Thế Thân AI Trúng Virus Chập Mạch

Lượt đọc: 1600 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 123
lục hạ muôn năm

❊ ❊ ❊

Đôi mắt Lục Hành Thâm trợn tròn, từ nãy tới giờ vẫn nhìn người trước mặt không chớp mắt.

Cũng như lần đầu tiên tỉnh lại khỏi giấc mơ, lại giống như rơi vào mộng cảnh mới, nó trở nên ướt át, sáng bừng, lại càng sâu xa, phức tạp hơn trước.

Ngôn ngữ vô dụng tới cỡ nào.

Hắn thử há miệng, lại chỉ có thể gọi tên Hạ.

Dường như Lục Hành Thâm sợ Hạ nghiêm túc muốn giữ khoảng cách với mình, hắn vươn tay cầm tay Hạ.

Từ trước tới nay Lục Hành Thâm chưa bao giờ để lộ ánh mắt vừa khiến người khác khó hiểu vừa sợ hãi như vậy.

Hạ chớp mắt, không hiểu sao bỗng thấy căng thẳng.

Chẳng lẽ cậu nói sai?

Lúc ngẩng lên nhìn, tay Lục Hành Thâm đã che mắt cậu.

Ngón tay ấm nóng mang theo mùi bạc hà thoang thoảng.

Lông mi mềm mại quét vào lòng bàn tay, Lục Hành Thâm nhích lại gần, tay kia nắm lấy vai cậu, vươn qua đỉnh đầu Hạ, nhìn về bầu trời và ánh nắng bên ngoài cửa sổ phía sau, hệt như lần đầu tiên thấy chúng từ lúc chào đời tới nay.

Chói mắt, bỏng cháy, lập lòe tỏa sáng, mang theo nhiệt độ thật cao xua đi toàn bộ lo âu.

Con người không thể nhìn hành tinh kia bằng mắt người, nếu nhìn lâu mắt sẽ nóng lên, bị thiêu đốt đến chảy nước mắt, từ đó về sau nhìn bất kỳ vật gì cũng sẽ để lại ánh sáng trắng.

Thất thố rồi.

Lục Hành Thâm cúi đầu xuống người máy, cách mu bàn tay hôn lên đôi mắt bị che đi, sau đó dựa sát cái đầu đang ong ong vào như mất hết sức lực.

Âm thanh xa xăm như ảo giác trong ký ức vang lên bên tai, đặt câu hỏi với hắn.

Lục Hành Thâm mỉm cười, nghe thấy mình trả lời.

"... Sẽ."

"Hả?"

"Tim người máy cũng sẽ đập, sẽ cảm nhận thấy..."

"Cảm nhận thấy gì?"

Hạ Ca không kịp phản ứng mà hỏi, nhưng Lục Hành Thâm không nói gì, chỉ phát ra tiếng cười trầm thấp, đến cả đầu ngón tay cũng run theo.

"Hạ."

"Ừm? Sao..."

Hạ Ca mở to mắt, cache thoáng chốc bị quét sạch.

Toàn bộ chương trình dừng hoạt động, nhiệt độ chip trung tâm đột ngột tăng cao.

Số liệu không thể tính toán làm rối loạn, huyết dịch nhân tạo nóng bỏng mới mẻ theo đó đỏ lên, tranh nhau tràn vào tâm thất, ập thẳng vào trái tim vốn thuộc về Lục Hành Thâm trong cơ thể.

Toàn bộ số liệu giác quan được phóng đại cùng lúc như thủy triều, chiếm lấy người máy chỉ có khả năng tính toán.

Cậu giơ tay lên chạm vào tim Lục Hành Thâm, cảm nhận dưới da cũng có gì đó đang đập mạnh.

Cái gì?

Hạ Ca lo lắng, cậu nhớ Lục Hành Thâm từng nói đó là tim nhân tạo, phải giữ bình tĩnh mới được.

Mà Lục Hành Thâm dịch chuyển bàn tay muốn quấy nhiễu của cậu đi, lắc đầu, ra hiệu cậu không cần lo.

Có lẽ tình cảm sẽ gây hại cho trái tim nhân tạo, giữ trái tim không gợn sóng mới là bí quyết giúp khỏe mạnh.

Nhưng luôn có người sẽ khiến nhịp tim người khác tình nguyện thất thường như vậy, dù lập tức chết ngay, quá tải cũng không uổng công từng nếm thử một lần.

Từ đó không trọn vẹn cũng thành hoàn hảo, mặt trời mọc hay lặn đều có ý nghĩa.

Trong tiếng tim đập rộn, Hạ Ca nghe thấy tiếng thì thầm mang theo hơi thở ẩm ướt nóng hổi.

"Đừng giữ khoảng cách... Hạ, cậu có thể làm bất cứ chuyện gì, bất cứ lúc nào, bất cứ tình huống gì."

"Nhưng, nhưng mà, nghiên cứu... của anh..."

"Đã xong rồi."

Gió nhẹ thổi qua căn phòng ngập tràn hơi thở nóng cháy, màn cửa khẽ đong đưa, sách trên bàn không cẩn thận bị đụng lệch rơi trên đất, lật ra từng tờ bên trong.

Bóng sườn mặt hai người đổ xuống trên đó, để lộ từng hàng chữ nhỏ từng được tự tay viết nhưng lại bị hình vẽ che mất, còn chưa có ai nhìn thấy.

[Tâm nguyện của tôi:]

[Có lẽ là điều thứ 999:]

[Muốn yêu]

Dòng chữ to màu đỏ:

[Không được đọc trộm! Ai đọc trộm làm cún!!!]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »