Kiều Khinh Tuyết nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được, thấy Cố Nhược Hi vẫn còn đang bận rộn dọn dẹp tủ lạnh nhà mình, liền không nhịn được muốn nói thêm vài câu với cô.
"Cậu nhìn Diệp Diệp mà xem, ăn diện lên đẹp biết bao. Cậu đừng lúc nào cũng ăn mặc như học sinh tiểu học thế, đàn ông dù tốt đến đâu cũng chẳng có thời gian đi xuyên qua vẻ ngoài nhạt nhẽo của cậu để khám phá nội tâm xinh đẹp đâu. Con người mà, dù là đàn ông hay đàn bà, đều không thể từ chối những thứ xinh đẹp."
"Đúng đúng đúng, cậu nói cái gì cũng đúng, nhưng tớ đã sớm quen với dáng vẻ này của mình rồi, nếu thay bộ đồ khác rồi trang điểm lên, tớ chẳng dám bước chân ra đường nữa." Cố Nhược Hi đặt hết đồ đạc vào trong tủ lạnh, lại tiện tay giúp Kiều Khinh Tuyết dọn dẹp phòng ốc một chút, ném hết quần áo bẩn vào máy giặt, điều chỉnh phím thông minh, "Sáng mai ngủ dậy, cậu chỉ cần lấy quần áo từ máy giặt ra phơi bên ngoài là được."
Kiều Khinh Tuyết lật người, đôi mắt mệt mỏi không buồn nhấc lên, dứt khoát nhắm nghiền lại: "Cố Cố, đừng có để ngoài tai lời tớ nói, tớ cứ cảm thấy Diệp Diệp tâm cơ quá nặng, tớ sợ cậu lại chịu thiệt vì cô ta."
"Tớ đã chọn tha thứ cho cô ấy một lần rồi, tớ nghĩ cô ấy nên hiểu ra rằng mọi người đều đối xử chân thành với cô ấy, sẽ không làm những việc khiến người ta hận nữa đâu. Hơn nữa, bây giờ cô ấy còn làm gì được tớ chứ? Lục Dực Thần không phải là Mạnh Triết. Cậu nghĩ loại người như Lục Dực Thần sẽ đi làm cha dượng cho con của người khác sao?"
Kiều Khinh Tuyết bật cười: "Miệng cậu độc thật đấy."
"Được rồi Kiều Kiều, cậu nhìn mình bây giờ xem, thật lôi thôi, căn phòng này chắc cả tháng chưa dọn rồi nhỉ. Mau chóng vực dậy tinh thần đi, trước đây cậu đâu có thế này." Cố Nhược Hi biết Kiều Khinh Tuyết vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi nỗi đau mất người thân, ai cũng cần một khoảng thời gian đệm để thích nghi, "Bây giờ cậu không còn là một mình nữa, những lúc không tìm thấy hy vọng, hãy nghĩ nhiều đến đứa trẻ trong bụng cậu."
Kiều Khinh Tuyết gật đầu thật mạnh: "Bà thím à, cậu mau về đi thôi, tớ muốn ngủ một lát."
"Cậu thật là! Mộc Mộc mới là bà thím của cậu đấy nhé." Cố Nhược Hi bĩu môi, lấy chăn đắp cho Kiều Khinh Tuyết, lại đặt một cốc nước nóng bên đầu giường cô, cuối cùng dặn dò Kiều Khinh Tuyết có chuyện gì đừng quên gọi điện thoại, lúc này mới rời khỏi nhà Kiều Khinh Tuyết.
---❊ ❖ ❊---
Lục Dực Thần lạnh lùng nhìn màn trình diễn đầy nỗ lực của Diệp Vi Vi, không nói một lời. Ngược lại, khi hương thơm trên người Diệp Vi Vi sộc tới, anh khẽ lấy ngón trỏ che mũi.
Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Diệp Vi Vi thoáng cứng đờ, sau đó vội vàng mời Lục Dực Thần vào ngồi, nhưng anh chỉ đứng ở cửa, hoàn toàn không bước chân vào lãnh địa của cô.
Dưới hành lang, không ít nữ bác sĩ, nữ y tá đang túm năm tụm ba, lặng lẽ tranh nhau nhìn người đàn ông anh tuấn như thiên thần giáng thế kia. Đó là bạch mã hoàng tử trong lòng bao nhiêu người phụ nữ, khiến bao nhiêu người mê mẩn, mơ mộng về giấc mơ quạ hóa phượng hoàng. Chỉ tiếc là, ánh mắt Lục Dực Thần từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn họ lấy một cái, cứ như thể họ chỉ là không khí không tồn tại, căn bản không lọt nổi vào mắt anh.
Mọi người xì xào đoán già đoán non, Lục Dực Thần đến phòng bệnh của Diệp Vi Vi làm gì? Người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, toàn thân toát lên vẻ quyến rũ phong tình kia, chẳng lẽ đã lọt vào mắt xanh của Lục Dực Thần rồi sao?
Diệp Vi Vi cũng vốn nghĩ như vậy, bây giờ đã hơn tám giờ tối, trời đã tối hẳn, Lục Dực Thần một mình tìm đến, chẳng lẽ là có ý gì khác với cô. Thế nhưng thấy Lục Dực Thần xa cách như tận chân trời, Diệp Vi Vi cũng biết ý giữ lại một phần đoan trang, nhưng trong lòng vẫn vui sướng vì có cơ hội được ở riêng với anh.
Cô cong đôi môi kiều diễm, nở nụ cười rực rỡ và mê người.
"Lục thiếu, Cố Cố không có ở đây, anh cứ vào ngồi đợi cô ấy một lát đi. Chắc là sắp về rồi. Cả ngày nay cô ấy bận quá, cứ thoắt ẩn thoắt hiện."