Mọi ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn về phía Viên Tố Mai. Trong lòng Viên Tố Mai đã bắt đầu chửi thề.
Viên Tố Mai quyết tâm, bà ta biết việc này đã không thể vãn hồi, nếu không xử lý kịp thời thì mặt mũi Nhà hát Lớn Quốc gia sẽ mất sạch.
Bà ta xoay người cúi đầu về hướng Tưởng Vân đang đứng, giải thích: “Xin lỗi, để mọi người chê cười rồi. Bởi vì tiết mục của đội Hoa Hướng Dương đã thông qua xét duyệt đêm hội Tết Âm lịch, sẽ biểu diễn ở vị trí chốt màn. Mà trong quá trình tuyên truyền hoạt động lần này chúng tôi đã sơ suất, nói rằng đội hạng nhất cuộc thi sẽ giành được cơ hội biểu diễn đêm hội, vì vậy chúng tôi đã hơi vận dụng chút quan hệ cá nhân.”
“Tôi xin lỗi vì hành vi không quang minh chính đại này đối với đồng chí Tưởng Vân, đồng chí Bạch Mẫn, đồng chí Diệp Thục cùng tất cả những đóa hoa của tổ quốc trong đội Tiểu Họa Mi. Biết sai phải sửa, chúng tôi xin cộng lại số điểm đã bị cố ý dìm xuống cho đội Tiểu Họa Mi. Trong số điểm do giám khảo Đoàn Nghệ thuật Nhân dân đưa ra, mỗi người cộng thêm 30 điểm; điểm do chuyên gia của Nhà hát Lớn Quốc gia và Xưởng Phim Thủ đô đưa ra, mỗi người cộng thêm 3 điểm, tính toán lại tổng thành tích xếp hạng. Mời đồng chí Tưởng Vân chờ một lát, chúng tôi sẽ tính toán ngay.”
Người của ban tổ chức còn chưa tính ra, tốc độ tính nhẩm của Tưởng Vân đã có kết quả. Điểm số thấp hơn tưởng tượng của cô khoảng 0.2 điểm, nhưng không quá vô lý, ít nhất nằm trong top 3 giải quốc gia là không thành vấn đề.
?
Lời tác giả: Xin lỗi, bị bạn bè kéo đi ngắm trai đẹp, phản ứng lại thì đã tới giờ ngủ. Tôi hiện tại đang pha ly cà phê tiếp tục gõ chữ, trước khi ngủ nhất định sẽ cập nhật!
Trên đài cuộc thi vẫn đang tiếp tục, nhưng mọi người đã chẳng còn tâm trí đâu mà xem, ngay cả nhân viên biểu diễn trên sân khấu cũng ít nhiều hoảng hốt.
Một cuộc thi lớn thế này mà lại lộ ra chuyện mờ ám, còn bị phanh phui ngay giữa chừng, thế này có hợp lý không?
Đoàn Nghệ thuật Nhân dân điên rồi sao?
Tại sao Nhà hát Lớn Quốc gia lại nhận tội ngay tại trận?
Thà rằng cứ để qua đi, biến chuyện này thành món nợ hồ đồ, còn hơn là tự vả mặt mình ngay tại chỗ!
Làm ầm ĩ thế này, danh tiếng tích góp bao nhiêu năm của Nhà hát Lớn Quốc gia coi như tan tành, nói không chừng còn trở thành trò cười. Khả năng Đoàn Nghệ thuật Nhân dân mượn cơ hội này để thượng vị cũng không phải là không có.
Rốt cuộc Nhà hát Lớn Quốc gia nghĩ cái gì vậy?
Thời gian tiếp theo, ngay cả giám khảo phụ trách chấm điểm cũng thất thần. Có người nghĩ xem nên tính sổ thế nào, có người nghĩ cách giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực xuống mức thấp nhất, còn có người nghĩ đơn vị mình tương lai nên đối phó ra sao với màn trả thù như mưa rền gió dữ kia?
Trong sân, người toàn tâm toàn ý chú ý thành tích thi đấu giống Bạch Đại Xuyên phỏng chừng chẳng còn mấy ai.
Tưởng Vân thở dài một hơi, ỉu xìu vỗ tay theo mọi người.
Chỉ là tràng pháo tay này là để chúc mừng hay để trào phúng, không ai nói rõ được.
Tưởng Vân cảm thấy bất lực và vô vọng.
Lúc ở Bạch Gia Trang cãi nhau đánh nhau với Cảnh Quế Hoa, cô có thể dùng sức trâu, nhưng ở chỗ này lại không dám dùng.
Nói cho cùng, vẫn là quyền thế áp người.
Thứ quyền thế này giống như đám mây đen kín không kẽ hở, đè nặng lên đỉnh đầu người ta.
“Đội trưởng, bao giờ chúng ta về tỉnh Đông Sơn?”
Bạch Đại Xuyên tuy thấy lấy giải nhì rất đáng tiếc, nhưng giải nhì cũng đã là top 3, đem ra ngoài có thể chém gió cả đời. Ông dùng sức vỗ tay, nghe Tưởng Vân hỏi vậy thì rõ ràng sửng sốt một chút: “Đã vào giải nhì rồi, không phải còn hai buổi biểu diễn nữa sao? Diễn xong rồi hãy đi, tầm mười lăm hoặc mười sáu tháng Giêng đi, về đến nơi vừa vặn dọn dẹp đất chuẩn bị gieo trồng vụ xuân.”
“Cháu không muốn tham gia...”