quay đầu lại, nhìn cô nói: "Lên đi, đừng làm trễ giờ thi."

Hướng Tình nghĩ, trường học chắc chắn sẽ nhanh chóng xử lý thôi. Dù phải dùng cách thủ công, múc nước ra từng xô một, cũng sẽ không để ảnh hưởng đến kỳ thi.

Nhưng… không hiểu sao, cô không nói ra những lời này.

Cô bước lên hai bước, để ô của mình che được cả hai người, rồi nhẹ nhàng tựa vào lưng Lộ Tranh.

Anh đưa tay đỡ lấy chân cô, rồi lập tức cõng cô lên. Lúc này, Hướng Tình mới chợt nhớ ra một vấn đề: "Chân anh không sao chứ?"

Đã nửa năm trôi qua, chân của Lộ Tranh về cơ bản đã hồi phục. Chỉ cần không vận động quá sức, thì việc đi lại, ngồi hay chạy một đoạn ngắn cũng không có vấn đề gì. Nhưng cô vẫn hơi lo lắng.

"Chỉ mấy bước thôi mà, có gì đâu." Giọng anh mang theo ý cười bất đắc dĩ.

Nói rồi, anh dấn bước vào dòng nước lạnh buốt.

Hướng Tình tựa đầu lên vai anh, nhìn về phía trước. Trước mặt họ là một cặp cha con, người cha cõng con gái, vẫn không ngừng dặn dò cô bé những điều cần lưu ý trong phòng thi. Cô bé nghe mãi sốt ruột, cứ cãi lại từng câu, lời qua tiếng lại rất hài hước, như một màn tấu hài khiến Hướng Tình không nhịn được mà bật cười.

Đoạn đường tuy ngắn, nhưng cũng đủ để cô cảm nhận được chút ấm áp kỳ lạ.

Sau khi đặt cô xuống, Lộ Tranh cũng bị ảnh hưởng, bất giác dặn dò cô vài câu.

Hướng Tình cười khúc khích: "Biết rồi mà, ba Lộ Tranh."

Lộ Tranh bị sặc một cái, mặt lập tức đỏ bừng như lửa đốt. Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng trầm khàn: "Đừng nói bậy!"

Sau khi tiễn xong người, Lộ Tranh phải về nhà thay đồ.

Đôi tất gần như có thể vắt ra nước, dính chặt vào da, ẩm ướt khó chịu vô cùng. Dù sao cũng còn lâu mới đến giờ kết thúc kỳ thi, Lộ Tranh dứt khoát đi tắm.

Nhưng khi đứng trong phòng tắm, dưới dòng nước nóng xối xuống người, tạo thành một không gian nhỏ bao quanh, anh nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên vang lên câu nói của Hướng Tình: "Ba Lộ Tranh."

Giữa tiếng nước chảy ào ào, Lộ Tranh có thể cảm nhận được nhịp tim và nhiệt độ cơ thể mình đang dần tăng lên.

Đây rõ ràng là một dấu hiệu vô cùng nguy hiểm.

Là một người đàn ông trưởng thành, mong muốn gần gũi người mình yêu mến là điều rất bình thường. Những dao động tâm lý và phản ứng sinh lý đi kèm theo đó cũng vốn dĩ là điều hiển nhiên.

Nhưng cảm giác tội lỗi vì không tôn trọng cô lại quá mãnh liệt, khiến anh không thể chịu đựng nổi.

Làm sao anh có thể mạo phạm cô như vậy?

Lộ Tranh giơ tay đập mạnh vào tường. Cảm giác lạnh lẽo từ gạch men cùng cơn đau do phản lực cuối cùng cũng giúp anh tỉnh táo lại trong chốc lát.

Nhưng lần này, anh ấy cũng đã rút kinh nghiệm từ cô, đeo khẩu trang đen. Hơn nữa, đổi sang một điểm thi khác, bên ngoài cổng trường lại có rất nhiều phụ huynh và người thân đang chờ, nên dù Lộ Tranh vẫn rất nổi bật giữa đám đông, nhưng không còn bị chú ý quá nhiều nữa.

Hướng Tình không kìm được mà mỉm cười, sải bước về phía anh.

Buổi thi chiều cũng diễn ra rất thuận lợi.

Nhưng tối hôm đó, trời đổ mưa lớn, kéo dài đến tận sáng hôm sau không dứt. Cả thế giới đều ướt đẫm trong màn mưa mịt mù, khiến tâm trạng mọi người cũng trùng xuống.

Dù vậy, khi họ rời nhà thì không bị ảnh hưởng gì, xe đón ngay từ tầng hầm nên không hề dính một giọt mưa. Nhưng khi đến cổng trường, vừa xuống xe, họ phát hiện rất nhiều thí sinh và phụ huynh bị mắc kẹt bên ngoài.

Tài xế chạy lại hỏi han, rồi quay về với vẻ lo lắng: "Nghe nói mưa lớn quá, hệ thống thoát nước của trường bị trục trặc, lối vào cổng trường đã ngập hết rồi."

Hai người che ô chen vào đám đông xem xét, mới phát hiện tình hình nghiêm trọng hơn tưởng tượng. Mực nước dâng cao đến mắt cá chân, hoàn toàn không có chỗ để đặt chân khô ráo. Nếu cứ thế lội vào, chắc chắn sẽ ướt giày vớ, ảnh hưởng đến tâm lý làm bài, chưa kể có thể bị cảm lạnh.

Giáo viên và ban lãnh đạo nhà trường cũng đã có mặt nhưng dường như chưa tìm ra giải pháp.

Nhưng phụ huynh và thí sinh vốn linh hoạt. Có người nghĩ ra cách cõng con mình đi qua, như vậy phụ huynh có thể quay về thay quần áo, còn thí sinh thì không bị ảnh hưởng.

Ngay khi có người làm theo, những người khác cũng noi theo.

Lộ Tranh quay đầu nhìn Hướng Tình một cái, rồi thu ô lại, quay lưng về phía cô rồi ngồi xổm xuống.

Hôm nay anh vẫn mặc sơ mi quần tây chỉnh tề, dù đang cúi người ngồi xuống cũng không hề lộ vẻ lếch thếch, mà lại toát lên một vẻ đẹp kiêu hãnh như một bông hoa cao quý cuối cùng cũng cúi mình.

Hướng Tình ngẩn ra, chưa kịp phản ứng ngay.

Lộ Tranh đành quay đầu lại, nhìn cô nói: "Lên đi, đừng làm trễ giờ thi."

Hướng Tình nghĩ, trường học chắc chắn sẽ nhanh chóng xử lý thôi. Dù phải dùng cách thủ công, múc nước ra từng xô một, cũng sẽ không để ảnh hưởng đến kỳ thi.

Nhưng… không hiểu sao, cô không nói ra những lời này.

Cô bước lên hai bước, để ô của mình che được cả hai người, rồi nhẹ nhàng tựa vào lưng Lộ Tranh.

Anh đưa tay đỡ lấy chân cô, rồi lập tức cõng cô lên. Lúc này, Hướng Tình mới chợt nhớ ra một vấn đề: "Chân anh không sao chứ?"

Đã nửa năm trôi qua, chân của Lộ Tranh về cơ bản đã hồi phục. Chỉ cần không vận động quá sức, thì việc đi lại, ngồi hay chạy một đoạn ngắn cũng không có vấn đề gì. Nhưng cô vẫn hơi lo lắng.

"Chỉ mấy bước thôi mà, có gì đâu." Giọng anh mang theo ý cười bất đắc dĩ.

Nói rồi, anh dấn bước vào dòng nước lạnh buốt.

Hướng Tình tựa đầu lên vai anh, nhìn về phía trước. Trước mặt họ là một cặp cha con, người cha cõng con gái, vẫn không ngừng dặn dò cô bé những điều cần lưu ý trong phòng thi. Cô bé nghe mãi sốt ruột, cứ cãi lại từng câu, lời qua tiếng lại rất hài hước, như một màn tấu hài khiến Hướng Tình không nhịn được mà bật cười.

Đoạn đường tuy ngắn, nhưng cũng đủ để cô cảm nhận được chút ấm áp kỳ lạ.

Sau khi đặt cô xuống, Lộ Tranh cũng bị ảnh hưởng, bất giác dặn dò cô vài câu.

Hướng Tình cười khúc khích: "Biết rồi mà, ba Lộ Tranh."

Lộ Tranh bị sặc một cái, mặt lập tức đỏ bừng như lửa đốt. Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng trầm khàn: "Đừng nói bậy!"

Sau khi tiễn xong người, Lộ Tranh phải về nhà thay đồ.

Đôi tất gần như có thể vắt ra nước, dính chặt vào da, ẩm ướt khó chịu vô cùng. Dù sao cũng còn lâu mới đến giờ kết thúc kỳ thi, Lộ Tranh dứt khoát đi tắm.

Nhưng khi đứng trong phòng tắm, dưới dòng nước nóng xối xuống người, tạo thành một không gian nhỏ bao quanh, anh nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên vang lên câu nói của Hướng Tình: "Ba Lộ Tranh."

Giữa tiếng nước chảy ào ào, Lộ Tranh có thể cảm nhận được nhịp tim và nhiệt độ cơ thể mình đang dần tăng lên.

Đây rõ ràng là một dấu hiệu vô cùng nguy hiểm.

Là một người đàn ông trưởng thành, mong muốn gần gũi người mình yêu mến là điều rất bình thường. Những dao động tâm lý và phản ứng sinh lý đi kèm theo đó cũng vốn dĩ là điều hiển nhiên.

Nhưng cảm giác tội lỗi vì không tôn trọng cô lại quá mãnh liệt, khiến anh không thể chịu đựng nổi.

Làm sao anh có thể mạo phạm cô như vậy?

Lộ Tranh giơ tay đập mạnh vào tường. Cảm giác lạnh lẽo từ gạch men cùng cơn đau do phản lực cuối cùng cũng giúp anh tỉnh táo lại trong chốc lát.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Tiệm Tạp Hoá Lông Gà
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »