Kiều Khinh Tuyết cố ý tránh mặt hai ngày mới dám quay lại Hoa Đô làm việc. Nghe người ta nói, Ân thiếu hai ngày nay đều không tới Hoa Đô, Kiều Khinh Tuyết vỗ vỗ lồng ngực, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Vừa làm xong một ca, bước ra khỏi phòng bao, chuẩn bị cho ca tiếp theo, cô lại nhìn thấy Ân Khải đang được một đám mỹ nữ vây quanh, khí thế hừng hực bước vào Hoa Đô ngay tại cửa phòng bao.
Kiều Khinh Tuyết vội vàng trốn đi, đợi đến khi Ân Khải đã đi vào phía sàn nhảy bên trong, cô mới trút bỏ gánh nặng, chuẩn bị lao vào phòng thay đồ, thay quần áo rồi chuồn thẳng. Thế nhưng chưa kịp mở cửa phòng thay đồ, cổ tay mảnh khảnh đã bị một bàn tay to lớn phủ lên, rồi nắm chặt lấy.
Kiều Khinh Tuyết lần theo bàn tay to lớn đó nhìn lên, đập vào mắt đầu tiên là chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay ấy. Đó chính là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn toàn cầu mà Ân Khải sở hữu, giá trị vô cùng lớn, không biết bao nhiêu người nhìn thấy chiếc đồng hồ đó mà mắt sáng rực lên.
Lông tơ trên sống lưng Kiều Khinh Tuyết dựng đứng cả lên, cổ cứng đờ, hoàn toàn không dám quay đầu nhìn Ân Khải. Từ phía sau truyền đến giọng nói rất nhẹ, rất nhẹ nhưng lại nghiến răng nghiến lợi của Ân Khải.
"Muốn chạy à?"
"Đâu có, chỉ là đến nghỉ ngơi một chút thôi mà." Kiều Khinh Tuyết vội vàng nở nụ cười, cố gắng để mình trông không có vẻ chột dạ.
"Hình như vẫn chưa trả phí qua đêm cho cô." Ân Khải chậm rãi nói, nắm lấy vai Kiều Khinh Tuyết xoay người cô lại, để cô đối mặt với mình, thong thả rút từng tờ, từng tờ tiền trăm nhân dân tệ từ trong ví ra, xòe thành hình cánh quạt, trưng ra trước mặt Kiều Khinh Tuyết, rồi tiếp tục chậm rãi hỏi cô.
"Bấy nhiêu đây đủ chưa?"
"Đủ, đủ... đủ rồi!" Kiều Khinh Tuyết nào dám nói không đủ, cô giả vờ như chuyện đương nhiên, vươn tay định lấy tiền, nhưng Ân Khải lại nâng tay lên cao.
"Cô dám lấy không?" Giọng Ân Khải trầm xuống một tông.
"Hả? Ha ha... có gì mà không dám lấy chứ, tiền công xứng đáng mà! Phải không?" Kiều Khinh Tuyết cười khan hai tiếng, miệng thì nói vậy nhưng tay lại chẳng dám vươn về phía xấp tiền trăm đó nữa.
Thế nào là có tật giật mình? Đây chính là có tật giật mình.
Ân Khải hừ một tiếng, trong đôi mắt xanh biếc, mây đen bắt đầu bao phủ, "Phải, xứng đáng."
Kiều Khinh Tuyết thấy tình hình không ổn, vội vàng ôm bụng, ngũ quan trên mặt vặn vẹo, "Ối giời ơi tôi đau bụng quá! Chắc chắn là ăn phải đồ hư rồi! Không xong rồi, không xong rồi! Đau chết mất! Ngại quá, tôi phải đi nhà vệ sinh trước đây!"
"Đừng có diễn với tôi nữa." Ân Khải vẫn không buông tha, giọng nói lạnh lẽo chứa đựng cơn giận dữ sắp bùng nổ.
"Tôi đang gấp thật mà! Tuyệt đối không lừa anh! Không xong rồi, không xong rồi, tôi sắp đi ra quần rồi! Anh sẽ không thực sự để tôi đi vệ sinh ra đây chứ!" Kiều Khinh Tuyết cố tình nhấn mạnh chữ "đi ra", một tay ôm bụng, một tay ôm mông, từng khớp xương trên cơ thể đều vặn vẹo, biểu cảm đó vô cùng khổ sở.
Ân Khải cau mày, ngón trỏ che lấy mũi, liếc nhìn cô đầy khó chịu, cuối cùng vẫn tin đôi chút.
Kiều Khinh Tuyết nhân cơ hội đẩy anh ra, vội vã lao vào nhà vệ sinh. Dáng vẻ gấp gáp không chịu nổi đó khiến lông mày Ân Khải giật giật không ngừng, khóe môi cũng run lên bần bật.
Thế nhưng anh đứng đợi ở hành lang rất lâu mà vẫn không thấy Kiều Khinh Tuyết đi ra. Trong lòng nảy sinh nghi ngờ, anh vội vàng xông vào nhà vệ sinh nữ, ở đó đâu còn bóng dáng Kiều Khinh Tuyết nữa. Hỏi những mỹ nữ đang liếc mắt đưa tình với mình trong nhà vệ sinh, anh mới biết, Kiều Khinh Tuyết đã leo cửa thông gió mà trốn đi rồi.
"Người đàn bà đáng chết!" Ân Khải nghiến răng kèn kẹt.
Đợi khi anh lao ra khỏi Hoa Đô đuổi theo thì Kiều Khinh Tuyết đã chạy mất tăm mất tích. Anh vội vàng lên xe, lao vào con phố đèn hoa rực rỡ, phóng xe đi mất hút...