Thế Thân AI Trúng Virus Chập Mạch

Lượt đọc: 1603 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 125
cải trắng muôn năm

❊ ❊ ❊

Đây là một đêm khó ngủ đối với rất nhiều người.

Có người cả đêm không ngủ là vì đang hưởng thụ sự thỏa mãn của tình yêu.

Có người cả đêm không ngủ là vì biết có người đang sung sướng trong tình yêu.

Cái trước ví dụ như Hạ Ca, Lục Hành Thâm.

Cái sau ví dụ như Lý Ngạn, Trần Tiếu Niên, Phó Bạc Vọng đã mất ngủ rất nhiều ngày ở hành tinh xa xôi, còn có A Cửu không cần ngủ, tự nguyện thức trắng suy nghĩ triết lý nhân sinh.

Trừ Phó Bạc Vọng ra, ba người kia cùng tụ tập, mượn rượu giải sầu.

Lý Ngạn: "Sao cậu ta có thể vậy được!"

Trần Tiếu Niên: "Anh ta làm được thật đấy."

A Cửu: "Ý anh là duy trì mối quan hệ yêu đương với Hạ hay phát triển quan hệ về mặt thể xác?"

Lý Ngạn: "A a a đừng nói ra!!!"

Trần Tiếu Niên: "Anh xem cậu ấy là con trai đấy à?"

A Cửu: "Vì sao con người lại xem người không cùng huyết thống như con mình?"

Lý Ngạn: "Rốt cuộc các cậu đang an ủi tôi hay kích thích tôi đấy!"

Trần Tiếu Niên: "Đương nhiên là an ủi anh. Nghĩ vậy tôi cũng hiểu, bạn thân của mình đè... con trai cưng của mình, còn ở bên nhau, quả thật rất khó chấp nhận."

Lý Ngạn: "Ha ha, đúng vậy, còn cậu thì chắc ổn lắm, dù sao cậu cũng chỉ thấy bạn thân mình bị đàn anh mình quý trọng đã lâu ôm mất."

A Cửu: "Vậy với tôi là bạn thân và con trai chủ nhân quen nhau."

Lý Ngạn: "... Vậy cậu cũng thảm đấy."

Trần Tiếu Niên vỗ vai A Cửu: "..."

Lý Ngạn che mặt khóc hu hu: "Vì sao cậu không vỗ tôi!"

Trần Tiếu Niên: "Anh là người lớn."

Lý Ngạn: "Tôi mãi mãi mười tám tuổi!"

Trần Tiếu Niên: "..."

Lý Ngạn lại cầm chén rượu lên uống một hơi cạn đáy, sau đó đập cốp lên bàn rồi lại hỏi trời: "Nhưng sao cậu ta có thể như vậy được!!"

Trần Tiếu Niên thở dài: "Dù tôi cũng khó chấp nhận nổi nhưng vẫn phải tôn trọng quyết định của Hạ, chỉ cần Lục Hành Thâm chịu đối xử tốt với cậu ấy, tôi vẫn sẽ để yên."

A Cửu: "Chỉ cần hai người họ hạnh phúc sẽ không lật đổ sự cai trị của loài người à?"

Trần Tiếu Niên: "Suỵt."

Lý Ngạn: "Lật đổ đi."

Trần Tiếu Niên: "?"

Lý Ngạn: "Hủy diệt đi, hủy diệt nhân loại đi, cậu làm được đúng không? Bây giờ viết thêm vào đề án còn kịp không? Cấm con người và người máy kết hôn!"

A Cửu: "Sao phải vậy chứ? Tôi không rõ lắm."

Trần Tiếu Niên lắc đầu: "Anh ta uống nhiều thôi, A Cửu, cậu phải biết con người là như vậy, thường xuyên thay đổi cảm xúc vì chút chuyện kỳ lạ không rõ logic, có điều đây không phải chuyện gì hay, cậu đừng học theo."

A Cửu nghiêm túc gật đầu.

Lý Ngạn càng uống càng nhiều, cuối cùng hét tới đỏ cả mặt, nằm ngửa ra ghế sofa, phát ra tiếng oán giận lần thứ 101: "Sao cậu ta có thể vậy được..."

Trần Tiếu Niên nhìn anh ta, lắc đầu, sau đó pha trà hoa quả cho mình.

Có lẽ xuất phát từ nghi ngờ và khó lòng chấp nhận phần tình cảm này, cậu ta còn có thể giữ vững lý trí, chỉ cần xác nhận Lục Hành Thâm không ỷ vào uy quyền tối cao về máy móc để ăn hiếp khống chế Hạ, cậu ta có thể tạm yên tâm.

"Chờ A Cửu mua nhà mới sửa soạn xong, chứng minh của Hạ cũng về tay, không chừng anh ta sẽ kết hôn với Hạ thật, bác sĩ Lý, đến lúc đó anh không thể say như thế này, quá nhục."

A Cửu: "Vì sao Hạ cũng cần chức năng say?"

Trần Tiếu Niên: "Tôi nghĩ có thể là một kiểu tình thú."

Lý Ngạn: "Sao cậu ta có thể như vậy!!"

Trần Tiếu Niên: "Nếu bác sĩ Lý nói câu này thêm lần nữa, tôi sẽ nói đây là cách người trưởng thành dùng rượu..."

Lý Ngạn hét lên, ngăn cậu ta nói tiếp: "Đừng!!"

Trần Tiếu Niên rót thêm chén nữa cho anh ta, dù sao cũng đã say rồi, chi bằng say luôn để vào bệnh viện cho nhớ.

"Cho nên? Anh muốn gì?"

"Tôi..."

Lý Ngạn chớp mắt, bây giờ bỗng trông rất đáng thương, khí thế xìu đi nhiều, cúi đầu nói nhỏ.

"Tôi không muốn gì cả... Nhưng mà ban đầu tôi tưởng sớm muộn gì Lục Hành Thâm cũng sẽ chia tay cậu ấy, dù không rời xa nhau thì chắc chắn cũng sẽ không dành thời gian quan tâm Hạ mỗi ngày."

"Nên anh muốn tự chăm sóc?"

"Tôi muốn nhận nuôi cậu ấy..."

Bình thường nếu không uống rượu, chắc chắn Lý Ngạn sẽ không nói như vậy.

Dù trông rất cà lơ phất phơ, lúc nào cũng cười hì hì ngả ngớn nhưng cũng không có nghĩa bình thường Lý Ngạn không đáng tin như vẻ bề ngoài, ngược lại còn thâm hơn Lục Hành Thâm.

Nhưng bây giờ lại lải nhải như đang phàn nàn, vừa uống vừa nói.

"Tôi theo chủ nghĩa độc thân, ban đầu Lục Hành Thâm cũng vậy, vừa hay có người làm bạn, tôi tưởng cậu ta thích yên tĩnh ghét ồn ào, vậy tôi sẽ nhận Hạ làm con nuôi, tôi thích ồn mà, dù cậu ấy lớn lên, muốn hẹn hò, tôi cũng già rồi, đến lúc đó chắc chắn tôi sẽ cẩn thận xem là con heo nào gặm củ cải trắng nhà tôi, sau đó bảo vệ cậu ấy với thân phận nhà mẹ đẻ..."

"Bây giờ anh muốn nhận nuôi cậu ấy cũng không sao, không phải muốn làm cha rất dễ à."

Trần Tiếu Niên nhớ đến dự luật hiện tại, đưa ra một vài phương án khả thi: "Cũng như trước đây sẽ nằm dưới tên Lục Hành Thâm, dù thân phận hơi rắc rối nhưng không phải là không thể."

"Nếu nhận nuôi thật thì cậu ta gọi tôi là bố vợ à? Bố chồng? Ông sui? Bố? Cậu có tin sang hôm sau cậu ta giết người diệt khẩu luôn không? Hừ!"

A Cửu ồ lên: "Vậy sau này Hạ phải gọi tôi là gì? Con trai à? Tôi không thể gọi cậu ấy là bố được."

Trần Tiếu Niên vội ngăn nó: "Lục Hành Thâm có thể không nhận nuôi cậu."

A Cửu: "Vậy bác sĩ Lý muốn nhận nuôi tôi không? Nếu anh muốn nhận nuôi một người máy nối dõi, tôi có thể bồi đắp tình thân như vậy, vừa hay tôi cũng rất nhớ cảm giác làm bạn với cha."

Trần Tiếu Niên: "Hiện trường nhận thân gì thế này... Chờ đã, A Cửu, cậu không uống rượu, đừng làm loạn với anh ta."

Lý Ngạn: "Hu hu hu... A Cửu đúng là một người lương thiện."

Anh ta lại chảy nước mắt, ôm A Cửu khóc ròng.

Mà Trần Tiếu Niên bị kẹp giữa bọn họ, khuôn mặt đen đi, rất muốn tránh né, rất ghét bỏ nhưng không đành lòng sắp nứt ra.

"Được rồi, không sao."

Trần Tiếu Niên nhịn cơn ghét bỏ vỗ vỗ người đàn ông lớn hơn mình rất nhiều tuổi: "Dù trên pháp luật không thể nhận nuôi cậu ấy, nhưng cậu ấy kết hôn cũng không ảnh hưởng gì hai người nuôi dưỡng tình thân mà, đúng không?"

"... Vậy à?"

"Cũng không phải từ nay về sau không gặp được cậu ấy, mất cậu ấy, bằng không sao anh không thấy tôi khóc?"

Trần Tiếu Niên thản nhiên nói.

"Bọn họ đã khóa cửa nhà ba ngày ba đêm không có động tĩnh, đến cả chú Đức cũng không vào được!! Ba ngày rồi tôi không gặp được Hạ! Cái này có khác gì từ nay về sau mất luôn đâu chứ!"

"Chờ bọn họ qua giai đoạn mới là được."

Trần Tiếu Niên chưa biết tình hình thực tế trong sở nghiên cứu tự tin nói: "Anh dùng cái đầu suy nghĩ lại đi, viện sĩ Lục là loại chỉ vì tình cảm mà bỏ bê sự nghiệp như vậy ư?"

"Cũng đúng..."

Lý Ngạn bỗng ngẩng đầu, tìm lại ánh sáng hy vọng: "Cậu nói đúng!"

A Cửu nhỏ giọng hỏi Trần Tiếu Niên: "Nếu thật thì phải làm sao?"

Trần Tiếu Niên: "Suỵt."

Trong sở nghiên cứu xa xôi, Lục Hành Thâm lại hắt xì.

Hạ Ca ở bên cạnh khoác thêm cho hắn một cái áo mặc ở nhà: "Chắc bị cảm rồi. Lục Hành Thâm, hay là anh nên bồi bổ cơ thể trước đã."

Lục Hành Thâm: "Cơ thể tôi rất khỏe, không cần bồi bổ thêm."

Hạ Ca: "Vậy à? Nhưng tôi nghe nói... rất hao tinh khí."

Lục Hành Thâm: "Bọn họ lừa cậu đấy. Tôi hắt xì chắc là do có người lén mắng tôi mà thôi."

Hạ Ca thấy hình như Lục Hành Thâm không có vấn đề gì, ôm hắn cười ha ha: "Vậy chúng ta play bồn tắm đi."

Đêm còn rất dài, cũng rất nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »