Thê Khống

Lượt đọc: 8988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 23-2 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 148
nhiễm bẩn

❊ ❊ ❊

“Đây là làm sao vậy?” Lục Vô Nghiên vội vàng hỏi.

Hắn không chịu nổi nhất là khi Phương Cẩn Chi dùng ánh mắt ủy khuất như vậy nhìn hắn, rõ ràng cái gì hắn cũng không có làm, nhưng bị Phương Cẩn Chi nhìn như vậy, giống như mình đã làm sai chuyện gì, làm nàng bị thương, giống như chọc cho nàng không vui.

Phương Cẩn Chi không nói lời nào, cứ như vậy mà nhìn Lục Vô Nghiên. Trong đôi mắt to kia ủy khuất càng ngày càng đậm.

“Nói chuyện, làm sao vậy?” Lục Vô Nghiên cau mày.

Hắn lần nữa quan sát Phương Cẩn Chi, phát hiện nàng đã đổi một bộ quần áo, nàng ngồi ở trên giường, trên đùi để một cái quần, có điều đây là váy mà hôm nay lúc ra ngoài nàng đã mặc.

Lục Vô Nghiên hơi khom lưng, kéo cái váy trên đùi Phương Cẩn Chi.

Lúc ban đầu, Phương Cẩn Chi cố sức nắm cái váy, không muốn để cho Lục Vô Nghiên đoạt đi. Lục Vô Nghiên hơi dùng sức, mới đoạt được cái váy gấp nếp màu đỏ tươi.

Lục Vô Nghiên liếc mắt nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ muốn nói lại thôi của Phương Cẩn Chi, mới mở cái váy ra, cẩn thận kiểm tra.

Chỉ một cái liếc mắt, Lục Vô Nghiên liền cười.

Thì ra là Phương Cẩn Chi tới nguyệt sự, làm cho váy bị nhiễm bẩn.

“Có chút chuyện nhỏ, xem nàng lại ủy khuất như vậy.” Lục Vô Nghiên không nhịn được muốn chê cười Phương Cẩn Chi.

“Sao có thể là chút chuyện nhỏ được!” Phương Cẩn Chi ủy khuất nhìn Lục Vô Nghiên, “Nguyệt sự của người ta luôn chuẩn, thiếp thế nào lại không đúng ngày! Đây đã không phải là lần đầu bỗng nhiên chợt đến! Quần nhiễm bẩn là chuyện nhỏ, nhưng là bị người khác nhìn thấy thật mất thể diện a……”

“Ô….” Phương Cẩn Chi lẩm bẩm một tiếng, hai tay che mặt của mình, cúi đầu.

“Ướt, nhất định là mới vừa dính vào, là lúc nàng đi lên lầu mới dính vào, không ai nhìn thấy.” Lục Vô Nghiên nghiêm trang nói. Dáng vẻ nghiêm trang nói chuyện của hắn, còn nói chuyện giống như vậy, giống như chính là nói chân lý vậy.

Phương Cẩn Chi vốn là làm bộ đang khóc, nghe lời nói nghiêm trang của Lục Vô Nghiên, nàng nhịn không được bật cười.

“Xem chàng nói, giống như là thật vậy…….”

Lục Vô Nghiên ném cái váy sang một bên, nói: “Cái gì gọi là nói giống như thật, lời của ta nói vốn chính là thật.”

[i]***Truyện được đăng chính thức tại Diễn đàn Lê Quý Đôn***[/i]

Phương Cẩn Chi đá giày, lại xê dịch mông, kéo chăn đắp lên người, cũng không có ý định đi ra ngoài đắp người tuyết. Nàng cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Thật đáng ghét, tại sao nam nhân không cần gặp nguyệt sự, nữ nhân lại bị nguyệt sự hành hạ, tới một lần phiền một lần, không thể ăn cái này, không thể đụng vào cái kia, ngay cả người tuyết cũng không chơi được……..”

Phương Cẩn Chi so với các cô nương gia mà nói, coi như là may mắn. Bởi vì mỗi tháng đến nguyệt sự, cũng sẽ không giống như các cô nương khác bị đau đớn hành hạ. Có thể nói, nàng cũng không biết người khác bị nguyệt sự hành hạ đau đến sắc mặt trắng bệch không chịu nổi đến tột cùng là cảm giác như thế nào.

Nhưng nàng cũng có phiền não………

Cho tới bây giờ nguyệt sự của nàng cũng không có chính xác…….

Cũng bởi vì nguyệt sự luôn không chính xác, thật nhiều lần tỉnh dậy, làm dơ giường hẹp, làm dơ y phục của Lục Vô Nghiên.

Lục Vô Nghiên vốn là yêu sạch sẽ gần như bệnh hoạn, vì chuyện này, Phương Cẩn Chi vẫn cảm thấy thật xấu hổ.

Lục Vô Nghiên đang muốn xuống lầu phân phó Nhập Huân thay đổi đồ ăn tối nay một chút, nghe Phương Cẩn Chi nhỏ giọng oán trách, hắn ngược lại không vội xuống lầu, mà ngồi ở mép giường, kéo tay Phương Cẩn Chi, nghiêm túc nói: “Vậy sau này mỗi lần nàng đến nguyệt sự, ta sẽ dùng dao găm rạch một vết thương ở trên tay của mình, ta chảy máu cùng với nàng được không?”

Phương Cẩn Chi dở khóc dở cười nhìn Lục Vô Nghiên, vừa cười vừa đẩy hắn một cái, cười nói: “Cả ngày nói bậy, không có cái gì nghiêm chỉnh!”

Lục Vô Nghiên không nói tiếp, mà nhìn xung quanh.

Phương Cẩn Chi sửng sốt, vội vàng xoay mặt Lục Vô Nghiên, để cho hắn nhìn mình, sau đó hết sức nghiêm túc nói: “Đừng, chàng đừng tìm dao găm……Thiếp không cần chàng phải chảy máu với thiếp.”

“Thật?” Lục Vô Nghiên rũ mắt, đặt tay lên bụng Phương Cẩn Chi.

Phương Cẩn Chi dùng sức mà gật đầu, nàng suy nghĩ một chút, lại lầm bầm một câu gì, lầm bầm xong rồi, lại không nhịn được khẽ cười một cái.

Âm thanh của nàng tuy nhỏ, nhưng Lục Vô Nghiên lại nghe rõ.

Nàng nói: Nguyệt sự tới cũng tốt, có thể an ổn ngủ ngon……….

Lục Vô Nghiên đầy thâm ý nhìn Phương Cẩn Chi một cái, cuối cùng nhìn ở khóe miệng của Phương Cẩn Chi, chậm rãi nói: “Ta xem cũng chưa chắc đi……….”

Phương Cẩn Chi trở mình, lười biếng nằm ở trên giường, đối với lời nói của Lục Vô Nghiên cũng không để ở trong lòng.

Lục Vô Nghiên đắp kín chăn cho nàng, chậm rãi đi ra ngoài, phân phó Nhập Huân bởi vì Phương Cẩn Chi đến nguyệt sự, thay đổi đồ ăn tối nay một chút.

Phương Cẩn Chi cũng sẽ không bởi vì nguyệt sự đến mà đau đớn, nhưng là ngày đặc thù vừa đến, trong lòng nàng liền bắt đầu cho phép làm biếng, để cho Lục Vô Nghiên phân phó Nhập Huân bưng bữa tối lên phòng ăn.

Ánh mắt Lục Vô Nghiên vẫn dịu dàng nhìn Phương Cẩn Chi ăn thức ăn, cho đến khi Phương Cẩn Chi ăn xong bữa tối, người làm bưng đồ ăn còn dư lại đi xuống.

Lúc này Lục Vô Nghiên mới đứng dậy, đi tới bên cạnh Phương Cẩn Chi, hơi khom lưng, thấp giọng nói: “Phu nhân, chúng ta nên nghỉ ngơi.”

Phương Cẩn Chi ngớ ngẩn.

Mỗi lần Lục Vô Nghiên dùng loại giọng điệu này nói chuyện với nàng, nàng đều hiểu hắn tính toán muốn làm cái gì. Nhưng là hôm nay không phải nàng đến nguyệt sự sao!

Đợi một chút…..

Phương Cẩn Chi giống như hiểu ra chút gì……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 23-2 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 130 Chương 130-2 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »