Thiên Kim Giả Gặp Dữ Hoá Lành

Lượt đọc: 8546 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

"Xoẹt—" Tiếng vải bị rạch vang lên, đó là âm thanh của lưỡi dao xé toạc lớp áo sau lưng.

Tim Hướng Tình đập mạnh một nhịp, cú ngã này vậy mà lại giúp cô tránh được nhát dao đâm từ phía sau!

Chính là lúc này! Hướng Tình dồn hết sức lực còn lại, siết chặt những tấm bùa trong tay, rồi lập tức ném toàn bộ về phía sau!

Trên người Hướng Tình có mang theo trâm hoa quỷ sơn và bùa hộ thân, nên những thủ đoạn huyền thuật rất khó có hiệu quả với cô. Nhưng khi bị luồng sóng xung kích hất văng trước đó, cơ thể cô đã bị thương. Chắc chắn Hướng Hồng Ngư cũng nhìn thấy điều này, và hiểu rằng chỉ có tấn công vật lý mới có thể gây tổn thương cho cô.

Vật thể bị vỡ lúc nãy có lẽ là một món đồ trang trí trong hành lang, Hướng Hồng Ngư đã cố dùng nó để tấn công cô, nhưng lại bị khí vận cẩm lý giúp cô né tránh. Nếu muốn đảm bảo ra tay trúng mục tiêu, cô ta chỉ còn một cách duy nhất là đích thân ra trận.

Vậy nên, giờ phút này, Hướng Hồng Ngư chắc chắn đang ở ngay sau lưng cô, khoảng cách gần đến thế, lại nhiều tấm bùa như vậy, nhất định sẽ có một lá đánh trúng cô ta!

Dù nghĩ vậy, nhưng chỉ đến khi nghe thấy tiếng nổ sau lưng, kèm theo một tiếng rên khẽ, xác nhận rằng Hướng Hồng Ngư đã trúng đòn, Hướng Tình mới thực sự thả lỏng hơi thở.

Cảm giác như đã trôi qua rất lâu, nhưng thực tế, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Vậy nên, khi sự căng thẳng vừa buông lỏng, Hướng Tình mới chậm chạp nhận ra rằng, lúc này cơ thể cô hoàn toàn không còn chút sức lực nào, đang đổ nhào về phía trước. Mà ngay trên mặt đất phía trước cô chính là đống mảnh vỡ còn lại của vật thể vừa bị đập nát, không rõ là bình hoa hay chậu cây.

"Xít..." Hướng Tình khẽ hít một hơi lạnh, chỉ vì tưởng tượng ra cơn đau sắp ập đến mà nhíu mày, vô thức nhắm chặt mắt lại.

Nhưng cơn đau dự đoán không hề xuất hiện. Trước khi cô chạm đất, một lực cản bất ngờ đã chặn lại đà ngã của cô.

Hướng Tình sững sờ, không nhịn được đưa tay sờ thử, cảm thấy vật đỡ cô vừa mềm vừa rắn chắc, xúc cảm vô cùng đặc biệt.

Sờ mấy cái, cô mới đột ngột giật mình, nhận ra mình đang chạm vào thứ gì…

Là một đôi chân. Một đôi chân đang ngồi trên xe lăn.

"Khụ..." Lộ Tranh không nhịn được ho khan một tiếng.

Tuy rằng anh phải ngồi xe lăn, nhưng hai chân vẫn còn cảm giác, hơn nữa vì ít vận động nên thậm chí còn nhạy cảm hơn người thường. Giờ phút này bị Hướng Tình sờ soạng lung tung, đương nhiên có chút xấu hổ.

Nhưng lúc này không phải lúc để nghĩ đến chuyện đó.

Lộ Tranh vẫn luôn để ý đến cô, vì vậy mới có thể kịp thời phát hiện hành động của cô, điều khiển xe lăn chạy đến. Nhưng cũng vì đến quá gấp, anh chưa kịp phanh lại, chỉ có thể vội vàng đưa tay ra, mạnh mẽ đỡ lấy cô, kết quả là cả hai người bị chiếc xe lăn đang lao nhanh cuốn theo.

Sau một khoảnh khắc lơ lửng trong không trung, cơ thể Hướng Tình hơi trầm xuống, cuối cùng ngồi vững trên thứ mà cô vừa sờ qua lúc nãy. Đùi của Lộ Tranh.

Hướng Tình: "..."

Mặt cô lập tức đỏ bừng, suýt nữa quên mất mình vẫn đang trong tình thế nguy hiểm.

May mà Lộ Tranh không quên. Một tay anh giữ chặt bùa chú, tay còn lại cầm kiếm gỗ đào, nhân lúc Hướng Hồng Ngư bị những tấm bùa của Hướng Tình làm vướng chân, anh tung ra liên tiếp mấy đòn tấn công trong khoảnh khắc.

Hướng Hồng Ngư không thể chống đỡ nổi, buộc phải vội vã lùi sang hướng khác.

Có lẽ cô ta đã sắp xếp sẵn đường rút lui, đợi đến khi Lộ Tranh dừng xe lại, quay đầu nhìn thì đã không còn bóng dáng cô ta đâu nữa.

Dưới ánh sáng lập lòe của bùa lửa, hành lang vắng lặng trống không.

"Hụt rồi." Lộ Tranh thu lại bùa tấn công trong tay, có chút tiếc nuối.

Anh vừa mở miệng, Hướng Tình như bừng tỉnh từ trong cơn mê, lập tức bật dậy khỏi đùi anh, thậm chí nhảy lùi ra xa ba bước.

Mặt cô nóng bừng, đến mức cảm giác như đầu óc cũng bị nướng chín, chỉ còn lại những suy nghĩ hỗn loạn, lung tung hiện lên trong đầu.

Chạy xe lăn xông thẳng vào trận, quá ngầu, cảm giác lại còn rất đã nữa... hơn nữa, đùi của Lộ Tranh hình như rất săn chắc? Không phải anh ấy bị liệt sao? Sao lại có vẻ như vẫn còn cơ bắp?... Còn cả sức tay nữa, hình như vừa rồi anh ấy nhấc bổng mình lên rất nhẹ nhàng...

Dừng lại! Ngừng suy nghĩ ngay lập tức!

Hướng Tình, rốt cuộc mày đang nghĩ gì vậy hả?!

Cô lập tức giơ tay lên, không chút lưu tình, tự vỗ vào đầu mình.

Thấy cô đột nhiên tự đập đầu mình, Lộ Tranh không chịu nổi nữa, vội vàng mở miệng chuyển chủ đề: "Mọi người gần như đã rời đi hết rồi, chúng ta cũng ra ngoài trước đi."

Hướng Tình như được đại xá, lập tức gật đầu phụ họa: "Đúng, ở đây nguy hiểm quá, mau ra ngoài thôi."

Tim Hướng Tình đập mạnh một nhịp, cú ngã này vậy mà lại giúp cô tránh được nhát dao đâm từ phía sau!

Chính là lúc này! Hướng Tình dồn hết sức lực còn lại, siết chặt những tấm bùa trong tay, rồi lập tức ném toàn bộ về phía sau!

Trên người Hướng Tình có mang theo trâm hoa quỷ sơn và bùa hộ thân, nên những thủ đoạn huyền thuật rất khó có hiệu quả với cô. Nhưng khi bị luồng sóng xung kích hất văng trước đó, cơ thể cô đã bị thương. Chắc chắn Hướng Hồng Ngư cũng nhìn thấy điều này, và hiểu rằng chỉ có tấn công vật lý mới có thể gây tổn thương cho cô.

Vật thể bị vỡ lúc nãy có lẽ là một món đồ trang trí trong hành lang, Hướng Hồng Ngư đã cố dùng nó để tấn công cô, nhưng lại bị khí vận cẩm lý giúp cô né tránh. Nếu muốn đảm bảo ra tay trúng mục tiêu, cô ta chỉ còn một cách duy nhất là đích thân ra trận.

Vậy nên, giờ phút này, Hướng Hồng Ngư chắc chắn đang ở ngay sau lưng cô, khoảng cách gần đến thế, lại nhiều tấm bùa như vậy, nhất định sẽ có một lá đánh trúng cô ta!

Dù nghĩ vậy, nhưng chỉ đến khi nghe thấy tiếng nổ sau lưng, kèm theo một tiếng rên khẽ, xác nhận rằng Hướng Hồng Ngư đã trúng đòn, Hướng Tình mới thực sự thả lỏng hơi thở.

Cảm giác như đã trôi qua rất lâu, nhưng thực tế, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Vậy nên, khi sự căng thẳng vừa buông lỏng, Hướng Tình mới chậm chạp nhận ra rằng, lúc này cơ thể cô hoàn toàn không còn chút sức lực nào, đang đổ nhào về phía trước. Mà ngay trên mặt đất phía trước cô chính là đống mảnh vỡ còn lại của vật thể vừa bị đập nát, không rõ là bình hoa hay chậu cây.

"Xít..." Hướng Tình khẽ hít một hơi lạnh, chỉ vì tưởng tượng ra cơn đau sắp ập đến mà nhíu mày, vô thức nhắm chặt mắt lại.

Nhưng cơn đau dự đoán không hề xuất hiện. Trước khi cô chạm đất, một lực cản bất ngờ đã chặn lại đà ngã của cô.

Hướng Tình sững sờ, không nhịn được đưa tay sờ thử, cảm thấy vật đỡ cô vừa mềm vừa rắn chắc, xúc cảm vô cùng đặc biệt.

Sờ mấy cái, cô mới đột ngột giật mình, nhận ra mình đang chạm vào thứ gì…

Là một đôi chân. Một đôi chân đang ngồi trên xe lăn.

"Khụ..." Lộ Tranh không nhịn được ho khan một tiếng.

Tuy rằng anh phải ngồi xe lăn, nhưng hai chân vẫn còn cảm giác, hơn nữa vì ít vận động nên thậm chí còn nhạy cảm hơn người thường. Giờ phút này bị Hướng Tình sờ soạng lung tung, đương nhiên có chút xấu hổ.

Nhưng lúc này không phải lúc để nghĩ đến chuyện đó.

Lộ Tranh vẫn luôn để ý đến cô, vì vậy mới có thể kịp thời phát hiện hành động của cô, điều khiển xe lăn chạy đến. Nhưng cũng vì đến quá gấp, anh chưa kịp phanh lại, chỉ có thể vội vàng đưa tay ra, mạnh mẽ đỡ lấy cô, kết quả là cả hai người bị chiếc xe lăn đang lao nhanh cuốn theo.

Sau một khoảnh khắc lơ lửng trong không trung, cơ thể Hướng Tình hơi trầm xuống, cuối cùng ngồi vững trên thứ mà cô vừa sờ qua lúc nãy. Đùi của Lộ Tranh.

Hướng Tình: "..."

Mặt cô lập tức đỏ bừng, suýt nữa quên mất mình vẫn đang trong tình thế nguy hiểm.

May mà Lộ Tranh không quên. Một tay anh giữ chặt bùa chú, tay còn lại cầm kiếm gỗ đào, nhân lúc Hướng Hồng Ngư bị những tấm bùa của Hướng Tình làm vướng chân, anh tung ra liên tiếp mấy đòn tấn công trong khoảnh khắc.

Hướng Hồng Ngư không thể chống đỡ nổi, buộc phải vội vã lùi sang hướng khác.

Có lẽ cô ta đã sắp xếp sẵn đường rút lui, đợi đến khi Lộ Tranh dừng xe lại, quay đầu nhìn thì đã không còn bóng dáng cô ta đâu nữa.

Dưới ánh sáng lập lòe của bùa lửa, hành lang vắng lặng trống không.

"Hụt rồi." Lộ Tranh thu lại bùa tấn công trong tay, có chút tiếc nuối.

Anh vừa mở miệng, Hướng Tình như bừng tỉnh từ trong cơn mê, lập tức bật dậy khỏi đùi anh, thậm chí nhảy lùi ra xa ba bước.

Mặt cô nóng bừng, đến mức cảm giác như đầu óc cũng bị nướng chín, chỉ còn lại những suy nghĩ hỗn loạn, lung tung hiện lên trong đầu.

Chạy xe lăn xông thẳng vào trận, quá ngầu, cảm giác lại còn rất đã nữa... hơn nữa, đùi của Lộ Tranh hình như rất săn chắc? Không phải anh ấy bị liệt sao? Sao lại có vẻ như vẫn còn cơ bắp?... Còn cả sức tay nữa, hình như vừa rồi anh ấy nhấc bổng mình lên rất nhẹ nhàng...

Dừng lại! Ngừng suy nghĩ ngay lập tức!

Hướng Tình, rốt cuộc mày đang nghĩ gì vậy hả?!

Cô lập tức giơ tay lên, không chút lưu tình, tự vỗ vào đầu mình.

Thấy cô đột nhiên tự đập đầu mình, Lộ Tranh không chịu nổi nữa, vội vàng mở miệng chuyển chủ đề: "Mọi người gần như đã rời đi hết rồi, chúng ta cũng ra ngoài trước đi."

Hướng Tình như được đại xá, lập tức gật đầu phụ họa: "Đúng, ở đây nguy hiểm quá, mau ra ngoài thôi."

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Tiệm Tạp Hoá Lông Gà
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »