Dưới tán cây rậm rạp, Trân Ni òa khóc nức nở, mấy chú chim nhỏ bị dọa sợ, vỗ cánh bay vút lên cao. Tô Đình Đình và Đỗ Khải Duệ vội vàng chạy về phía Trân Ni.
Trân Ni tuy tự kỷ và nhút nhát, nhưng rất ít khi khóc, đặc biệt là khóc lớn như vậy lại càng hiếm thấy. Ngay cả khi tận mắt chứng kiến mẹ mình nhảy lầu tự sát, cô bé cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
Cố Nhược Hi và Lục Dực Thần cũng vội vã chạy tới. Kiều Khinh Tuyết và Ân Khải đang trông chừng Tiếu Tiếu nên không qua đó.
"Nhóc con này, hôm nay lại sắp bị dạy dỗ rồi." Ân Khải xoa đầu Tiếu Tiếu, vẻ mặt đầy hả hê kiểu "kẻ ma đầu cuối cùng cũng tự làm tự chịu".
Kiều Khinh Tuyết ném cho anh một ánh nhìn sắc lẹm, Ân Khải vội nói: "Ý anh là, thằng bé cũng đáng thương, đáng lẽ không nên để nó chơi cùng những đứa trẻ đồng trang lứa!"
Kiều Khinh Tuyết lườm Ân Khải một cái rồi đi về phía Tiểu Vương Tử và mọi người. Ân Khải mím môi, bế thốc Tiếu Tiếu lên: "Công chúa nhỏ, chúng ta đi ăn chút trái cây thôi."
Tiếu Tiếu sụt sịt mũi, đôi mắt xanh biếc vẫn còn đẫm hơi nước: "Đúng vậy, vừa ăn trái cây, vừa xem Tiểu Vương Tử bị dạy dỗ!"
Tô Đình Đình không ngừng dỗ dành Trân Ni, nhưng cô bé vẫn khóc. Tô Đình Đình cúi đầu nhìn xuống, hóa ra đôi xăng đan màu xanh lá xinh xắn của Trân Ni đã bị ướt.
Gần gốc cây không hề có nước, khi mọi người nhìn thấy vỏ chai nước khoáng vứt bên cạnh, họ lập tức hiểu rõ kẻ thủ ác là ai. Mà người làm chuyện này, ngoài Tiểu Vương Tử ra thì còn có thể là ai nữa!
Cố Nhược Hi cũng nhận ra ngay, vỏ chai nước khoáng rỗng đó chính là chai cô đưa cho Tiểu Vương Tử lúc trước. Vốn dĩ cô định không dạy dỗ thằng bé nữa, muốn yêu thương nó nhiều hơn, dành cho nó sự ấm áp của tình mẫu tử, thế nhưng Tiểu Vương Tử lại chứng nào tật nấy, liên tiếp phạm lỗi.
Dù không đành lòng, nhưng trước mặt bao nhiêu người, cô vẫn phải quở trách vài câu để Tiểu Vương Tử nhận ra sai lầm của mình mà không tái phạm nữa.
"Sao con lại bắt nạt bạn gái nữa rồi! Mẹ không phải đã bảo con, là con trai thì phải biết chăm sóc các bạn nữ sao!"
Tiểu Vương Tử mặt lạnh tanh, không biểu lộ chút cảm xúc nào, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định, im lặng không nói.
"Trước đây Trân Ni bị thương ở cánh tay vì con nghịch ngợm, con vẫn chưa xin lỗi bạn ấy! Hôm nay, con nhất định phải xin lỗi Trân Ni." Cố Nhược Hi kéo Tiểu Vương Tử đến trước mặt Trân Ni.
Tiểu Vương Tử đứng thẳng lưng, không có lấy một chút ý định xin lỗi nào.
"Xin lỗi đi!" Giọng Cố Nhược Hi nghiêm khắc hơn.
Tiểu Vương Tử vẫn đứng thẳng lưng, không kiêu ngạo cũng không tự ti, khí chất kiên cường.
Trân Ni bỗng ngừng khóc, đôi mắt xanh biếc ửng đỏ rụt rè nhìn Cố Nhược Hi rồi lắc đầu.
Cố Nhược Hi càng thêm thương xót Trân Ni: "Tiểu Vương Tử, con nhìn xem Trân Ni hiểu chuyện biết bao. Mau xin lỗi bạn đi, hôm nay con nhất định phải xin lỗi."
Trân Ni vẫn lắc đầu với Cố Nhược Hi. Tiểu Vương Tử cũng nhất quyết không chịu xin lỗi.
"Nhược Hi, thôi bỏ đi, đều là trẻ con cả mà!" Tô Đình Đình khuyên.
Đỗ Khải Duệ ôm Trân Ni, không nói gì nhưng sắc mặt không mấy vui vẻ. Anh đã coi Trân Ni như con gái ruột, không đành lòng nhìn cô bé chịu chút uất ức nào, huống hồ người làm điều đó lại là con trai của Lục Dực Thần.
"Tiểu Vương Tử! Con thực sự làm mẹ quá thất vọng!"
Tiểu Vương Tử cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất đôi mắt đen láy như đá obsidian, thằng bé quay người bước đi.
Nhìn bóng lưng cô độc của Tiểu Vương Tử, Cố Nhược Hi vừa đau lòng vừa tức giận. Lục Dực Thần liếc nhìn Đỗ Khải Duệ, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi rồi cũng quay người rời đi. Anh vốn không ưa Đỗ Khải Duệ, nếu Trân Ni thực sự là con gái của hắn, anh chắc chắn sẽ bênh vực Tiểu Vương Tử, nhưng đối phương là Trân Ni, đứa trẻ gầy gò đáng thương đó.
"Xin lỗi nhé Đình Đình, Tiểu Vương Tử nó..." Cố Nhược Hi không biết phải nói gì nữa, cô cảm thấy bất lực vô cùng trước "tiểu ma đầu" nhà mình.
"Nhược Hi, Trân Ni chỉ bị ướt giày thôi, lát nữa tớ sẽ mua cho con bé đôi khác y hệt, đừng dạy dỗ Tiểu Vương Tử nữa. Thằng bé trước đây từng bị hoảng sợ, tâm trạng vẫn chưa ổn định, nên bao dung cho nó nhiều hơn." Tô Đình Đình nói.
Đỗ Khải Duệ dắt tay Trân Ni định quay về xe nghỉ ngơi, nhưng Trân Ni lại đứng im tại chỗ, không dám cử động.
Đỗ Khải Duệ khẽ hỏi: "Sao thế con?"
Trân Ni rụt rè giơ ngón tay chỉ xuống mặt đất dưới chân. Đỗ Khải Duệ bế cô bé lên, lúc này mới thấy dưới chân Trân Ni vừa giẫm phải một tổ kiến, vừa nhấc chân lên là một đàn kiến bò ra chi chít.
Trân Ni sợ hãi ôm chặt cổ Đỗ Khải Duệ, rúc đầu vào lòng anh. Đỗ Khải Duệ vội vỗ nhẹ vào lưng cô bé: "Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là kiến thôi mà."
Trân Ni vẫn run cầm cập không dám ngẩng đầu. Nhìn thấy Đỗ Khải Duệ yêu chiều chăm sóc Trân Ni như vậy, lòng Tô Đình Đình bỗng thấy chua xót. Cô không phải cố tình ghen tị với một đứa trẻ, cũng không phải muốn tranh giành cao thấp với Trân Ni. Mà là... mối quan hệ giữa cô và người đàn ông này đã bằng mặt không bằng lòng từ lâu, lời nói của cả hai lúc nào cũng lạnh lẽo vô cảm, nếu không phải vì đi cùng Trân Ni, hôm nay Đỗ Khải Duệ chắc chắn sẽ không đi dã ngoại giải khuây cùng cô.
Cố Nhược Hi nhìn tổ kiến trên mặt đất, đại khái hiểu được vì sao Tiểu Vương Tử lại đổ nước vào chân Trân Ni. Cô đã trách lầm thằng bé rồi! Trân Ni không phải vì Tiểu Vương Tử mà khóc, mà là vì sợ kiến, Tiểu Vương Tử đổ nước vào chân cô bé cũng là để dội trôi lũ kiến bò lên giày Trân Ni.
Sau bữa tối, Tiểu Vương Tử vẫn không ra khỏi xe nhà lưu động. Thằng bé nằm trên giường nhỏ, không biết đang nghe nhạc gì mà vô cùng yên tĩnh.
Cố Nhược Hi cười lấy lòng, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Vương Tử, liên tục xin lỗi thằng bé mấy tiếng liền nhưng nó vẫn phớt lờ cô.
Cố Nhược Hi bèn tháo một bên tai nghe của Tiểu Vương Tử áp vào tai mình, chỉ nghe thấy bên trong đang hát một bài đồng dao vui vẻ...
"Mong chờ ngày con trở về, bảo bối nhỏ của mẹ, mong chờ cái ôm của con, bảo bối nhỏ của mẹ, mẹ khao khát được nắm tay con, nằm trên sườn đồi nhỏ đó, lặng lẽ nghe con kể về những chuyện hạnh phúc của con..."
Sống mũi Cố Nhược Hi bỗng cay xè, cô ôm chầm lấy Tiểu Vương Tử: "Con trai, lần này mẹ thực sự sai rồi, mẹ đã trách lầm con!"
Cô vẫn nhớ rõ, bài hát này là hồi Tiểu Vương Tử học mẫu giáo, hiệu trưởng tổ chức hoạt động cho cha mẹ và con cái, cô và Tiểu Vương Tử đã cùng nhảy điệu nhảy gia đình trên nền bài hát này. Khi đó, Lục Dực Thần vẫn chưa trở về bên cạnh hai mẹ con, các bạn trong lớp đều có cả bố lẫn mẹ đi cùng, chỉ riêng Tiểu Vương Tử là chỉ có mẹ. Khi ấy Tiểu Vương Tử vẫn là một cục bông mềm mại, ngước đầu nói với cô bằng giọng non nớt: "Mẹ ơi, con muốn làm bảo bối nhỏ của mẹ mãi mãi."
Tiểu Vương Tử nằm đó không nhúc nhích, tháo tai nghe, tắt nhạc rồi nhắm mắt khẽ nói: "Con chấp nhận lời xin lỗi của mẹ. Cho nên..."
Giọng Tiểu Vương Tử khựng lại một chút: "Mẹ đừng làm ướt áo con bằng nước mắt nữa."
Cố Nhược Hi sững người rồi bật cười thành tiếng. Tiểu Vương Tử quay lưng về phía cô, khóe môi cũng khẽ cong lên, đôi mắt đen láy sáng rực như những vì sao.
"Con trai, bố đã bắt cá ở ao rồi, tối nay chúng ta sẽ đốt lửa trại nướng cá."
"Không đi."
"Con trai." Cố Nhược Hi lay lay người nó, mềm mỏng nài nỉ.
"Con trai~~!" Cố Nhược Hi kéo dài giọng làm nũng.
"Không đi!"
"Con trai ngoan!"
"Không."
"Bảo bối nhỏ, bảo bối lớn của mẹ, đi cùng đi mà, nếu con không đi, mẹ và bố sẽ buồn chán lắm."
Tiểu Vương Tử xoay người, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Cố Nhược Hi: "Phụ nữ thật phiền phức."
"..."
Khóe miệng Cố Nhược Hi giật giật, tiếp tục nói: "Nếu con không đi, mẹ sẽ tiếp tục làm phiền con."
Tiểu Vương Tử nhắm mắt, thở dài bất lực: "Biết rồi! Con đi!"
Cố Nhược Hi nâng khuôn mặt của Tiểu Vương Tử lên, hôn chụt một cái lên trán thằng bé: "Con trai ngoan của mẹ."
Tiểu Vương Tử hơi mất kiên nhẫn, con trai lớn rồi thường không thích bị hôn tùy tiện, nhưng lại không dám nổi cáu, chỉ đành chịu đựng. Cố Nhược Hi vẫn nâng má nó không buông, ánh mắt đầy mong đợi nhìn nó.
Tiểu Vương Tử khó hiểu nhíu mày. Cố Nhược Hi lại lặp lại lần nữa: "Con trai ngoan của mẹ."
Sau đó, cô lại chờ đợi đầy kỳ vọng. Thấy Tiểu Vương Tử vẫn không chịu lên tiếng, Cố Nhược Hi bèn dẫn dắt: "Trước đây, mỗi lần mẹ nói 'con trai ngoan của mẹ', hồi nhỏ con đều đáp lại mẹ câu gì nhỉ? Mẹ quên mất rồi, lâu lắm không nghe thấy con nói."
Tiểu Vương Tử đảo mắt: "Mẹ ngoan của con."
"Bingo!" Cố Nhược Hi hôn mạnh lên má thằng bé một cái: "Mẹ biết con rất ghét, nhưng mẹ là mẹ của con, con là do mẹ sinh ra, từng tấc thịt, từng sợi tóc trên người con đều được hình thành từ cơ thể mẹ, nên mẹ có quyền chạm vào con tùy ý."
Nói xong, cô lại hôn tới tấp lên má thằng bé mấy cái. Tiểu Vương Tử bất lực nhìn trời: "Con lớn rồi!"
"Không! Con vẫn là một đứa trẻ."
"Được rồi, đứa trẻ ạ. Mẹ ngoan của con, chúng ta có thể ra ngoài được chưa? Lửa trại bên ngoài đã nhóm lên rồi."
Cố Nhược Hi nắm tay Tiểu Vương Tử vui vẻ xuống xe. Dù con trai cô thường xuyên phát triển vượt ngoài dự đoán, nhưng dù nó có trưởng thành theo hướng nào đi chăng nữa, nó vẫn là con trai cô. Giữa mẹ và con, dù có những lúc không vui, tư tưởng không đồng nhất, nhưng sẽ không bao giờ tạo ra khoảng cách.
Mọi người quây quần bên đống lửa nướng cá, thu hút không ít côn trùng bay lượn quanh ngọn lửa. Da Tiếu Tiếu mỏng manh, lại sợ muỗi, Ân Khải giúp cô bé xua đuổi nhưng vẫn không chịu nổi sự tấn công, đành sớm đưa Tiếu Tiếu lên xe nghỉ ngơi.
Tiểu Vương Tử ngồi trên chiếc ghế nhỏ, ăn một miếng cá rồi chê bai: "Con không thích ăn cá."
Lục Dực Thần nhún vai: "Bố cũng không thích ăn cá."
Cố Nhược Hi vui vẻ cho cá nướng vào đĩa: "Mẹ không kén chọn, mẹ sẽ giúp hai người tiêu thụ hết."
Lục Dực Thần nhìn Cố Nhược Hi đang ăn ngon lành: "Em chậm thôi, cẩn thận hóc xương."
"Biết rồi, biết rồi!"
"Đợi đã, có xương." Lục Dực Thần vội lấy một cái xương cá ra khỏi khóe miệng Cố Nhược Hi một cách cẩn thận.
Cố Nhược Hi mỉm cười nhìn anh, yên tâm nuốt miếng cá vào miệng. Ánh mắt bất lực của Lục Dực Thần cưng chiều như đang nhìn một đứa trẻ vậy: "Để anh gỡ xương cá cho em."
Cố Nhược Hi vui vẻ gật đầu, ngồi chờ bên cạnh như một chú cưng đang chờ chủ cho ăn.
"Cẩn thận chút, miếng nhỏ thôi, tối muộn rồi ăn nhiều không tốt cho tiêu hóa đâu, nhớ nhai kỹ nuốt chậm, nhai kỹ nuốt chậm đấy."
"Biết rồi, biết rồi, ông Lục lải nhải quá."
"Sao gần đây em ăn nhiều thế?" Lục Dực Thần hỏi.
Cố Nhược Hi lắc đầu: "Cá nướng thương hiệu ông Lục, phải ăn sạch sẽ thì mới không lãng phí tay nghề của ông Lục chứ."
Tiểu Vương Tử lạnh nhạt liếc nhìn hai người họ, hai kẻ lải nhải này lại còn khoe ân ái, đúng là phát ngấy! Tiểu Vương Tử đứng dậy rời đi.
Trân Ni chắp hai tay sau lưng, rón rén đi về phía Tiểu Vương Tử, đứng trước mặt cậu, dường như có điều gì muốn nói. Cô bé cố gắng rất lâu mà vẫn không thốt nên lời, chỉ đưa món đồ đang giấu sau lưng ra cho Tiểu Vương Tử.